Sau Khi Bị Vứt Vào Vạn Linh Tháp, Ta Trở Thành Mẹ Bỉm Tu Tiên

Chương 286



 

Cừu Linh cuối cùng cũng tìm lại được chút tự tin, lập tức hất cằm lên:

 

“Đó là do ta tự sáng tạo ra đó!

 

Có thể dựa vào tình hình bản thân mỗi một viên đan d.ư.ợ.c mà cấu tưởng ra những vân đan khác nhau, phù hợp nhất với nó, hơn nữa ta là người duy nhất có thể vẽ vân đan vào bên trong đan d.ư.ợ.c đó!”

 

Tống Ly dùng ánh mắt chỉ cho nàng một hướng:

 

“Ngươi nhìn người kia xem, có giống một viên đan d.ư.ợ.c không?”

 

Cừu Linh lau mồ hôi:

 

“Thị lực của ta tốt lắm, ngươi không cần dọa ta thế chứ.”

 

“Giả sử ngươi coi hắn như một viên đan d.ư.ợ.c, dùng năng lượng Kim Đan của ngươi Hư Vô Cấu Tưởng, đem linh khí của mình cấy vào từng kẽ hở bên trong c-ơ th-ể hắn, như vậy khi bản thân hắn chưa nhận thức được, linh lực của ngươi thật ra đã tràn ngập c-ơ th-ể hắn rồi, chỉ đợi một thời cơ thích hợp, đột ngột phát tác, ‘viên đan d.ư.ợ.c’ này liền sẽ tan xương nát thịt.”

 

Cừu Linh tiếp tục lau mồ hôi, có chút sợ hãi nhìn Tống Ly một cái:

 

“Ngươi thật sự rất biết cách g-iết người.”

 

Tống Ly:

 

“...”

 

Nhìn không ra sao, ta đang dạy ngươi cách giữ mạng đó.

 

“Gọi món,” Tống Ly quăng thực đơn cho Cừu Linh:

 

“Ngươi trả tiền.”

 

Cừu Linh đã không còn sợ hãi nữa, bởi vì nàng đã thông suốt một chuyện.

 

Quỷ quái làm sao đáng sợ bằng cái người Tống Ly bên cạnh này chứ!

 

Không lâu sau, Triệu Băng Đồng cũng đi xuống lầu, vẫn đeo mạng che mặt như thường lệ, chỉ là đôi mắt lộ ra kia vẫn đỏ hoe, nhìn qua phảng phất như đã khóc rất lâu.

 

Tống Ly lập tức nghĩ tới điều gì đó:

 

“Đêm qua ngươi cũng bị mộng yểm?”

 

Triệu Băng Đồng bừng tỉnh, ngay sau đó gật đầu:

 

“Mơ thấy một người...

 

đã không còn nữa.”

 

Tống Ly khựng lại một lát, ngay sau đó nói:

 

“Ngươi chắc là rất nhớ người đó.”

 

Cừu Linh đang ôm thực đơn oán niệm nhìn sang.

 

Vì sao, thái độ của ngươi đối với ta có thể không ôn nhu như đối với nàng ấy vậy hả!

 

Tống Ly cũng quét mắt về phía chủ nhân của ánh mắt oán niệm kia một cái.

 

Một người là người hâm mộ, một người là đại tiểu thư, ngươi còn muốn ta có thái độ tốt tới mức nào?

 

Cừu Linh hừ một tiếng, bắt đầu gọi món, nàng muốn trừng phạt Tống Ly bằng cách bắt nàng ăn hết một lượt cái thực đơn này, làm cho nàng no ch-ết luôn!

 

“Người đó là người tốt nhất trên đời này, cũng là người dũng cảm nhất trên đời, nếu có thể quay về quá khứ, thật muốn nhìn thấy phong thái của người đó lúc còn trẻ; nếu có thể quay về quá khứ... ta cũng không nên tùy hứng như lúc trước nữa.”

 

“Quay về quá khứ...”

 

Tống Ly nghiền ngẫm mấy chữ nàng không ngừng lặp lại này.

 

Triệu Băng Đồng đi tới:

 

“Tống Ly, nếu có thể quay về quá khứ, điều ngươi muốn làm nhất là gì?”

 

Tống Ly mắt khẽ rủ:

 

“Trước tiên, ta phải xem xét nguyên nhân xảy ra tất cả những chuyện này là gì, đời người luôn có hối tiếc, nhưng lịch sử đã định thì không thể thay đổi.”

 

Kết luận này, có thể rút ra từ việc Giang Đạo Trần thông qua lỗ đen đi tới Tuyết quốc từ hơn mười vạn năm trước.

 

“Trong cùng một không gian, thời gian khác nhau, nếu cuối cùng thứ chúng ta chạm tới là sự thật, vậy thì bất kể quá trình ra sao, kết cục cuối cùng đều sẽ đi tới sự thật duy nhất, thiên hành hữu thường, trong thế giới này, dưới sự giám sát lâu dài của thiên đạo, hết thảy hành vi ảnh hưởng tới kết cục chân thực đều sẽ bị sửa đổi.”

 

“Nhưng nếu thật sự xuất hiện kết cục thứ hai, chỉ có thể nói những thứ chạm tới đều là hư giả, ta sẽ không lãng phí thời gian vào những sự vật hư giả, bởi vì nội tâm của ta từ đầu liền sẽ không chấp nhận chúng, nhưng nếu là người trì độn một chút, hoặc là v-ĩnh vi-ễn đều không phát hiện ra bản thân đang ở trong hư giả, ở lại trong hư giả đối với bọn họ mà nói có lẽ là một chuyện may mắn.”

 

“Điều bất hạnh nhất, là rõ ràng biết mình đặt thân vào hư ảo, nhưng lại không nguyện ý quay về sự thật.”

 

“Sự giày vò của nội tâm là một phần, điều khiến người ta bất lực hơn là, hắn v-ĩnh vi-ễn không biết từ lúc nào bắt đầu, bản thân đã v-ĩnh vi-ễn mất đi cơ hội quay về sự thật rồi.”

 

Sau khi Tống Ly nói xong, bất lực thở dài một tiếng.

 

Từ khi nàng xuyên không tới thế giới này, nàng cũng từng có lúc nghi ngờ tính chân thực của thế giới này, nhưng theo hết thảy những gì nàng thấy hiện tại, hết thảy những gì nàng cảm nhận được, đều không tồn tại bất kỳ lỗ hổng logic nào, cho nên trong lòng nàng, đã nhận định thế giới này là chân thực rồi.

 

Mà thế giới vốn có của mình cũng là chân thực, nàng là người thuộc về một thế giới chân thực khác, cho nên không thay đổi được kết cục của thế giới đó, nhưng có thể thay đổi kết cục của thế giới này.

 

Chương 401 【 Đại hung 】

 

Mà từ đầu đến cuối, điều Tống Ly muốn thay đổi đều chỉ có kết cục của thế giới đó.

 

Cho nên, mệnh đề “Quay về quá khứ” đối với Tống Ly mà nói không có bất kỳ ý nghĩa nào, nhưng nàng vẫn sẵn lòng giải đáp cho Triệu Băng Đồng.

 

Triệu Băng Đồng đã im lặng rất lâu, đột nhiên giọng của Cừu Linh truyền tới.

 

“Lấy thêm một con vịt quay bản tương, cảm ơn.”

 

Triệu Băng Đồng lấy lại tinh thần, bất lực cười cười:

 

“Ta biết rồi.”

 

Lâu không thấy Từ Diệu Nghiên xuống lầu, Tống Ly nói:

 

“Nàng ấy chắc không đến mức bị mộng yểm dọa cho ngốc luôn đấy chứ, ta lên xem thử.”

 

Khi Tống Ly đi vào phòng của Từ Diệu Nghiên, người đó run rẩy tay xoay một cái thẻ tre lại cho Tống Ly xem.

 

“Đại hung...”

 

Từ Diệu Nghiên sắc mặt tái nhợt:

 

“Hôm nay không nên ra cửa.”

 

Tống Ly:

 

“...”

 

Sẽ không đâu, Từ Diệu Nghiên trong nguyên tác không phải lúc này bị Khúc Mộ U bắt đi, nhưng cũng sắp rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng cân nhắc tới vấn đề sức khỏe tâm lý của Từ Diệu Nghiên, Tống Ly vẫn gật đầu:

 

“Vậy hôm nay ta dẫn hai người bọn họ đi điều tra án, thời gian chắc là kịp.”

 

“Nhưng hiện tại không ở trong tông môn, một mình ở lại khách điếm cũng rất nguy hiểm.”

 

Sắc mặt Từ Diệu Nghiên càng thêm trắng bệch.

 

Tống Ly:

 

“Vậy ngươi cùng ta đi điều tra b-ia mộ.”

 

Từ Diệu Nghiên lắc đầu:

 

“Linh nhi nàng ấy một mình không dám đi đâu.”

 

Cuối cùng vẫn là Từ Diệu Nghiên khắc phục sự sợ hãi trong lòng, quyết định theo sự sắp xếp của ngày hôm qua.

 

Sau khi xuống lầu, mấy người giao lưu một phen, mới biết đêm qua Từ Diệu Nghiên quả nhiên cũng nằm mơ.

 

“Thứ ta mơ thấy là...”

 

Từ Diệu Nghiên ngập ngừng một lát, “Quãng thời gian ở Vọng Tiên Tông.”

 

Chạm tới chuyện đau lòng này, những người khác không hỏi tiếp nữa, nàng cũng không nói thêm.

 

Lúc này, Cừu Linh lẩm bẩm:

 

“Không ngờ căn nhà ma này thật sự có mấy phần tà tính, rõ ràng chúng ta đều đóng kín khứu giác, cũng không động dùng thần thức, vậy mà vẫn trúng chiêu, đúng rồi Tống Ly, đêm qua ngươi mơ thấy gì?”

 

“Ta không có nằm mơ.”

 

Tống Ly nói.

 

“Điều này, điều này sao có thể,” Cừu Linh lập tức kinh ngạc nói:

 

“Hôm qua căn nhà ma đó, chúng ta đều cùng đi mà, vì sao ba người chúng ta đều bị mộng yểm, ngươi lại không bị?”

 

“Vậy thì không phải nguyên nhân từ căn nhà ma rồi.”

 

Tống Ly nói.

 

“Hôm qua ba người chúng ta và ngươi làm chuyện duy nhất khác nhau,” Từ Diệu Nghiên nhớ lại một hồi, “Chính là ở hồ Dịch vớt th-i th-ể, chúng ta không có xuống nước, mà ngươi xuống nước rồi.”

 

“Nhưng cũng không nên như vậy chứ,” Triệu Băng Đồng nói:

 

“Năm vị tu sĩ Kim Đan kỳ kia chính là ch-ết ở trong nước, dưới nước nhất định là rất nguy hiểm, như vậy xem ra, có lẽ còn có một điểm đáng chú ý là, vì sao Tống Ly lại không có chuyện gì.”

 

Tống Ly khựng lại một lát, ngay sau đó nói:

 

“Ta không có động dùng thần thức.”

 

“Bởi vì trên người có pháp bảo hộ thân, sau khi xuống nước, ta không cần động dùng thần thức cũng có thể nhìn rõ hết thảy dưới nước, nhưng tu sĩ bình thường xuống nước, muốn nhìn vật bèn chỉ có thể nhờ vào thần thức, hơn nữa hôm qua các ngươi tuy chưa xuống nước, vì để tìm kiếm thi thân, thần thức trái lại đã xuống nước rồi.”

 

“Nếu nói nước hồ Dịch có thể ảnh hưởng tới thần thức của tu sĩ, vậy trận mưa rơi hôm đó, có lẽ cũng giống như nước hồ Dịch vậy, mộng yểm đêm qua cũng là do đó mà ra.”

 

“Nhưng mà,” Cừu Linh hỏi:

 

“Lý chính kia đã nói rồi, chỉ những người tới gần nhà ma mới bị mộng yểm, không hề nhắc tới hồ Dịch.”

 

Từ Diệu Nghiên nghĩ ngợi:

 

“Có lẽ thứ gì đó trong nhà ma có công năng giống hệt hồ Dịch...

 

Những đóa bách hợp m-áu kia...”

 

Sau khi dùng bữa xong, bốn người chia làm hai nhóm lần lượt đi tìm manh mối.

 

Trên trấn chỉ có một tiệm làm b-ia mộ tang lễ, còn là truyền lại từ đời này sang đời khác, điều này khiến Tống Ly và Triệu Băng Đồng lúc điều tra liền đơn giản hơn rất nhiều.

 

“Đơn hàng của hơn một trăm năm trước?

 

Chắc là thời ông nội ta làm rồi,” Nam nhân trẻ tuổi nhận tiền Tống Ly đưa, lập tức buông công việc trên tay xuống:

 

“Các ngươi đợi chút, ta bây giờ đi tìm thử xem.”

 

Qua hơn nửa canh giờ, nam nhân mới lật ra được hai quyển sổ vì được phong tồn thời gian dài nên đã có chút hơi ẩm.

 

“Đều ở trong này cả rồi, nhà chúng ta làm b-ia mộ, đều sẽ ghi chép lại người làm, còn có làm cho ai, các ngươi tìm xem đi.”

 

“Đa tạ.”

 

Hai người lần lượt lật xem một quyển sổ, không bao lâu sau, phía Triệu Băng Đồng phát ra tiếng động.

 

“Tìm thấy rồi!

 

Ở đây có tên của Nhiếp Nhạn Dung, tổng cộng là làm năm tấm b-ia mộ... chờ đã,” Triệu Băng Đồng khựng lại:

 

“Vì sao là năm tấm b-ia?

 

Hơn nữa ở đây cũng căn bản không ghi chép lại là ai tới đặt làm.”

 

Nghe thấy tiếng của nàng, nam nhân trẻ tuổi đột nhiên dừng hành động trên tay lại:

 

“Thứ các ngươi muốn điều tra là chuyện của năm tấm b-ia mộ kia?”

 

Tống Ly nhìn về phía hắn:

 

“Ngươi biết nội tình gì sao?”

 

“Cái này...”

 

Ánh mắt nam nhân né tránh một lát.

 

Tay Tống Ly đưa vào trong tay áo, móc ra một thỏi vàng.

 

“Làm phiền kể cho nghe một chút.”

 

Nam nhân nhìn thỏi vàng kia, trong mắt xuất hiện sự khát khao.

 

“Năm tấm b-ia đó là do ông nội ta làm, bởi vì chuyện này thật sự là kỳ quái, sợ là họa sự gì đó, ông nội ta liền đem chuyện xảy ra kể cho cha ta, sau khi ta quản sự, cha lại đem chuyện này kể cho ta.”

 

“Năm tấm b-ia này thật ra không phải ai tới tiệm chúng ta đặt làm cả, mà là báo mộng.”

 

“Một nữ nhân báo mộng cho ông nội ta, nói là muốn làm năm tấm b-ia mộ, bốn lớn một nhỏ, trong đó hai lớn một nhỏ là để trống, hai tấm b-ia khác, một tấm khắc tên Nhiếp Nhạn Dung, một tấm khắc hai chữ bách hợp.”

 

“Vốn dĩ ông nội ta không để tâm, làm cái nghề này của chúng ta, tiếp xúc nhiều khó tránh khỏi vướng phải mấy thứ bẩn thỉu, vốn định mặc kệ là xong, không ngờ ngày hôm sau vừa ra khỏi cửa, ông nội ta liền thấy trước cửa nhà đặt một túi vàng, bên cạnh vàng còn có một tờ giấy, nói là ba ngày sau tới lấy.”

 

“Ông nội ta nhận vàng, lập tức liền bắt đầu làm, ba ngày sau đem b-ia mộ đã làm xong đặt ở trước cửa nhà, trời vừa sáng b-ia mộ liền biến mất rồi.”

 

“Vốn dĩ ông nội ta chỉ coi như làm một lần làm ăn với quỷ thần, nhưng trong lòng này luôn thấy không yên ổn, liền chạy tới trên trấn khắp nơi nghe ngóng cái tên Nhiếp Nhạn Dung này...”