Sống Lại Thành Quyền Thần

Chương 81



Triệu Thiên Kích thẫn thờ nhìn đồ đằng hình rắn trên ngực tiểu A Mục giống hệt mình, có một khoảnh khắc, hắn ngỡ rằng mình hoa mắt, nhìn lầm rồi…

Gần như ngay lập tức, hắn mạnh bạo giật mở vạt áo trước ngực mình, để lộ ra đồ đằng lớn hơn của tiểu A Mục gấp mấy lần.

Hai đồ đằng y đúc, đến cả đường vân cũng không khác chút nào. Đầu óc Triệu Thiên Kích như nổ tung, đồ đằng… đồ đằng trên người tiểu A Mục… giống hệt của hắn…

Những lời Đoạn Kính Tùng nói lúc trước ùa về trong tâm trí: Triệu thị tử tôn, xà đằng vi trữ, thiên mệnh sở quy, tử nhi phục sinh, nam tử đương dựng…

Hắn ngây dại nhìn hai cái đồ đằng này, lúc này trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: A Mục là con của hắn… A Mục, thế mà lại là con của hắn sao?

Khi mới nghe Đoạn Kính Tùng nói câu đó, mọi sự chú ý của hắn đều dồn vào nửa câu đầu về việc chết mà sống lại, bởi chính hắn là người từ cõi chết trở về, vì vậy hắn hoàn toàn không nghĩ tới khả năng phía sau. Dù sao chuyện đó cũng quá đỗi hoang đường, hắn chẳng dám tin.

Nhưng giờ đây mọi sự thật đã bày ra trước mắt, hắn thậm chí nảy sinh cảm giác luống cuống chân tay.

Triệu Thiên Kích nhìn tiểu A Mục, bàn tay lơ lửng giữa không trung không kìm được run rẩy, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe: A Mục… là con trai của hắn, A Mục thế mà lại… là con trai của hắn…

Đứa con mà A Ninh đã sinh cho hắn…

Đoạn Kính Tùng tuy đã xác định từ trước, nhưng khi thực sự tận mắt chứng kiến, sức công kích này vẫn hoàn toàn khác biệt. Không chỉ ông, ngay cả Vương Đức Quý cũng ngây người ra. Ngay sau đó lão sực nhớ ra điều gì, vội vàng tiến tới đóng chặt cửa tẩm điện, ngăn cấm bất cứ ai tiến vào.

Tiểu A Mục vốn đang chơi đùa vui vẻ với Triệu Thiên Kích, bỗng thấy mẫu thân như bị điểm huyệt, lại còn đỏ hoe mắt nhìn mình chằm chằm. Tiểu A Mục cũng không nhịn được dừng động tác lại, bé con nhìn vào ngực Triệu Thiên Kích, ghé cái đầu nhỏ tới, khẽ “ồ” một tiếng: “Mẫu thân, con rắn nhỏ của chúng ta giống hệt nhau luôn kìa…”

Giọng nói non nớt của tiểu A Mục rốt cuộc cũng như xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Triệu Thiên Kích bừng tỉnh, đôi mắt đỏ rực ôm chặt tiểu A Mục vào lòng, cổ họng khô khốc, hoàn toàn không thốt nên lời.

Hắn cúi đầu, liên tục hôn lên đôi mắt, lên trán tiểu A Mục. Bé con hoàn toàn bị dọa sợ, nhìn thấy dáng vẻ mắt đỏ hoe của Triệu Thiên Kích, đột nhiên cũng mếu máo khóc òa lên.

Triệu Thiên Kích xót xa khôn xiết, vừa bế vừa không ngừng dỗ dành tiểu A Mục, nhưng vành mắt đỏ hoe vẫn không ngăn được dòng cảm xúc lạ kỳ đang trào dâng trong lòng. Khoảnh khắc đích thân hạ lệnh giết Triệu Vân Tễ, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Kẻ đó đáng chết, dù cho đó là người thân duy nhất của hắn trên thế gian này… Triệu Vân Tễ vẫn phải chết, tay hắn ta đã nhuốm đầy máu của các huynh đệ hắn, muôn chết cũng không đủ để bù đắp.

Lúc hạ lệnh, hắn đã sẵn sàng cho việc từ nay về sau mình sẽ chẳng còn người thân nào nữa. Nhưng đến giờ phút này hắn mới biết, không phải vậy, hắn hóa ra… vẫn còn một đứa con trai… Hắn không còn cô độc nữa… Hóa ra, trên đời này hắn vẫn còn người thân…

Lục Mạc Ninh sau khi xử lý xong xuôi chuyện của đám trẻ mới vào cung, nhưng tới ngự thư phòng lại không thấy Triệu Thiên Kích đâu.

Y lấy làm lạ đi về phía tẩm điện, nhưng vừa bước vào, Lục Mạc Ninh đã cảm thấy có gì đó kỳ quái.

Bởi vì cả tẩm điện không một bóng người, đến cả cung nữ hay tiểu thái giám cũng không thấy. Ngày thường nơi này ít nhất cũng có cả trăm người canh giữ. Cho tới khi đến ngoài tẩm điện, y mới thấy Vương Đức Quý và Đoạn Kính Tùng đang đứng thẳng tắp như bị phạt đứng ngay cửa, một trái một phải nhìn khá giống hai vị môn thần.

Nghe thấy tiếng động, cả hai xoạt một cái đồng loạt nhìn về phía Lục Mạc Ninh. Ánh mắt họ nhìn y vô cùng kỳ quặc, thậm chí còn… cực kỳ phức tạp khó giấu.

Lục Mạc Ninh cúi đầu nhìn bộ quan bào trên người, vẫn là bộ cũ, có vấn đề gì sao?

Hay là do vừa rồi bị những bậc cha mẹ vui mừng khi biết con mình còn sống, trong lúc cảm kích đã quỳ xuống níu kéo làm nhăn nhúm hết cả rồi?

Lục Mạc Ninh đi tới gần, chắp tay nói: “Đoạn đại nhân, Vương công công, Hoàng thượng có ở bên trong không?”

Cổ họng Vương Đức Quý có chút khô khốc, nhìn Lục Mạc Ninh mà cảm thấy đôi chân bủn rủn. Người trước mặt này… chính là Hoàng hậu tương lai đấy. Tuy trước đây lão đã chắc chắn, nhưng cũng không bị chấn động mạnh như ngày hôm nay.

May mà lúc Vương Đức Quý sắp quỳ xuống đã được Đoạn Kính Tùng nhanh tay đỡ lấy. Khóe miệng Đoạn Kính Tùng giật giật, gượng cười hì hì: “Cái đó… tiểu Lục đại nhân à, Hoàng thượng đang ở bên trong, tiểu A Mục cũng ở đó… Ngài cứ tự mình vào xem đi.”

Nói xong, ông nhanh chóng đẩy cửa ra, đợi sau khi Lục Mạc Ninh nghi hoặc bước vào trong, liền lập tức đóng chặt cửa tẩm điện lại.

Lục Mạc Ninh kỳ quái quay đầu nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt ngước nhìn lên. Y thấy phía sau tấm bình phong, bóng dáng một lớn một nhỏ in chập chờn. Y hít sâu một hơi, nghĩ đến cảnh tượng lúc ở trong rừng sâu, gương mặt không nhịn được đỏ ửng. Y trấn tĩnh lại tâm thần, nhưng tuyệt nhiên không hề hối hận.

Chỉ là y chưa biết phải nói thế nào với Triệu Thiên Kích về chuyện của tiểu A Mục, nên mới dứt khoát chạy đi xử lý việc đưa đám trẻ về nhà.

Một phần cũng coi như để Triệu Thiên Kích nếm thử mùi vị bị bỏ rơi sau khi trêu ghẹo người khác. Lúc trước vì bận rộn nên y nhất thời quên mất, giờ đây khi cửa tẩm điện đã đóng lại, chỉ còn lại bọn họ, Lục Mạc Ninh bỗng cảm thấy trong lòng có một cảm giác rất tinh tế.

Y hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, từng bước tiến về phía trước. Thế nhưng khi vừa vòng qua tấm bình phong, ngước mắt lên đối diện với hai cha con đang đỏ hoe mắt, chằm chằm nhìn mình trên long sàng, tim Lục Mạc Ninh khẽ thắt lại.

Triệu Thiên Kích đang đỏ mắt ngồi khoanh chân trên mép giường, nhìn y không chớp mắt, đôi môi mỏng mím chặt. Dáng vẻ tội nghiệp ấy khiến trái tim đang treo lơ lửng của Lục Mạc Ninh bỗng dưng dịu lại, thậm chí còn thấy buồn cười một cách khó hiểu.

Còn tiểu A Mục đang ngồi trên chân hắn, cũng mở to đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm lệ nhìn y. Vừa thấy Lục Mạc Ninh, bé con cuối cùng không nhịn được nữa, “òa” một tiếng khóc nấc lên: “Oa, cha ơi, mẫu thân mất rồi… Tại sao mẫu thân lại biến thành cha rồi? Oa…”

Lục Mạc Ninh tuy rằng lúc trước thấy cảnh này đã có dự cảm, nhưng nghe đến đây vẫn không nén nổi xót xa, vội vàng bước tới bế tiểu A Mục từ trong lòng Triệu Thiên Kích ra, thuận tiện u ám liếc xéo Triệu Thiên Kích một cái.

Triệu Thiên Kích vốn đang luống cuống vì tiếng khóc của tiểu A Mục, bị Lục Mạc Ninh lườm một cái thì mới sực tỉnh.

Hắn ôm lấy tiểu A Mục hôn lấy hôn để: “Ôi trời, tâm can bảo bối của ta, mẫu thân không có biến thành cha đâu, mẫu thân vẫn là mẫu thân mà…”

Giọng nói khàn đặc dỗ dành tiểu A Mục của Triệu Thiên Kích khiến Lục Mạc Ninh ngẩn ra, rồi đột nhiên y cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Y thực chất đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng chút lo lắng bồn chồn vì sợ Triệu Thiên Kích sẽ nghĩ gì về việc nam tử sinh con đã hoàn toàn tan biến không chút dấu vết trước dáng vẻ vụng về của nam tử lúc này.

Y bất chợt mỉm cười, gương mặt thanh tú rạng rỡ cùng ánh mắt dịu dàng khiến Triệu Thiên Kích như bị điện giật, ngẩn ngơ tại chỗ, giọng nói vừa khàn vừa run: “A… A Ninh…”

Hắn nắm lấy cổ tay Lục Mạc Ninh, ngón tay không ngừng ve vuốt nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.

Hắn chỉ muốn cứ mãi thế này, cho đến khi trời hoang đất lão hắn cũng không còn gì hối tiếc.

Lục Mạc Ninh khẽ cựa quậy nhưng không thoát ra được, thẹn quá hóa giận lườm hắn một cái: “Buông ra.”

Triệu Thiên Kích thẫn thờ lắc đầu, trong lòng vẫn ôm lấy tiểu A Mục đã ngừng khóc, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe thỉnh thoảng sụt sịt. Lục Mạc Ninh bất lực, đành gọi Vương Đức Quý vào, bảo lão tạm thời đưa tiểu A Mục xuống rửa mặt.

Vương Đức Quý suốt cả quá trình đều cúi gầm mặt, tuyệt đối không dám ngẩng đầu nhìn lên. Tiểu A Mục vốn ngoan ngoãn, sau khi nghe được câu “mẫu thân vẫn là mẫu thân” của Triệu Thiên Kích mới đỏ hoe mắt, ngoan ngoãn đi theo Vương Đức Quý.

Tẩm điện trong phút chốc lại rơi vào tĩnh mịch. Lúc trước có tiểu A Mục ở đó thì không sao, giờ đây cả tẩm điện chỉ còn lại hai người, lại bị đối phương dùng ánh mắt nóng rực trực diện như chó thấy xương thịt nhìn chằm chằm, Lục Mạc Ninh cũng không nhịn được đỏ mặt.

Y cúi đầu, cựa quậy nhưng không thoát ra được, đành đứng yên đó: “Ngài nói năng bậy bạ gì với A Mục vậy? Thằng bé tuy không nói ra, nhưng nó rất muốn có một mẫu thân…”

Triệu Thiên Kích chậm rãi chớp mắt, đột nhiên sải cánh tay dài ra siết chặt, kéo người vào lòng: “A Ninh, A Mục có phải con của ta không?”

Lục Mạc Ninh không chú ý, suýt nữa thì ngã nhào lên người hắn, y vội chống tay lên vai hắn, thẹn quá hóa giận: “Không phải!”

Triệu Thiên Kích lại hề hề cười không dứt: “A Ninh, ngươi ngay cả nói dối cũng không biết… Ta biết hết cả rồi…”

Lục Mạc Ninh ngẩn ra, vừa định nói gì đó thì cảm thấy một cái đầu lớn bất ngờ vùi thẳng vào eo mình. Giọng nói trầm đục từ phía dưới truyền lên, rất thấp, rất nhẹ, nhưng lại mang theo âm điệu khàn khàn khiến động tác của Lục Mạc Ninh khựng lại: “A Ninh, ta thật sự rất vui… Thật sự… rất vui…”

Triệu Thiên Kích không nói gì thêm, nhưng Lục Mạc Ninh hiểu.

Y đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc vẫn không nỡ lòng nào, khẽ vỗ vỗ lên vai hắn.

Triệu Thiên Kích ôm Lục Mạc Ninh hồi lâu, lâu đến mức eo Lục Mạc Ninh có chút mỏi thì y cảm nhận được cái móng vuốt của nam tử vốn đang trầm mặc kia bắt đầu thuận thế trượt dần xuống dưới.

Cả người Lục Mạc Ninh cứng đờ, nhanh chóng nắm chặt lấy cổ tay đối phương định hất ra, nhưng sao y có thể đọ lại sức mạnh của Triệu Thiên Kích. Y trực tiếp bị hắn ôm lấy rồi ngã nhào xuống long sàng. Ngay sau đó, chỉ một cú xoay người, Lục Mạc Ninh cảm thấy vị trí của mình bị thay đổi, ngước đầu lên đã đối diện ngay với đôi đồng tử đỏ hoe nhưng sáng rực lửa của Triệu Thiên Kích, chỉ thiếu nước phát ra tia sáng xanh như sói đói vồ mồi nữa thôi…

Sáng sớm hôm sau, khi Lục Mạc Ninh tỉnh lại, y cảm thấy cả người đau nhức, rã rời. Ý thức vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ thấy vùng eo trĩu nặng.

Y vươn tay sờ thử thì chạm phải một cánh tay rắn chắc. Cả người Lục Mạc Ninh cứng đờ, ngay lập tức nhớ lại cảnh tượng đêm qua, trong lòng thầm hối hận vì mình không nên mủi lòng. Kết quả là bị ánh mắt tội nghiệp như chú chó lớn của đối phương nhìn chằm chằm, thế là…

Lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói trầm khàn đầy sảng khoái: “A Ninh sáng sớm ra đã nhiệt tình thế này sao.”

Lục Mạc Ninh khựng lại, quay đầu sang thì đối diện ngay với đôi mắt phượng sáng rực rỡ của Triệu Thiên Kích. Hắn đang dùng một tay chống đầu, mái tóc đen trải dài trên giường, quấn quýt lấy tóc của y, chẳng còn phân biệt được tóc của ai với ai.

Đối phương nhìn y chằm chằm, tinh thần cực kỳ phấn chấn.

Chẳng biết tên này là thức khuya rồi dậy sớm, hay là căn bản cả đêm không ngủ.

Thấy Lục Mạc Ninh nhìn sang, mắt Triệu Thiên Kích càng sáng hơn, ngón tay vén nhẹ lọn tóc của y. Hắn vừa định thốt ra mấy lời lưu manh thì đột nhiên nhìn thấy gì đó, khẽ “ồ” một tiếng rồi đưa ngón tay tới, nhẹ nhàng ve vuốt giữa hai đầu chân mày của Lục Mạc Ninh: “Ơ, A Ninh, sao trên trán ngươi lại có một vệt đỏ thế này, có phải đêm qua không cẩn thận… Nhưng rõ ràng đêm qua trẫm đã rất nhẹ nhàng rồi mà…”

Thấy hắn nhắc đến chuyện đêm qua, Lục Mạc Ninh thẹn quá hóa giận vội bịt miệng hắn lại, nhưng ngay sau đó y ngẩn ra: “Ngươi… ngươi nói cái gì?”

Triệu Thiên Kích vừa định lên tiếng thì ngay khoảnh khắc sau, Lục Mạc Ninh đã kịp phản ứng, trực tiếp vung chân đạp thẳng hắn xuống long sàng.

Triệu Thiên Kích: “…”