Sống Lại Ta Quyết Trả Thù

Chương 9



Xe ngựa của phụ thân dừng trước cổng, mấy tên gia đinh đang vội vàng chuyển đồ vào trong. Phụ thân mặc áo lụa màu xanh ngọc có hoa văn cỏ xương bồ, khoác áo khoác da, đứng trước xe ngựa như cây ngọc trước gió, đang nói chuyện gì đó với người bên cạnh.

Nghe tiếng động, hắn quay đầu cười nhẹ, phong thái tuấn lãng tựa như gió mát trong đêm trăng.

Tim Đậu Chiêu thoáng khựng lại.

Nàng biết phụ thân tuấn tú nhưng chưa bao giờ nàng thấy phụ thân thế này.

Trong ấn tượng của nàng, phụ thân luôn hơi nhíu nhíu mày, ngay cả khi cười thì ánh mắt cũng vẫn đượm buồn. Đặc biệt những khi lặng lẽ nhìn nàng, sóng mắt như giếng cổ ngàn năm khiến người ta thấy lạnh run.

Không như bây giờ, tuổi trẻ, anh tuấn, sáng láng như ánh mặt trời, như thiếu niên vô lo vô ưu, nhìn thôi đã đủ ấm lòng.

–      Thọ Cô.

Khuôn mặt tươi cười của phụ thân xuất hiện trước mặt nàng:

–      Phụ thân đã về mà không chào sao?

Hắn vươn tay nhéo mũi Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu theo bản năng xoay đi tránh tay phụ thân.

Phụ thân sửng sốt rồi cười cười, lấy trong xe ra một chiếc chong ch.óng, thổi gió cho chong choáng quay rồi giơ ra trước mặt nàng:

–      Đây là quà phụ thân mang từ kinh thành về cho con đó. Có thích không?

Nếu nàng còn là một đứa trẻ thì đã bị chiếc chong ch.óng này hấp dẫn rồi, nhưng nàng đã là mẹ của ba đứa trẻ, trò chơi chong ch.óng này sao nàng coi ra gì?

Đậu Chiêu vươn người nhìn vào trong xe ngựa dò xét.

Mẫu thân lại đỏ mặt, liếc mắt đưa tình nhìn phụ thân, như mừng như giận nói:

–      Chàng trở về bình an là tốt rồi, còn mua quà cho chúng ta làm gì? Trong nhà cái gì chẳng có.

–      Khác nhau mà!

Phụ thân đón lấy Đậu Chiêu:

–      Đây là quà ta mua từ kinh thành về cho mọi người.

Mặt mẫu thân càng đỏ hơn, giống như uống rượu, ánh mắt trở nên mơ màng.

Đậu Chiêu vươn mình định vén rèm lên nhưng cánh tay nhỏ xíu, ngắn cũn không với được đến rèm xe.

Phụ thân nhìn ra ý đồ của nàng, nhẹ vỗ vỗ m.ô.n.g nàng rồi đặt nàng vào xe ngựa:

–      Con định tìm gì?

Đậu Chiêu không để ý đến phụ thân, chui đầu vào trong xe.

Trong xe trải chăn đệm dày, có mấy cuốn sách gì đó như “Tứ thư chú giải”… để trên đệm, góc sáng là một bình trà nóng bằng sứ tím.

Ngoài đó ra không có gì khác.

Đậu Chiêu đứng trong xe, ngơ ngác nhìn quanh.

Chẳng lẽ nàng nhớ lầm ?

Hoặc là… Lời Thỏa Nương nói không phải là sự thật!

Phụ thân từ xa mới về, chuyện đầu tiên phải làm được nhiên là đi vấn an tổ phụ.

Mẫu thân lấy cớ muốn mở tiệc gia đình nên về phòng gọi các ma ma vào.

–      Là ai nói những lời vô liêm sỉ cho tiểu thư? Tự đứng ra cho ta!

Nàng giận dữ vỗ bàn:

–      Nếu để tiểu thư nói ra thì sẽ không chỉ là phạt ra làm ở ngoại viện, phạt tiền mấy tháng nữa đâu! Ta sẽ bẩm cho lão thái gia đem bán đi, cả đời đừng mong được sống thoải mái nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phòng tĩnh lặng như tờ!

Chung trà trên bàn bị mẫu thân đập va vào nhau loảng xoảng:

–      Được! Không ai đứng ra. Khinh ta không tra ra được đúng không? Tiểu thư mới có ngần này tuổi, nói còn chưa rõ ràng, các ngươi lại xúi tiểu thư nói hươu nói vượn trước mặt ta. Nếu tiểu thư lớn thêm chút nữa thì có phải là bị các ngươi dạy hỏng rồi không…

Đậu Chiêu ngồi cùng một tiểu nha hoàn trong phòng ấm ở thượng phòng, thỉnh thoảng lại thở dài.

Là chủ ý của nàng, ai sẽ đứng ra nhận.

Nhưng Đậu Chiêu không thể biện giải thay cho các ma ma.

Giờ nàng chỉ là đứa trẻ nói năng chưa rõ ràng, theo mẫu thân thấy thì lời bịa đặt “phụ thân dẫn theo nữ nhân về nhà” đương nhiên là do các ma ma xúi. Nếu nàng biện giải thay cho bọn họ thì chỉ sợ mẫu thân sẽ càng thêm nghi ngờ có người lòng dạ khó lường, bọn họ sẽ càng khó sống.

Nàng hỏi tiểu nha hoàn bên người:

–      Tên ngươi… là gì?

Họng vẫn như bị chặn lại, không thể nói rõ ràng.

Tiểu nha hoàn thụ sủng nhược kinh, ân cần nói:

–      Bẩm tứ tiểu thư, nô tỳ tên là Hương Thảo.

Nàng nói:

–      Ta muốn… Thỏa Nương!

Tiểu nha hoàn mở to hai mắt, tò mò nói:

–      Thỏa Nương là ai?

Đậu Chiêu choáng váng.

Có người cao giọng bẩm:

–      Thất phu nhân, thất gia đã về!

Bên ngoài có tiếng động truyền đến.

Ngữ khí mẫu thân có hơi vội vàng:

–      Du ma ma, ngươi dẫn tứ tiểu thư vào phòng trước đi. Tối nay tứ tiểu thư sẽ ngủ chỗ ta. Những người khác nên làm gì thì đi làm đi.

Những giọng nói già nua cung kính đáp:

–      Vâng!

Sau đó lại là những tiếng bước chân.

Chỉ chốc lát, mẫu thân tươi cười đón phụ thân.

Thấy Đậu Chiêu ngây người ngồi trên giường, phụ thân vuốt đầu nàng:

–      Con bé này hôm nay sao vậy?

Mẫu thân không tiện nói chuyện Đậu Chiêu bị người xúi dại, hàm hồ cười nói cho qua:

–      Chắc là chơi nhiều quá nên mệt thôi mà!

Phụ thân cũng không truy vấn thêm.

Đám nha hoàn bưng nước thơm vào, mẫu thân hầu hạ phụ thân rửa mặt, thay quần áo. Đậu Chiêu cũng được nha hoàn bế xuống, rửa mặt chải đầu rồi cùng đến chỗ tổ phụ.

Tổ phụ ở tại tòa nhà phía tây, giữa chính phòng có tấm biển viết: “Hạc thọ đồng niên” nên được gọi là Hạc Thọ đường.

Trước cửa Hạc Thọ đường là một chiếc hồ nhỏ có giả sơn, phía sau là gốc hoa t.ử đằng, là nơi đẹp nhất trong nhà.

Trong trí nhớ của Đậu Chiêu, đã hai lần nàng tới đây. Một lần là năm 9 tuổi, tổ phụ qua đời, theo di chúc của tổ phụ, linh đường đặt tại Hạc Thọ đường, nàng đến chịu tang. Còn một lần là đến để làm lễ trừ phục cho tổ phụ. (Khi người c.h.ế.t được 27 tháng thì làm lễ đoạn tất hay lễ trừ phục (mãn tang)