Bà mối bị nam tử như hắc diện sát thần vừa xuất hiện phía sau Lục Mạc Ninh làm cho kinh hồn bạt vía. Bà ta chẳng rõ người này xuất hiện từ lúc nào, dường như chỉ trong chớp mắt đã lù lù đứng đó.
Lục Mạc Ninh nghe thấy giọng nói cũng ngẩn ra, quay đầu lại thì thấy ai kia mắt đỏ sọc, chằm chằm nhìn bà mối như muốn nuốt tươi nuốt sống người ta đến nơi.
Hắn sải tay một cái, trực tiếp ôm lấy vai y, dáng vẻ như đang khẳng định chủ quyền.
Khóe miệng Lục Mạc Ninh giật giật: Ai báo cho hắn vậy? Tin tức cũng thính nhạy quá nhỉ?
Lục Mạc Ninh thì bình thản, nhưng Triệu Thiên Kích thì không thể nào bình tĩnh nổi. Trước đây khi hắn giả gái làm mẫu thân của tiểu A Mục, không có nữ tử nào dám có ý đồ với A Ninh nữa.
Giờ thì hay rồi, nử tử hết rồi thì lại lòi đâu ra nam tử!
Ánh mắt sắc lẹm của Triệu Thiên Kích “xoẹt” một cái bắn thẳng về phía nam tử cao lớn vẫn đang đứng quay lưng về phía họ: Kẻ nào chán sống, dám động vào người của lão tử?
Có lẽ nghe thấy tiếng của Triệu Thiên Kích, nam tử kia chậm rãi quay người lại, để lộ một gương mặt tuấn tú, chỉ là đôi lông mày và ánh mắt mang vẻ phong lưu, đậm chất một vị quý công tử phong trần. Lục Mạc Ninh vừa nhìn thấy người này liền cảm thấy có chút quen mắt, sau đó nheo mắt lại: “Là ngươi?”
Nam tử khẽ nhếch môi, đôi mắt đào hoa lúng liếng chớp chớp: “Thật vinh hạnh khi Lục đại nhân vẫn còn nhớ đến ta.”
Triệu Thiên Kích ban đầu chỉ thấy người này quen mặt, sau đó sực nhớ ra điều gì, gương mặt tuấn tú hoàn toàn sa sầm xuống: “Gan của ngươi cũng không nhỏ đâu, ngay cả người của gia mà cũng dám cướp!”
Kẻ vừa tới liếc nhìn tư thế bảo vệ như hộ vệ của Triệu Thiên Kích, thấy Lục Mạc Ninh không hề cự tuyệt, nhưng gã vẫn nở nụ cười: “Trai chưa vợ, trai cũng chưa chồng, tại sao lại không thể?”
Lục Mạc Ninh nhìn nam tử trước mặt, Tấn Bác Vũ…
Chính là vị nhị công tử của Tấn tướng gia mà năm xưa y suýt chút nữa đã bị tráo đổi để gả cho.
Không ngờ năm năm trôi qua, đối phương lại một lần nữa xuất hiện trước mặt y: “Hóa ra là Tấn nhị công tử, ngươi e là nghĩ nhiều rồi. Cho dù là trai chưa vợ, trai chưa chồng, bản quan cũng không đời nào gả cho ngươi.”
Triệu Thiên Kích nghe đến đây, tâm trạng bỗng chốc tốt lên hẳn, hắn lười biếng liếc xéo Tấn Bác Vũ một cái: Ở đâu tới thì mau biến về chỗ đó đi.
Vì Lục Mạc Ninh không nói thêm gì nữa, nên dù Triệu Thiên Kích có phần hống hách nhưng cũng không can thiệp quá sâu.
Ai ngờ Tấn Bác Vũ lại nhếch môi cười: “Ai nói lần này tiểu gia đến đây là để hạ sính? Tiểu gia lần này tới… là để tự tiến cử mình. Giờ đây ta không còn là nhị công tử của tướng gia nữa, ta đơn độc một mình đến đây, là để… ở rể làm thê của Lục đại nhân, Lục đại nhân… có bằng lòng không?”
Câu nói này vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt tại đó đều hết hồn.
Triệu Thiên Kích: “…”
Lục Mạc Ninh: “…”
Tấn tướng gia vốn là người phò tá Triệu đế, tuy năm xưa không tham gia vào vụ việc của Vân Kích Đế, nhưng sau đó đã chủ động xin từ quan. Hiện giờ Tấn tướng gia không còn là tướng gia nữa, Tấn Bác Vũ này đương nhiên cũng chẳng còn là nhị công tử của tướng phủ.
Lục Mạc Ninh trước đây từng nghe phong thanh về chuyện của Tấn gia, chỉ là không quá bận tâm. Thế nhưng y không ngờ Tấn Bác Vũ lại đột ngột tìm đến Lục phủ, thậm chí còn đòi gả cho y?
Tấn Bác Vũ dường như cảm thấy mức độ kích động còn chưa đủ, gã lại tiến lên một bước, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, tạo cho người ta một ảo giác vừa đa tình lại vừa thâm tình: “A Ninh, dù là năm năm trước hay năm năm sau… người ta muốn cưới, muốn gả, cũng chỉ có một mình ngươi… Ngươi đã không muốn gả, vậy ta vào ở rể được không?”
Triệu Thiên Kích chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến mức này: “Ngươi ở rể? Thế thì ngươi chậm một bước rồi, người này đã là của gia rồi.”
Ánh mắt Tấn Bác Vũ rơi trên người Triệu Thiên Kích: “Nhưng y chưa đồng ý gả cho ngươi, đúng không? Hay là, ngươi tình nguyện gả cho y?”
Triệu Thiên Kích nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm như những lưỡi dao nhỏ phóng loạn xạ: “Ai nói gia không dám?”
Hắn nói xong, lập tức xoay người nhìn Lục Mạc Ninh: “A Ninh, ngươi muốn cưới gã, hay là cưới trẫm? Chỉ cần ngươi gật đầu, trẫm lập tức thu dọn hành lý nhập phủ ngay!”
Câu nói này của Triệu Thiên Kích vừa dứt, không chỉ Lục Mạc Ninh mà ngay cả Tấn Bác Vũ cũng sững người. Lúc này gã mới nghiêm túc đánh giá Triệu Thiên Kích, nghĩ đến người duy nhất trong thiên hạ hiện nay có thể tự xưng “trẫm”, sắc mặt gã khẽ biến đổi. Tuy nhiên, thua người chứ không thua trận, rốt cuộc gã vẫn không cam lòng, nhìn chằm chằm vào Lục Mạc Ninh.
Đoạn Kính Tùng cùng mọi người vừa hớt hải chạy tới, nghe thấy đúng câu này thì suýt nữa bị dọa cho hồn xiêu phách lạc: “…”
Hoàng thượng ơi là Hoàng thượng… Ngài đây là một ngày không gây ra chuyện động trời thì trong lòng không thấy thoải mái có đúng không?
Chẳng lẽ ngài định trở thành vị Hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Đại Triệu đi gả cho người ta sao?
Lục Mạc Ninh ngẩn người nhìn vào đôi mắt phượng đang nghiêm túc đến lạ thường xen lẫn chút bất an của Triệu Thiên Kích, sau đó khóe miệng y giật giật. Y liếc mắt nhìn Đoạn Kính Tùng đang đứng hóa đá tại chỗ, rồi trực tiếp nắm lấy Triệu Thiên Kích, đẩy về phía ông: “Mau đưa Hoàng thượng hồi cung.”
“A Ninh?” Triệu Thiên Kích đời nào chịu. Hắn phải ở lại đây canh chừng, lỡ như A Ninh bị tên hồ ly tinh nam này quyến rũ đi mất thì biết làm sao?
Lục Mạc Ninh bất giác đưa tay lên day day trán: “Hoàng thượng, xin đừng làm loạn, vi thần không có ý định gả cho ai cả.”
Khựng lại một chút, nhìn thấy ánh mắt nhỏ đầy u oán của đối phương, y lại bổ sung thêm một câu: “Cũng không có ý định cưới ai.”
Triệu Thiên Kích bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó hắn sực nghĩ: A Ninh không muốn gả cũng không muốn cưới, chẳng phải là bao gồm cả hắn luôn sao?
Trái tim hắn vừa buông xuống lại treo ngược lên lần nữa. Lục Mạc Ninh nói tiếp: “Ngài về trước đi, lát nữa vi thần sẽ tự mình vào cung bẩm báo với Hoàng thượng.”
Đến lúc này Triệu Thiên Kích mới lưu luyến không rời, để Đoạn Kính Tùng hộ tống về cung.
Lục Mạc Ninh bấy giờ mới quay sang nhìn Tấn Bác Vũ: “Chúng ta nói chuyện riêng một chút.”
Tấn Bác Vũ vẫn giữ dáng vẻ phong lưu phóng khoáng như cũ: “Rất sẵn lòng.”
Lục Mạc Ninh đưa Tấn Bác Vũ đến một ngôi đình nghỉ chân ở tiền viện. Y đứng bên lan can, nhìn xuống hồ nước phía trước, bình thản nói: “Tấn nhị công tử, tuy không biết mục đích thực sự của ngươi khi đến Lục phủ là gì, nhưng e là ngươi phải thất vọng rồi. Đừng nói là bản quan đã có người trong lòng, cho dù là không có, bản quan cũng tuyệt đối không có bất kỳ dây dưa nào với ngươi.”
Những ngày qua sau khi trở về kinh thành, y vẫn chưa từng chủ động dò hỏi chuyện của Lục gia. Nhưng tin tức về Lục gia vẫn thỉnh thoảng lọt vào tai y khi đi xử án. Y biết rằng sau khi y rời đi, Lục gia đã sớm sa sút, giờ đây chẳng qua chỉ là một cái vỏ rỗng nắm giữ từ đường tổ tiên mà thôi.
Lục Thế Minh hai năm trước tranh sủng với một tiểu thiếp mới cưới của Tấn phủ, kết quả không cẩn thận bị tiểu thiếp đó đẩy xuống bậc thềm ngã gãy chân.
Sau đó cậu ta trở về Lục phủ, rồi từ đó về sau không thấy bước chân ra khỏi Lục gia nữa.
Những tin tức này lúc đó y cũng chỉ tình cờ nghe phong thanh được, nghe thì nghe vậy thôi, từ giây phút y bước chân ra khỏi Lục gia năm ấy, tất cả mọi thứ ở đó đã không còn bất kỳ mối liên hệ nào với y nữa. Nhưng giờ đây, cùng với sự xuất hiện của Tấn Bác Vũ, những chuyện của kiếp trước lại một lần nữa hiện ra trước mắt, khiến y có chút thẫn thờ.
Thế nhưng khi đã nhìn thấu mọi chuyện, y nhận ra những chấp niệm của kiếp trước, theo bước chân y đến trấn Giang Tê, theo sự xuất hiện của Triệu Thiên Kích, theo sự ra đời của tiểu A Mục, hóa ra đã sớm tan thành mây khói từ lâu.
Giờ đây, những chuyện kiếp trước ấy lại trở thành những điều nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm, mỗi khi đêm khuya thanh vắng nhớ lại chỉ thấy có chút mơ hồ, tựa như một giấc mộng kê vàng mà thôi.
Tấn Bác Vũ có lẽ không ngờ Lục Mạc Ninh lại từ chối triệt để đến vậy, gã ngẩn ra một lúc, rồi đột nhiên chống trán cười khẽ, cuối cùng biến thành một tràng cười lớn.
Gã tựa vào cột đình, hồi lâu mới buông tay xuống, gương mặt tràn đầy vẻ phóng khoáng: “Tuy sớm đã biết kết cục sẽ thế này, nhưng trước khi đi ta vẫn không cam lòng, muốn tới thử một lần. Giờ đã biết được đáp án, không hiểu sao lại thấy nhẹ lòng. Chỉ là, ngươi chắc chắn người đó chứ? Hắn là đế vương, ngươi biết đấy, bên cạnh hắn sau này tuyệt đối không thể…”
Lục Mạc Ninh lại ngắt lời không để gã nói tiếp: “Đó là chuyện của ta và hắn, không phiền Tấn nhị công tử phải lo lắng.”
Tấn Bác Vũ nhún vai: “Được rồi, ngày mai ta sẽ rời kinh thành, theo phụ thân về quê an hưởng tuổi già… Lần ly biệt này, e là chẳng còn dịp gặp lại.”
Tấn Bác Vũ thu lại vẻ bất cần đời trong ánh mắt, sắc mặt nghiêm túc nhìn Lục Mạc Ninh. Năm năm trước chỉ một thoáng nhìn qua đã thấy kinh diễm, giờ đây thoắt cái biệt ly. Biết đối phương trở về đã thành Hình bộ Thượng thư.
Những chấp niệm thời niên thiếu ngông cuồng năm xưa không kìm được ùa về, nhưng lúc này nhìn lại gã mới phát hiện ra, những năm qua, người duy nhất vẫn còn đứng yên tại chỗ hóa ra chỉ có mình gã.
Tấn Bác Vũ lấy từ trong ngực áo ra một tờ hưu thư, đưa cho Lục Mạc Ninh: “Đây là cho Lục Thế Minh, ngươi đưa cho cậu ta đi, ta không muốn gặp lại cậu ta nữa.”
Năm xưa nhất quyết đòi cưới Lục Thế Minh chẳng qua chỉ là một cơn giận nhất thời của tuổi trẻ. Cậu ta càng không muốn gả, ta lại càng phải cưới cho bằng được, dù chỉ là để đó ngắm, ta cũng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng giờ đây, theo sự thất thế của Tấn gia thời gian qua, gã đã nhìn thấu rất nhiều điều, cũng trưởng thành hơn không ít.
“Tuy năm xưa chính cậu ta là người khơi mào điều ác trước, nhưng khi đó ta làm vậy cũng không đúng, cho nên… năm năm rồi, tất cả xóa bỏ hết. Giờ đưa cho cậu ta tờ hưu thư mà cậu ta khao khát nhất này, cậu ta đã được tự do rồi.”
Lục Mạc Ninh không đón lấy, Tấn Bác Vũ cũng chẳng hề gì, gã nhún vai đặt nó lên mặt bàn đá trong đình: “Năm đó cậu ta hại ngươi như vậy, nếu ngươi muốn giam cầm cậu ta cả đời thì cũng có thể không đưa…”
Tấn Bác Vũ chớp mắt, vẫn là dáng vẻ của vị quý công tử vô lo vô nghĩ năm nào, chỉ là nơi đáy mắt đã pha thêm chút gì đó khác lạ.
Sau khi Tấn Bác Vũ rời đi, Lục Mạc Ninh nhìn tờ hưu thư kia hồi lâu không động đậy, mãi cho đến khi một cơn gió nổi lên định cuốn bức thư đi, y mới đưa tay nắm lấy nó.
Cuối cùng, Lục Mạc Ninh vẫn quay trở lại Lục gia một chuyến.
Khi đứng trước cổng phủ Lục gia, nhìn phủ đệ hoang tàn đổ nát, trong đầu y thoáng hiện lại những ký ức chồng chất của kiếp trước. Sau này khi y đưa đám người Lục Thế Minh ra trước pháp luật, Lục gia cũng từng trải qua một lần cảnh tượng thế này, nhưng tâm cảnh lúc đó và lúc này hoàn toàn khác biệt.
Y không biểu cảm gì, nhấc chân bước vào trong. Cả Lục gia chỉ còn lại lá khô rụng đầy sân và cảnh hoang phế, đến một kẻ hầu người hạ cũng không thấy. Y đứng đó, rồi từng bước tiến về phía trước.
Tiếng bước chân giẫm lên lá khô vang vọng bên tai, mãi cho đến khi phía trước xuất hiện hai bóng người, Lục Mạc Ninh mới dừng bước.
Phía trước, Lục Thời Trung đang đẩy Lục Thế Minh với khuôn mặt đầy vẻ u ám tiến về phía này. Tiếng bánh xe lăn trên lớp lá khô phát ra những tiếng loạt xoạt nặng nề. Lục Thời Trung dường như đang cúi đầu nói gì đó với Lục Thế Minh, nhưng Lục Thế Minh lại mất kiên nhẫn vung tay một cái, thốt ra câu gì đó đầy vẻ hung dữ khiến thân hình Lục Thời Trung cứng đờ, không dám lên tiếng nữa.
Mãi cho đến khi Lục Thời Trung vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lục Mạc Ninh, cả người lão ta sững lại, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.
Lục Thế Minh nhận ra sự khác lạ của Lục Thời Trung, cũng chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Lục Mạc Ninh ở cách đó không xa, cậu ta đột nhiên vùng vằng muốn quay xe, bắt Lục Thời Trung đẩy mình đi chỗ khác.
Lục Mạc Ninh vẫn đứng yên đó. Chỉ mới năm năm, thiếu niên từng có dung mạo tương đồng với y, giờ đây đã hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác. Cậu ta cúi đầu, gương mặt đầy vẻ âm hiểm, khi ngước mắt lên nhìn người khác thì tràn ngập sự độc ác. Cả người gầy gò, u uất, chẳng còn chút hình bóng nào của thiếu niên năm xưa.
Có lẽ chính Lục Thế Minh cũng cảm thấy việc trốn tránh như vậy thật nực cười, cậu ta đột ngột dừng động tác, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào y đầy hằn học: “Ngươi đến để xem trò cười của ta phải không?”