Sau Khi Bị Vứt Vào Vạn Linh Tháp, Ta Trở Thành Mẹ Bỉm Tu Tiên

Chương 285



 

Chương 399 【 Hạt đ-á 】

 

“Nhưng nếu có người khác nhìn thấy, nói không chừng thật sự sẽ bị nó dẫn xuống nước,” Triệu Băng Đồng vừa nói vừa nhìn về phía mặt hồ:

 

“Hồ nước đã g-iết ch-ết năm vị tu sĩ Kim Đan kỳ, chỉ sợ không đơn giản đâu.”

 

Từ Diệu Nghiên gật đầu:

 

“Vậy thì khoan hãy xuống nước, dùng thần thức để tìm người đi.”

 

Những người khác đều không có ý kiến gì, nhưng Tống Ly do dự một lát sau đó nói:

 

“Ta muốn xuống nước xem thử.”

 

Cừu Linh hiếu kỳ:

 

“Ngươi thật sự không sợ một chút nào sao?”

 

“Cần phải có người xuống đáy hồ kiểm tra, huống hồ trên người ta có pháp bảo, ở đáy hồ không cần dùng thần thức cũng có thể nhìn rõ hết thảy chung quanh.”

 

Tống Ly nói.

 

Thấy vậy, Từ Diệu Nghiên bèn nói:

 

“Vậy ngươi cẩn thận, giữ liên lạc.”

 

Hồ Dịch rất lớn, muốn từ hồ nước này tìm ra năm bộ th-i th-ể cũng không phải chuyện dễ dàng, ba người lần lượt bay lên không trung hồ Dịch, phân chia khu vực, giăng thần thức ra tìm kiếm khắp nơi.

 

Cùng lúc đó, Tống Ly cũng lặn xuống nước hồ, đóa sen chín cánh nơi chân mày phóng ra lá chắn tỏa ánh sáng bạc nhạt, vừa ngăn cách dòng nước chung quanh, vừa có thể hiển hiện hết thảy cảnh tượng dưới nước rõ ràng hơn trước mắt Tống Ly.

 

Tống Ly cảm nhận sinh khí dưới đáy hồ, cũng tìm kiếm.

 

Mặt trời lặn, thời gian nửa ngày rất nhanh đã trôi qua.

 

Ba người vẫn ở trên không trung hồ Dịch, không ngừng tiêu hao thần thức.

 

Sự kiên nhẫn của Cừu Linh cuối cùng cũng tiêu hao sạch:

 

“Dưới đáy hồ này căn bản không có lấy một bộ th-i th-ể, chẳng lẽ là đã được vớt lên rồi sao?”

 

“Cũng không phải không có khả năng này, nhưng chúng ta tốt nhất vẫn nên tiếp tục tìm,” Từ Diệu Nghiên nói:

 

“Còn liên lạc được với phía Tống Ly không?”

 

Triệu Băng Đồng trả lời:

 

“Nàng ấy đang ở đằng này, thần thức của ta có thể nhìn thấy.”

 

Giọng nói vừa dứt, chỉ thấy sóng nước một trận chấn động, bóng dáng vốn dĩ Triệu Băng Đồng còn có thể nhìn thấy kia, liền đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.

 

“Tống Ly không thấy nữa rồi!”

 

Triệu Băng Đồng lập tức hét lên.

 

Nghe tiếng, hai người khác cũng vội vàng xáp lại gần.

 

Dưới nước, Tống Ly chậm rãi bước vào trong một đạo kết giới.

 

Vừa rồi nàng là có thể cảm nhận được nơi này có sinh khí của các loài cá bình thường, nhưng mắt nhìn thấy phía trước lại là không có đường, nhưng Tống Ly vẫn lựa chọn tiếp tục tiến lên, quả nhiên tiến vào trong đạo kết giới này.

 

Cảnh tượng trước mắt nháy mắt thay đổi.

 

Dưới đáy nước yên bình, dày đặc những bức tượng đ-á được bày biện, hơn nữa những bức tượng đ-á này phần lớn đều là dị dạng, có cái là ba đầu sáu tay, có cái năm đầu mười tay, bức tượng đ-á đáng sợ nhất mà Tống Ly nhìn thấy, mọc tới tận ba mươi ba cái đầu, có sáu mươi sáu cánh tay và chân...

 

Trên những bức tượng đ-á này, dung mạo trên mỗi một cái đầu đều giống nhau, nhưng biểu cảm lại không nhất trí, hoặc là phẫn nộ, hoặc là hối hận, hoặc là bi thống...

 

Điều này khiến Tống Ly không khỏi liên tưởng tới bức tượng đ-á hai đầu phát hiện được trong khách điếm bỏ hoang kia, cũng lấy ra hai viên hạt đ-á có được từ chỗ bức tượng đ-á đó.

 

Nhưng lần này, khi hai viên hạt đ-á kia xuất hiện trong tay, c-ơ th-ể Tống Ly không khỏi cứng đờ một lát.

 

Cảm xúc của hạt đ-á đã thay đổi, không còn sự cứng nhắc như trước, nó trở nên mềm mại, trơn tuột, rất giống một thứ gì đó...

 

Một phỏng đoán nảy lên trong lòng, Tống Ly im lặng rất lâu, sau đó giơ tay lên, cầm một viên hạt đ-á trong đó, đặt ở trước mắt phải mình.

 

Viên hạt đ-á đó không hề che chắn tầm mắt nàng, phảng phất như biến thành trong suốt vậy, mà Tống Ly nhìn xuyên qua viên hạt đ-á này, phía trước dày đặc bày biện này làm gì còn là tượng đ-á nữa, rõ ràng là từng người sống đang ngủ say, còn là những người dị dạng mọc nhiều cái đầu, cánh tay và chân!

 

Có lẽ là cảnh tượng trước mắt này khiến nội tâm Tống Ly lâu lắm không thể bình tĩnh, cũng có lẽ là viên hạt đ-á quái dị này không ngừng kích thích cảm quan của nàng, Tống Ly thậm chí có thể nghe rõ tiếng hô hấp của từng người dị dạng ở đây.

 

Hơn nữa Tống Ly còn có thể nhận ra, sinh khí trên người những người dị dạng này vô cùng hỗn loạn, nhưng lại đặc biệt bừng bừng.

 

Nhưng thứ nàng dùng mắt trái nhìn thấy, vẫn là những bức tượng đ-á lạnh lẽo kia, là vật ch-ết không có bất kỳ sinh khí nào.

 

Viên hạt đ-á nắm trong tay kia vẫn như vậy, trơn tuột như một con ngươi vậy.

 

Tống Ly buông tay xuống, hết thảy trước mắt đều quay trở về trên những bức tượng đ-á lạnh lẽo đứng sừng sững kia.

 

Tống Ly bản năng nghĩ, nếu vừa rồi nàng đặt cả hai viên hạt đ-á ở trước mắt, tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện khác hẳn với vừa nãy.

 

Nàng không có hành động thiếu suy nghĩ, hiện tại nắm bắt thông tin còn chưa nhiều.

 

Lúc đi tới giữa bầy tượng đ-á này, Tống Ly đã phát hiện ra th-i th-ể của năm vị tu sĩ Kim Đan kia, không làm lỡ thời gian, trực tiếp đi qua đưa thi thân của năm người ra ngoài.

 

Ba người còn đang bàn bạc xem có nên xuống nước tìm Tống Ly không, không bao lâu thần thức liền nhận ra nàng lại xuất hiện trong hồ, còn tìm thấy th-i th-ể của năm vị tu sĩ Kim Đan kỳ kia.

 

Sau khi Tống Ly lên bờ, ba người lập tức quây lại, hỏi về tình hình vừa rồi.

 

Tống Ly đem hết thảy chuyện xảy ra dưới nước nói cho bọn họ nghe, sau đó bèn mỗi người dùng trận pháp truyền tống thi thân của tu sĩ đi rồi.

 

Hôm nay trời đã tối muộn, sau khi xử lý xong những việc này mấy người bèn quay về khách điếm trên trấn nghỉ ngơi.

 

Người ở trong khách điếm tuy không nhiều, nhưng dù sao cũng có chút hơi người rồi, Cừu Linh cuối cùng cũng ngủ say ổn thỏa.

 

Nửa đêm, Tống Ly nằm trên giường vẫn chưa ngủ, trên tay cầm hai viên hạt đ-á, gỡ rối mạch suy nghĩ từ đầu tới cuối một lần nữa.

 

Nhưng ngay lúc này, nàng nghe thấy một trận tiếng “đông đông đông”, rất có tiết tấu, lúc xa lúc gần.

 

Rất kỳ lạ, thời điểm này, mọi người nên ở trong phòng của mình mới phải, Tống Ly bèn ra khỏi cửa, lần theo hướng tiếng động kia truyền tới mà tìm.

 

Sau đó Tống Ly liền nhìn thấy, bức tượng đ-á hai đầu trong khách điếm bỏ hoang kia, lúc này đang lảng vảng trong đại sảnh của khách điếm này, mỗi khi bước ra một bước, liền phát ra một tiếng “đông”.

 

Bức tượng đ-á kia bỗng nhiên dừng lại, làm một động tác ngẩng đầu.

 

Tống Ly có thể cảm nhận được, bức tượng đ-á đó đang nhìn mình.

 

Tống Ly im lặng một lát, ngay sau đó cầm một viên hạt đ-á, đặt ở trước mắt phải.

 

Bức tượng đ-á hai đầu biến thành một nam nhân dị dạng hai đầu, lúc này hắn đang nhìn chằm chằm Tống Ly, không biết đang nghĩ gì.

 

Tống Ly còn đang phỏng đoán hành động tiếp theo của hắn, lại chỉ thấy nam nhân xoay người, đi về phía bên ngoài khách điếm.

 

Hắn không hề rời đi, mà cứ đứng sừng sững ở một bên đại môn khách điếm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giống như một thủ vệ vậy.

 

Tống Ly buông hạt đ-á trước mắt xuống, hiện tại bèn chỉ có thể nhìn thấy bức tượng đ-á đứng canh ở bên ngoài khách điếm kia.

 

Sau khi quay về phòng, Tống Ly nhanh ch.óng vẽ lại dáng vẻ nam nhân kia, sau đó mở Thiên Hòa Ngọc Bài ra.

 

Tống Ly:

 

“Ra đây.”

 

Giang Đạo Trần:

 

“Công chúa điện hạ tôn kính, xin hỏi ngài có gì phân phó?”

 

Tống Ly:

 

“Giúp ta điều tra một người.”

 

Giang Đạo Trần:

 

“Tuân mệnh.”

 

Sau khi truyền bức họa qua, Tống Ly lúc này mới nằm xuống ngủ.

 

Cùng lúc đó, ba người khác ở trong khách điếm đều nằm mơ.

 

Trong cơn ngủ say, Triệu Băng Đồng đôi mày nhíu c.h.ặ.t, trên mặt đã đầy vết lệ.

 

“Gia gia, đừng...

 

đừng ra khơi, đừng đi về hướng đó!

 

Ta không muốn nghe Giao nhân hát nữa, ta không bao giờ nghe nữa đâu...

 

Thật ra chẳng hay chút nào cả...

 

Ta xin người, Đồng Đồng xin người, mau quay lại đi...”

 

Chương 400 【 Mộng yểm 】

 

Trong cơn ngủ say Từ Diệu Nghiên cũng là bộ dạng đôi mày nhíu c.h.ặ.t, đôi tay nàng nắm c.h.ặ.t vạt áo.

 

“Ta không phải kẻ phản đồ, ta không có phản bội...

 

Ta không phải kẻ phản đồ, ta không có... không có, ta không phải ma tu!!”

 

Tình hình duy nhất khá hơn chút chính là Cừu Linh.

 

“Các ngươi đều đi đâu cả rồi...

 

Đừng, đừng để ta một mình ở đây mà, sợ lắm...

 

Diệu Nghiên, Tống Ly, Băng Đồng?

 

Một người cũng không có sao?

 

Các ngươi nếu dám dọa ta, ta liền cáo... cáo với sư tôn ta cho xem...”

 

Tống Ly cả đêm không mộng mị, sáng sớm hôm sau, nàng dưỡng đủ tinh thần thức dậy sớm xuống lầu, ánh mắt đặc biệt nhìn về phía hướng bên ngoài cửa khách điếm.

 

Bức tượng đ-á hai đầu đứng canh bên ngoài đã không thấy đâu nữa.

 

Sau đó liền xem tới món ăn của khách điếm, đã muốn giả làm người thì điểm tâm là bắt buộc phải ăn.

 

Không bao lâu sau, Cừu Linh mặc áo cam vẻ mặt suy sụp đi xuống lầu.

 

Tống Ly quét mắt về phía nàng một cái, thuận miệng nói:

 

“Ta thấy rồi, bộ bảy món cầu vồng của ngươi.”

 

Vốn tưởng Cừu Linh định nhân cơ hội này khoe khoang một phen, lại không ngờ bên kia một chút phản ứng cũng không có, Tống Ly lúc này mới nghiêm túc nhìn sang.

 

Cừu Linh sắc mặt tái nhợt, mắt mang vẻ sợ hãi.

 

“Ngươi sao vậy?”

 

“Ta mơ thấy, trong cái khách điếm bỏ hoang kia, các ngươi đều biến mất không thấy đâu nữa, chỉ còn lại một mình ta, ta không dám đi đâu cả, nhưng lại không dám ở một mình, ta liền ra khỏi khách điếm đi tìm các ngươi, con đường đó thật dài, căn bản đi không tới tận cùng, căn bản...”

 

Nói tới đây, cả người Cừu Linh bắt đầu run rẩy, Tống Ly vỗ vỗ bả vai nàng an ủi:

 

“Dù có gặp phải thứ gì, ngươi cũng có tu vi Nguyên Anh kỳ, quỷ quái thông thường không thắng được ngươi đâu.”

 

“Thật sao?”

 

Cừu Linh được an ủi, sau đó lại dùng ánh mắt cầu tri nhìn về phía Tống Ly:

 

“Nhưng ta chỉ biết luyện đan, như vậy cũng được sao?”

 

“Như vậy tất nhiên là không được rồi,” Tống Ly nhắm mắt lại, suýt chút nữa quên mất chuyện này:

 

“Chẳng lẽ lúc quỷ quái xông lên ngươi phải luyện đan tại chỗ cho bọn chúng xem sao, e rằng cả người lẫn đan đều phải vào bụng chúng nó hết.”

 

“Ư——”

 

Bị nàng nói như vậy, Cừu Linh rõ ràng càng sợ hãi hơn.

 

Nhưng khi lại thấy Tống Ly mở mắt ra, trong mắt mang theo sự không che giấu chút cảm xúc cảm thấy nàng yếu ớt nào, lại khiến sự không phục trong lòng Cừu Linh rõ ràng thắng qua sự sợ hãi.

 

“Chỉ biết luyện đan thì sao chứ, ta cũng có luyện tập chiến đấu mà!

 

Công phu khống chế dị hỏa của ta rất giỏi!

 

Còn nữa... còn nữa lực lực của ta rất lớn, lò luyện đan nặng thế nào cũng có thể vác lên được...

 

Còn nữa năng lượng lúc ta nổ lò rất mạnh đó, tới tám trăm cái Nguyên Anh kỳ đều có thể nổ ch-ết sạch...”

 

Biên không nổi nữa rồi.

 

Đặc biệt là khi đối diện với ánh mắt càng lúc càng mang tính thăm dò này của Tống Ly trước mắt.

 

Nàng thậm chí đều không nghi ngờ một chút xem mình nói là thật hay giả, hoàn toàn mặc định mình toàn nói lời vô nghĩa...

 

Cừu Linh:

 

“...”

 

Đây đúng là vực thẳm cuộc đời mà.

 

Đột nhiên Tống Ly mở lời:

 

“Ta nhớ năng lực Kết Đan lúc trước của ngươi gọi là ‘Hư Vô Cấu Tưởng’.”