Bầy sói con chơi đùa bên ngoài hang động hơn nửa ngày trời, mãi đến khi bị những con sói lớn trong đàn thúc giục mới chưa đã thèm mà chạy về. Bộ lông trên người chúng ướt nhẹp, trước khi vào hang liền lắc lắc cái thân hình tròn vo béo múp, rũ sạch nước mưa dính trên người từ lúc nào không hay, dáng vẻ trông ngây thơ, đáng yêu vô cùng.
Chúng rũ bộ lông mềm mại cho khô được một nửa, sau đó lại hưng phấn tiếp tục rượt đuổi, nô đùa ầm ĩ trong hang.
Tuyền Lê
Diệp Tri Chi nhìn mà đỏ cả mắt.
Tủi thân quá đi mất.
Trẻ con là sinh vật thuộc hệ trực giác, khi cảm nhận được hơi thở xung quanh an toàn và bản thân được bao dung cưng chiều vô hạn, thì chỉ một chút cảm xúc nhỏ xíu cũng sẽ bị phóng đại lên gấp nhiều lần.
Hiện tại Diệp Tri Chi chính là như vậy.
Cô bé cảm thấy tất cả các anh chị em sói đều chạy ra ngoài chơi, bỏ lại mình cô trơ trọi trong ổ... Em bé tủi thân, em bé muốn khóc.
Vẫn là Ngân Nhất sau đó chú ý đến bé con ở phía trên. Nó chạy đến bên cạnh Diệp Tri Chi, l.i.ế.m l.i.ế.m đầu cô bé, như thể đang hỏi: Em sao thế?
Cả người Diệp Tri Chi toát ra vẻ u ám, chán chường. Nếu là trong phim hoạt hình, có lẽ đã nhìn thấy trên đầu cô bé có một đám mây đen nhỏ, đang rả rích trút mưa xuống.
Cô bé chẳng buồn đáp lại Ngân Nhất, đôi mắt to tròn tràn đầy khao khát cứ nhìn chằm chằm về phía cửa hang.
Ngân Nhất nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào em gái sói không chớp mắt. Nó trầm tư, rồi chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra em gái sói cũng muốn ra ngoài chơi!
Ngân Nhất lại không nghĩ đến một chuyện, em gái sói đã quên cả cách đi đứng, thì làm sao mà ra ngoài được?
Ngân Nhất suy nghĩ một lát, sau đó nằm rạp xuống trước mặt Diệp Tri Chi, quay đầu nhìn cô bé.
“Gâu ư ——”
Diệp Tri Chi bị chắn tầm nhìn mới dời mắt sang Ngân Nhất, đôi mắt đỏ hoe chớp chớp đầy nghi hoặc, hàng lông mi cong v.út dày dậm vẫn còn vương một giọt nước mắt long lanh.
Ngân Nhất lại kêu thêm tiếng nữa, cái đuôi bông xù vẫy vẫy về phía cô bé, lướt qua gò má cô.
Diệp Tri Chi rất nhanh đã hiểu ý của nó, đôi mắt cô bé vụt sáng lên, cả người cũng bắt đầu tươi tỉnh trở lại.
“Gâu ư!”
Cô bé kêu to một tiếng đáp lại, cái thân hình nhỏ bé nhào lên người Ngân Nhất. Chẳng mấy chốc cả người bé con đã nằm gọn trên lưng Ngân Nhất, hai tay nhỏ ôm lấy cổ sói, đôi chân ngắn cũn kẹp c.h.ặ.t hai bên, giọng nói mềm mại non nớt lại vang lên hai tiếng: “Gâu ư ư ~”
Anh Sói, anh thật tốt! Anh Sói ơi, em chuẩn bị xong rồi nha!
Sau khi Diệp Tri Chi nằm yên vị, Ngân Nhất bắt đầu đứng dậy.
Tuy nó to hơn Diệp Tri Chi hai vòng, nhưng chung quy cũng chỉ là sói con mấy tháng tuổi. Lúc này cõng trên lưng cục bột nhỏ "đặc ruột", bốn chân ngắn ngủn của nó run lẩy bẩy, khó khăn lắm mới đứng dậy được, bốn chân còn loạng choạng vài bước mới đứng vững.
Diệp Tri Chi nhìn thì nhỏ xíu, nhưng thời gian qua ăn ngủ lại còn tập thể d.ụ.c, mỗi miếng thịt trên người đều "chất lượng" mười phần.
Ngân Nhất bước những bước nặng nề đi xuống dưới, con sói già bên cạnh thấy bọn nhỏ đi dạo về thì tránh sang một bên, không hề có ý ngăn cản chúng.
Ngân Nhất ngày thường tính tình rất hiếu động, nhưng lúc này trông lại đặc biệt chững chạc, không hề làm Diệp Tri Chi bị xóc nảy ngã xuống, tất nhiên cũng có khả năng là do gánh nặng quá lớn nên nó không thể nào "tăng động" nổi.
Diệp Tri Chi nằm trên tấm lưng chẳng lấy gì làm vạm vỡ của sói con, ôm c.h.ặ.t hai bên cổ, hưng phấn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía trước.
Cô bé xuống khỏi tảng đá lớn thành công, rất nhanh đã đến được bãi đất bằng phẳng mà lũ sói con hay chơi đùa nhất.
Ba con sói con khác thấy vậy liền hưng phấn chạy tới, vây quanh hai anh em Ngân Nhất xoay vòng vòng, miệng phát ra vài tiếng gâu gâu non nớt.
Diệp Tri Chi cũng gâu gâu đáp lại.
Ngân Nhất nhớ kỹ em gái muốn ra ngoài chơi nên bước chân không ngừng, kiên định đi về phía cửa hang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ba con sói con chạy theo xung quanh, lúc thì chạy trước lúc thì chạy sau. Tam Bạch vốn trầm tính hơn thì vững vàng đi sát bên cạnh, thỉnh thoảng dùng cái đuôi mềm mại quét qua bắp chân của Diệp Tri Chi.
Diệp Tri Chi vui vẻ cười tít mắt, lộ ra cả lợi nướu hồng hào.
Vừa đi qua một bụi cột đá, ánh sáng phía trước càng lúc càng rõ, Diệp Tri Chi như nhìn thấy cửa hang đang tỏa ra vầng sáng. Mắt thấy bọn họ sắp đi tới nơi, một tiếng gầm gừ trầm thấp đầy uy nghiêm mang ý cảnh cáo đột nhiên vang lên.
Lũ sói con giật mình thon thót, bước chân khựng lại ngay tức khắc.
Hai con sói già bước tới, từ trong cổ họng phát ra những âm thanh ngắn ngủi.
Diệp Tri Chi nghe hiểu ý rồi, chúng đang ngăn cản không cho mấy đứa ra ngoài.
Quả nhiên nhóm Ngân Nhất đã bị dọa sợ, Nhị Tông và Tiểu Bạch đã cụp đuôi chạy ngược trở về, Tam Bạch cũng chậm rãi quay người.
Diệp Tri Chi không vui chu cái miệng nhỏ lên, anh Sói đưa cô bé ra ngoài cũng không được sao?
Đang định phản đối, Diệp Tri Chi bỗng rùng mình hắt hơi một cái thật khẽ.
Cô bé lúc này mới bất giác nhận ra, càng đến gần cửa hang, nhiệt độ càng thấp. Cô bé cảm nhận được hơi lạnh, nhiệt độ ở đây thấp hơn bên phía tảng đá kia khá nhiều.
Giảm nhiệt độ rồi?! Diệp Tri Chi theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa hang.
Sói già lại gầm nhẹ một tiếng.
Ngân Nhất không biết là lo lắng cho em gái hay không dám phản kháng, do dự một chút rồi vẫn chuyển hướng, cõng cô em gái nặng trịch quay đầu đi vào.
Lần này Diệp Tri Chi không lên tiếng nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào gáy Ngân Nhất, nửa bên mặt phúng phính vùi vào lớp lông mềm mại, vẻ mặt ngưng trọng.
Có lẽ cảm thấy áy náy vì không đưa được em gái ra ngoài, Ngân Nhất không về ổ ngay mà cõng cô bé đi loanh quanh trong hang động.
Chỉ cần không ra ngoài, các thành viên trong đàn sẽ không ngăn cản lũ sói con hoạt động trong hang ổ.
Diệp Tri Chi thấy vậy tạm gác tâm sự, quan sát kỹ môi trường trong hang.
Tầm nhìn của cô bé khi ở trên tảng đá lớn thực ra chỉ thấy được đường nét đại khái, những cột đá, tảng đá lớn, địa thế lồi lõm mấp mô tạo ra rất nhiều góc c.h.ế.t. Bây giờ cô bé mới nhìn thấy có rất nhiều hố to, cũng nhìn rõ trong hang quả thực có hai lối đi tối om.
Ngân Nhất còn chưa đi hết cả hang động thì bốn chân đã bắt đầu run lẩy bẩy, rõ ràng là đã tới giới hạn. Diệp Tri Chi có thể cảm nhận được từng thớ thịt của anh Sói dưới thân đang run lên, cô bé khẽ ư ử một tiếng, ra hiệu cho anh Sói về ổ.
Ngân Nhất liền quay đầu về ổ, kiên cường chống đỡ về đến ổ cỏ khô mới thả Diệp Tri Chi xuống.
Ngân Nhất nằm bẹp gí trong ổ cỏ, nhe răng thở hổn hển, bộ dạng mệt muốn đứt hơi.
Diệp Tri Chi bò xuống khỏi lưng Ngân Nhất, nằm sấp bên cạnh anh Sói, chủ động dùng đầu cọ cọ tỏ ý cảm ơn.
Tuy rằng sau đó trong lòng đè nặng tâm sự không còn hứng thú, cũng không thành công ra khỏi hang, nhưng cô bé vẫn rất cảm ơn anh Sói đã đưa mình đi dạo giải sầu.
Ngân Nhất rõ ràng rất vui vẻ, cái đuôi lại vẫy tít mù, chủ động đáp lại bằng cách l.i.ế.m đầy nước miếng lên mặt Diệp Tri Chi.
Hai đứa nhỏ nằm sóng soài bên cạnh nhau trong ổ, vô cùng hòa thuận. Ngân Nhất dường như đã tiêu hao hết năng lượng, nằm một lúc thì mắt nhắm lại, chỉ thỉnh thoảng vẫy nhẹ cái đuôi.
Diệp Tri Chi xoay người nằm sát vào Ngân Nhất. Cô bé không ngủ được, trong lòng nặng trĩu.
Sao mình lại không nghĩ tới nhỉ?
Sao lại không nghĩ ra chứ?
Nếu mùa mưa trước đó là mùa thu, thì sắp tới chính là mùa đông rồi.
Diệp Tri Chi nhìn lại đống đồ nghề chống rét của mình.
Ổ cỏ khô, cái chăn mỏng, bộ quần áo cotton mỏng manh, cho dù tính cả hai cái chăn lông hằng nhiệt tự động cỡ lớn và cỡ nhỏ là Sói mẹ và Sói anh vào...