Sau Khi Xuyên Sách Tôi Trở Thành Đứa Trẻ Người Sói

Chương 9



Chút đồ giữ ấm cỏn con này, làm sao cô bé qua được cả mùa đông? Làm sao có thể bình an vượt qua mùa đông giá rét, chỉ cần mười mấy độ thôi cũng đủ để cái thân thể yếu ớt này "đi bán muối" dễ như chơi.

Diệp Tri Chi không dám hy vọng mùa đông ở đây sẽ ấm áp như mùa xuân ở miền Nam. Một trận mưa lớn kéo dài hơn hai tháng trời, đợi đến mùa đông, chưa biết chừng sẽ còn thế nào nữa.

Hang động dù có khả năng giữ nhiệt, Diệp Tri Chi cũng không dám lạc quan, cô bé không dám mong đợi khi mùa đông thực sự ập đến nhiệt độ vẫn sẽ duy trì ở mức này.

Khó trách bầy sói không cho cô bé ra ngoài, khi cô bé còn chưa cảm nhận được sự thay đổi của nhiệt độ thì bên ngoài đã bắt đầu chuyển mùa rồi.

Mà cô không có lông để giữ ấm, rất dễ bị cảm lạnh. Ở cái nơi hoang vu hẻo lánh không có t.h.u.ố.c men này, nếu Diệp Tri Chi bị bệnh thì còn khó vượt qua hơn cả độ kiếp.

Diệp Tri Chi quan sát lại xung quanh, tuy nói là nơi khuất gió, nhưng hang động này quá lớn, đợi đến mùa đông, rất có thể sẽ không giữ ấm tốt lắm.

Diệp Tri Chi lo lắng sốt ruột.

Cô không nghĩ ra cách nào để giải quyết tình cảnh khó khăn sắp tới.

Dù có ý tưởng thì một đứa trẻ sơ sinh đến bò còn chưa biết như cô cũng chẳng thể hành động.

Diệp Tri Chi hơi hoảng loạn, theo bản năng muốn tìm Sói mẹ để ôm ấp, nhưng Sói mẹ lại cùng bầy sói đi săn chưa về, cô bé đành phải ôm anh Sói để tìm chút an ủi.

Bệnh nặng như thế cô bé còn gượng sống qua được, huống hồ một đứa bé loài người sống giữa bầy sói cũng vẫn sống tốt, không bị ăn thịt. Chẳng lẽ lại thật sự bị c.h.ế.t rét?

Diệp Tri Chi tự an ủi mình, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

...Vẫn là nhớ mẹ.

Sói mẹ bao giờ mới về nhỉ?

Diệp Tri Chi ngóng trông mòn mỏi, thế nhưng hôm nay cho đến khi màn đêm buông xuống, trời tối đen rất lâu, cũng không thấy bầy sói trở về.

Lúc đầu Diệp Tri Chi còn tự trấn an, sắp đến mùa đông rồi, ngày ngắn đêm dài, là do trời tối sớm thôi.

Diệp Tri Chi đợi mãi đến tận đêm khuya cũng không nghe thấy động tĩnh đàn sói trở về.

Dường như cảm nhận được sự bất an của Diệp Tri Chi, Ngân Nhất nằm sát vào cô bé, lưỡi không ngừng l.i.ế.m đầu cô, cái đuôi bông xù cuộn lại cho cô ôm, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng kêu trấn an.

Diệp Tri Chi đợi đến khi không thể thức nổi nữa mới mang theo trái tim bất an chìm vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy trời đã sáng bảnh, phản ứng đầu tiên của cô bé là nhìn dáo dác xung quanh.

Đàn sói đi săn vẫn chưa về.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô bé tỉnh lại, đàn sói đi săn qua đêm không về.

Trong lòng Diệp Tri Chi vô cùng lo lắng, không biết bầy sói gặp tình huống gì, là do khu vực lân cận đã hết con mồi nên phải chạy đi xa hơn, hay là gặp khó khăn khi săn bắt?

Trong số những con sói ở lại giữ nhà, ngoại trừ cô bé ra thì không con nào tỏ vẻ lo lắng vì bầy sói lâu không về, cứ như thể chuyện này là bình thường, ngược lại làm cho sự lo lắng của Diệp Tri Chi có vẻ như lo bò trắng răng.

Cô bé đành phải gác lại nỗi lo.

Ngân Nhất đang buồn chán vờn nghịch bên cạnh, thấy Diệp Tri Chi tỉnh dậy liền vui vẻ vẫy đuôi, dùng đầu húc húc vào cô bé, sau đó nằm rạp xuống trước mặt cô.

Diệp Tri Chi nhìn điệu bộ này là biết ngay Ngân Nhất đặc biệt đợi ở đây để cõng cô xuống chơi.

Trong lòng Diệp Tri Chi ấm áp vô cùng, anh Sói sao mà tốt thế không biết!

Nhưng ngay khi định nhào tới, cô bé phát hiện tay chân mình bủn rủn, chẳng còn chút sức lực nào.

Cái bụng nhỏ của Diệp Tri Chi phát ra tín hiệu đói khát, cô bé nhớ ra mình đã một ngày một đêm không ăn gì rồi. Tối qua chỉ mải lo lắng cho bầy sói và thời tiết giá lạnh sắp tới nên quên khuấy mất nhu cầu cơ thể.

Đói quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhận ra điều này, Diệp Tri Chi càng thấy yếu hơn, cô bé quyết định không chơi nữa, bèn từ chối lời mời của anh Sói.

Ngân Nhất quay đầu nhìn cô bé, khẽ hối thúc vài tiếng, dường như không hiểu, đợi mãi không thấy em gái leo lên, nó đứng dậy, cúi đầu húc húc vào người Diệp Tri Chi.

Diệp Tri Chi yếu ớt ư ử một tiếng.

Tuyền Lê

Cô bé không thể chơi nữa, lỡ hôm nay Sói mẹ vẫn chưa về, cô bé phải bảo toàn năng lượng, giảm bớt tiêu hao.

Diệp Tri Chi từng nếm trải cảm giác đói hơn thế này nhiều, cơn đói hiện tại vẫn còn có thể chịu đựng được, nhưng cô bé không biết mình có thể nhịn được bao lâu.

Có lẽ thấy anh em Ngân Nhất mãi không xuống, ba con sói con kia lon ton chạy lên, húc húc Ngân Nhất, húc húc Diệp Tri Chi, giục giã chúng mau xuống chơi cùng.

Diệp Tri Chi lại từ chối lần nữa.

Ba con sói con thấy gọi mãi không được, bèn rượt đuổi nô đùa ngay bên cạnh, chơi một hồi rồi lăn xuống khỏi tảng đá chạy xuống dưới chơi tiếp. Ngân Nhất không tham gia cùng, nó nằm bên cạnh em gái, lo lắng nhìn cô bé đột nhiên trở nên yếu ớt, thỉnh thoảng lại ư ử vài tiếng.

Lúc đầu Diệp Tri Chi còn đáp lại, nhưng thời gian trôi qua, cô bé dần không còn sức để phản hồi nữa.

Đói quá, đói quá...

Từng tế bào trên người cô bé đều đang gào thét đòi ăn, Diệp Tri Chi cảm thấy mình không cần lo bị c.h.ế.t rét đâu, vì có khi cô bé sẽ c.h.ế.t đói trước lúc đó.

Ngân Nhất húc vào người Diệp Tri Chi, càng thêm sốt ruột lo âu. Bộ dạng hiện tại của em gái làm nó nhớ tới lúc cô bé hôn mê bất tỉnh dạo trước, em gái sẽ không bị ốm nữa chứ?

Ngân Nhất cuống cuồng xoay quanh, rồi như chợt nhớ ra điều gì, nó đứng bên mép tảng đá lớn, ngửa đầu tru lên ——

“Gâu ư ——”

Không lâu sau, con sói già ở lại giữ nhà xuất hiện trên tảng đá.

“Gâu gâu ư ——” Ngân Nhất lo lắng kêu ư ử với sói già, muốn nó xem giúp em gái.

Sói già cúi đầu ngửi ngửi Diệp Tri Chi, không ngửi thấy mùi gì bất thường, nhưng nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô bé, trong mắt nó lóe lên vẻ hiểu rõ.

Nó khẽ kêu một tiếng rồi quay người rời khỏi tảng đá.

Ngân Nhất dường như hiểu ý nó, nằm rạp xuống bên cạnh nhìn theo bóng nó rời đi.

Chẳng bao lâu sau, sói già quay lại, trong miệng ngậm một thứ gì đó. Nhìn gần mới nhận ra đó là một miếng thịt sống không biết đã để bao lâu, tuy chưa sinh dòi nhưng cô bé ngửi thấy mùi ôi thiu thoang thoảng.

Miếng thịt sống không biết do ai giấu đi này được sói già đặt trước mặt Diệp Tri Chi.

“Ọe ——”

Mùi tanh hôi xộc vào mũi, nhận ra đó là thức ăn cho mình, Diệp Tri Chi chẳng những không có chút cảm giác thèm ăn nào mà ngược lại còn vô cùng buồn nôn.

Dù có c.h.ế.t đói, cô bé cũng không ăn sống miếng thịt thế này!

Ọe ——

Cô bé lùi lại ba thước, sự kháng cự mãnh liệt giúp cô có chút sức lực nhích người sang một chỗ khác nằm tiếp.

Diệp Tri Chi nghiêng đầu nôn khan mấy cái, nhưng chẳng nôn ra được gì.

Ngân Nhất nghiêng đầu, vô cùng khó hiểu, sao em gái lại không ăn?

Sói già cũng không hiểu, đây là khẩu phần lương thực nó đặc biệt tiết kiệm lại, tại sao lại không ăn?

Diệp Tri Chi nước mắt lưng tròng, cho dù cô bé có nín nhịn cơn buồn nôn để ăn thì cũng nhai không nổi, cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ con chưa mọc răng, cô bé sợ mình ăn vào thì còn đi gặp Diêm Vương sớm hơn.

Diệp Tri Chi quay đầu để lộ lợi nướu hồng hào về phía con sói già.

Sói già bừng tỉnh ngộ, con sói con kỳ quặc này tuy đã lớn hơn một trăm ngày đêm rồi, nhưng nó vẫn chỉ có thể uống sữa chứ chưa ăn được thịt.