Gương mặt trắng nõn của mẫu thân tựa như mỹ ngọc thượng hạng, không chút tì vết, vô cùng xinh đẹp.
Nàng xoay người nhéo mũi Đậu Chiêu, trêu ghẹo nói:
– Sao thế Thọ Cô? Không đón mẫu thân!
Thọ Cô?
Là nhũ danh của nàng sao?
Nàng chưa từng biết mình còn có nhũ danh như vậy.
Nước mắt đột nhiên trào ra.
Nàng vội ôm lấy chân mẫu thân.
– Mẫu thân, mẫu thân!
Khóc như đứa trẻ bất lực.
– Ai dà!
Mẫu thân không hề cảm nhận được nỗi buồn của nàng, cười hỏi nhũ mẫu kia:
– Thọ Cô làm sao vậy? Tự nhiên lại khóc?
Không hề hoài nghi, trách cứ nhũ mẫu, hiển nhiên là vô cùng tín nhiệm nhũ mẫu kia.
– Vừa rồi vẫn ổn mà.
Nhũ mẫu cũng rất kinh ngạc, chỉ đành nói:
– Có lẽ là thấy phu nhân tới? Con gái thấy mẫu thân, chẳng có chuyện gì cũng khóc được.
– Vậy à?
Mẫu thân đặt nàng lên giường:
– Con bé này, khóc ướt hết váy ta rồi.
Đậu Chiêu nhất thời ngây người.
Mẫu thân không phải là nên lo lắng vì sao con khóc ư? Sao mẫu thân lại lo cho váy của mình…
Đó, đó thực sự là mẫu thân mình sao?
Nàng mở to hai mắt nhìn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương lại hai hàng nước mắt trong suốt.
Mẫu thân phì cười, lấy khăn lau nước mắt giúp nàng, nói với nhũ mẫu:
– Con bé này, ngốc quá!
Sau đó lại dịu dàng bế nàng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói:
– Phụ thân con sắp về rồi, con có vui không?
Khóe mắt đầu mày chứa chan niềm vui.
Đậu Chiêu nhảy dựng lên.
Sao nàng có thể quên mất việc quan trọng như vậy!
Năm đó cha mẹ đã xảy ra chuyện gì nàng không biết chi tiết. Nhưng theo Thỏa Nương nói, phụ thân nàng lên kinh thành thi hương và đã gặp mẹ kế. Đáng thương rằng mẫu thân lại chẳng biết gì cả, thấy phụ thân biên thư về nói muốn ở lại kinh đô chơi một thời gian, không hề nghi ngờ phụ thân, ngày ngày ở nhà kiễng chân mong chờ, còn lo phụ thân không có đủ bạc, định sai nô tài của mình là Du Quốc Khánh đi đưa bạc cho phụ thân. Sau này chẳng hiểu vì sao bị tổ phụ biết được lại bị tổ phụ trách mắng, lúc này mới thôi. (Tổ phụ: Ông/bà nội)
Thi hương là khi tháng tám, bên ngoài tuyết đã rơi, lúc này hẳn đã vào đông mà phụ thân còn chưa về, nhưng tổ phụ vẫn còn, phụ thân hẳn không thể Tết không về nhà, nói cách khác, giờ nói cho mẫu thân vẫn còn kịp.
Nhưng mẫu thân lại ôm c.h.ặ.t Đậu Chiêu, Đậu Chiêu giãy ra vài lần cũng không thể giãy được, vội đến độ kêu lớn:
– Mẫu thân!
– Hôm nay Thọ Cô làm sao vậy?
Mẫu thân không hiểu nổi sự ầm ĩ bất thường của con gái, nghiêm khắc nhìn qua nhũ mẫu.
Nhũ mẫu trở nên lo lắng:
– Nô tỳ và Tứ tiểu thư ngủ đến giờ Thìn mới dậy, tiểu thư ăn một bát cháo con, một chiếc bánh bao thịt, một chiếc bánh bột mì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Không phải ta đã dặn mỗi sáng ngủ dậy phải cho Thọ Cô uống nước ấm đầu tiên sao?
Mẫu thân trầm giọng cắt lời nhũ mẫu:
– Sáng nay ngươi cho Thọ Cô uống nước không?
– Có uống! Có uống!
Nhũ mẫu vội đáo, không còn sự thoải mái ban nãy:
– Nô tỳ làm theo lời phu nhân dặn, đầu tiên quấn chăn rồi mặc thêm quần áo cho tứ tiểu thư. Sau đó mới hầu hạ tứ tiểu thư uống nước ấm…
Ai! Giờ nói mấy chuyện đó làm gì?
Năm 12 tuổi nàng theo bà nội đến sống ở điền trang, mùa hè theo bọn trẻ đi bắt cá, khát thì uống nước sông, mùa đông lên núi bắt chim sẻ, đói bụng thì nướng chim sẻ ăn, chẳng phải vẫn sống đến khi trưởng thành đó sao?
Đậu Chiêu lay lay mẫu thân:
– Mẫu thân…
Định nói cho mẫu thân rằng “Phụ thân sẽ dẫn theo nữ nhân về nhà” nhưng lời vừa nói ra lại có cảm giác yết hầu bị chặn lại, một câu gãy gọn lại trở thành mơ hồ, khó hiểu:
– Phụ thân… nữ nhân…
Chỉ được hai từ này.
Thấy Đậu Chiêu nói chuyện, mẫu thân quay đầu nhìn nàng cười, kiên nhẫn hỏi:
– Thọ Cô, con muốn nói gì?
– Mẫu thân!
Đậu Chiêu khó nhọc nói:
– Phụ thân… nữ nhân…
Lần này nói đã rõ ràng hơn nhưng không thể rõ ý.
Nàng vội đến toát mồ hôi.
Mẫu thân mặt mày hớn hở, hoàn toàn bỏ qua hai chữ “nữ nhân”, cao hứng nói:
– Thì ra Thọ Cô của chúng ta cũng nhớ phụ thân! Tin đã báo về, hai hôm nay phụ thân con về, mua rất nhiều pháo hoa, hoa đăng, hương nến. Là pháo hoa kinh thành đó! Có thể b.ắ.n ra màu sắc muôn hồng nghìn tía, đừng nói là huyện Thực Định mà cả phủ Thực Định cũng không có bán đâu…
Lúc này còn quan tâm pháo hoa gì chứ!
Đậu Chiêu vội vã vô cùng, chỉ lại lặp lại:
– Phụ thân… nữ nhân.
Vẻ mặt mẫu thân nghiêm túc hỏi:
– Thọ Cô, con muốn nói gì?
Đậu Chiêu như trút được gánh nặng, hít sâu một hơi, nói từng chữ từng chữ một:
– Phụ thân – mang – nữ – nhân – về…
Giọng nói trẻ con thơ ngây nhưng lại rất rõ ràng, vang dội.
Như bị người bạt tai, mẫu thân hoảng sợ, vẻ mặt hoài nghi, kinh ngạc.
Nhũ mẫu và bọn nha hoàn nhìn nhau hoảng sợ.
Trong phòng im ắng.
Rèm cửa đột nhiên bị xốc lên, một tiểu nha hoàn cài trâm vội chạy vào báo:
– Thất phu nhân, Thất gia đã về, Thất gia đã từ kinh thành trở về…
– Thật sao!
Mẫu thân lập tức lại vui vẻ, vừa nói vừa xốc váy chạy đi, đi được một quãng, nghĩ nghĩ lại xoay người bế Đậu Chiêu:
– Chúng ta cùng đi đón phụ thân!
Xem ra mẫu thân đã bắt đầu nghi ngờ.
Đậu Chiêu nhẹ nhàng thở ra, ôm cổ mẫu thân, lớn tiếng đáp lời: