Sắt Thép Ma Pháp

Chương 748:



Khoảng cách Hẻm Bắc khoảng một trăm kilomet đội quân ma quỷ đang hành quân, một màu đen bao phủ toàn bộ mặt đất dày đặc tới nỗi không nhìn thấy một cọng cỏ, mỗi nơi chúng đi qua mọi sinh vật đề không tồn tại.

Từ trên bâu trời lũ hiệp sĩ dịch bệnh ngước nhìn lên trên đầu bọn hắn trong miệng phát ra tiếng rống phẫn nộ bởi vì bọn chúng chỉ có thể ngước nhìn mà không thể làm gì. Mục tiêu của bọn chúng chính là ba chiếc B24 đang vượt qua bầu trời nằm ngoài tầm tấn công của bọn chúng.

Bụng của ba chiếc B24 mở ra, từ bên trong một loạt bom được thả xuống, những quả boom này không giống bom nguyên tử, kích thước của chúng không lớn như vậy và tất nhiên B24 không bao giờ mang quá hai quả bom nguyên tử trong thân.

Nhìn thấy những quả bom rơi ra khỏi bụng máy bay lũ hiệp sĩ dịch bệnh lập tức hướng về phía những quả bom đuổi theo hòng có thể bắt lấy chúng không để chúng rơi xuống mặt đất.

Nhưng bầu trời rộng lớn làm sao có thể dễ dàng đuổi kịp như vậy, những quả bom nhanh chóng chạm đất trước khi hiệp sĩ rồng có thể đụng tới.

Tiếng nổ không lớn như bom bình thường, ngược lại những quả bom gây ra vụ nổ với lửa màu vàng, những tia lửa bay xa hàng chục mét tạo ra những làn khói đen bao phủ lấy khu vực.



Bất kỳ ai hiểu biết về chiến tranh khi nhìn thấy tình huống này sống lưng đều sẽ không nhịn được lạnh xuống bởi vì nó chính là bom napalm thứ vũ khí đã bị cấm sử dụng trong chiến tranh.

Chỉ thấy lúc này lũ quỷ đã trở nên hỗn loạn, đội hình của chúng quá dày dặc chính là điều kiện lý tưởng để napalm phát huy hết sức mạnh của mình. Những kẻ ở gần đám cháy thậm chí còn chưa kịp bị thiêu đốt đã ngã xuống, sau đó mới có một vài còn lửa rơi lên người bắt đầu thiêu đi xác của chúng. Đơn giản bởi vì nhiệt độ của ngọn lửa cao tới hơn tám trăm độ chỉ cần đứng gần thôi thì phổi của bọn chúng cũng đã bị thiêu cháy chứ không cần ngọn lửa phải vơi lên. Những tên còn có thể sống sót sau vụ nổ giờ đây cũng bị vô số ngọn lửa dính lên người thiêu đốt tới tận xương, chúng hoảng loạn muốn lấy tay dập tắt ngọn lửa nhưng vô dụng, nó chỉ khiến ngọn lửa lan ra khắp cơ thể.

Với tốc độ của quả bom quán tính khiến thứ chất lỏng bên trong bay ra tạo thành một đường dọc hơn trăm mét, thứ chất lỏng sền sệt dính như phân dính mềm bám lên cơ thể của những kẻ không bị vụ nổ giết ch.ết. Chúng tiếp tục thiêu đốt lấy cơ thể của những kẻ này.

Ma pháp nổi lên, nước xuất hiện bao phủ lấy khu vực cháy cùng với đó những kẻ bị ngọn lửa dính lên cũng lập tức nhảy vào vùng nước mong muốn nước có thể dập ngọn lửa trên người.

Nhưng chúng nhanh chóng nhận ra ngọn lửa trên người vẫn không bị dập tắt ngược lại nó còn cháy mạnh hơn, cháy tới tận xương của bọn chúng. Biết được không thể dập tắt ngọn lửa chúng dừng ma pháp lại lăn lộn khắp nơi hòng tìm cách dập tắt ngọn lửa trên người.

Những ngọn lửa cháy tới tận xương cho tới khi toàn bộ chất lỏng thiêu đốt hết phần lớn người vẫn còn sống, bởi vì những ngọn lửa này chỉ thiêu đốt một số vị trí trên cơ thể khiến cho mặc dù bị bỏng nhưng nó không đủ để giết ch.ết người, nó chỉ khiến cơ thể phải chịu những cơn đau hành hạ trong thời gian dài.

Siêu phàm giả có thể chịu đựng tốt hơn, chúng sử dụng ma pháp chữa lành những vết bỏng trên cơ thể còn với những kẻ không thể sử dụng ma pháp chúng chỉ có thể im lặng thừa nhận cơn đau hành hạ xương tủy. Bọn chúng không có tư cách để các siêu phàm giả sử dụng ma pháp chữ trị cho chúng và chắc chắn rồi đội hình vẫn tiếp tục di chuyển mặc cho những kẻ này vẫn bị vết bỏng hành hạ.

Dù sao đối với đội quân khổng lồ của ma quỷ chỉ vài quả bom do những chiếc B24 thả xuống hoàn toàn chỉ là muỗi đốt, tổn thất gây ra có thể lên tới hàng trăm, hiệu quả tối đa mà bất kỳ phi công ném bom nào cũng muốn nhưng đối với đội quân khổng lồ của ma quỷ chút tổn thương này thực sự quá nhỏ, quá nhỏ.

Bất quá như vậy cũng đủ rồi!
Quan sát tình huống dưới mặt đất những chiếc B24 quay đầu trở về sân bay.
Mất khoảng nửa giờ sau Giản cùng với Vân Ngọc Xuất hiện ở nơi này. Hắn cau mày nhìn những vết đen trên mặt đất cùng với đó là những cái xác đen thui nằm xung quanh.
“Đây là thứ gì?”

Giản cau mày nhìn sang em gái mình hỏi.
“Không rõ ràng! Nhưng có lẽ là một loại vũ khí làm từ dầu hỏa.”
Vân Ngọc quan sát một lượt nói.
Nàng chắc chắn không biết bom napalm!

Đây là loại vũ khí chỉ vừa mới được sản xuất trong hai tháng nay để đối phó với chiến thuật biển người của ma quỷ, lúc đó Vân Ngọc còn trong nhà tù làm sao có thể biết được.
Nhưng nàng lại biết về xăng dầu, vì thế nàng đoán rằng bên trong này hẳn là xăng dầu.

Nhưng xăng dầu làm sao có thể dính lên da người kiểu như vậy? Hẳn phải có thứ gì đó bên trong nữa.
Vấn đề lớn hơn khiến đôi lông mày Vân Ngọc nhíu chặt lại chính là thứ vũ khí mới này rất có tiềm năng trong việc đối phó với chiến thuật biển người.

“Để người của ngươi cẩn thận một chút, thứ vũ khí này rất có thể chuyên dùng để đối phó với chiến thuật biển nguời đấy.”
Nàng không quên nhắc nhở Giản về suy đoán của mình.

Dù sao sử dụng lửa để đối phó với chiến thuật biển người cũng không phải điều gì đó mới lạ, trong ghi chép từng có rất nhiều trận chiến điển hình như vậy.
Giản nghe thế liền tự tin nói.
“Yên tâm! Nếu thực sự như vậy chúng ta luôn có cách.”

Thông thường khi sử dụng hỏa công tất cả kẻ thù đều sử dụng một số loại ma pháp cỡ lớn, lựa chọn những nơi có nhiều vật dễ cháy cùng ma pháp gió lốc để tăng cường sức mạnh cho ngọn lửa.
Cách đối phó với chiến thuật này kỳ thực khá đơn giản.

Chỉ cần rút lui chờ lửa đốt hết liền được, hoặc có thể tìm một hướng tấn công mới. Dù sao để thực hiện một ma pháp có quy mô lớn như vậy không phải dễ dàng, đối phương chắc chắn sẽ phải tiêu tốn rất nhiều ma năng. Đối phương sẽ không thể sử dụng chiến thuật này liên tục, lợi dụng khoảng thời gian đó có thể nhanh chóng tràn quân lên biến chiến trường thành một khu vực đầy ma quỷ.

“Không thể khinh thường, Nam Tinh không giống như những kẻ thù trước đây. Rất có thể thứ vũ khí này có thể phát huy liên tục, chứ không như ma pháp.”
Vân Ngọc cảnh báo.

Giản không nói nhiều đôi lông mày của hắn nhíu chặt lại, hắn không thể không nghe lời cảnh báo của Vân Ngọc, dù sao hắn đã ăn rất nhiều đau khổ vì cái quốc gia này vì thế nên hắn mới cần tới Vân Ngọc hỗ trợ chính mình.
“Ngươi nói ta nên làm gì?”
Giản hỏi.

Vân Ngọc suy nghĩ một lúc liền nói.
“Chúng ta có thể thăm dò đối phương một chút, sử dụng da xanh đi xem đối phương phản ứng như thế nào, tránh được càng nhiều thương vong hẳn là càng tốt.”
Cho dù là chiến thuật biển người nhưng nếu có thể hạn chế thương vong thì chắc chắn rất tốt.

Giản lâm vào trầm tư.
Không phải hắn không muốn mà là lũ da xanh bây giờ cũng không còn nhiều, những tháng qua tổn thất của da xanh là một con số vô cùng khổng lồ trong khi lại không được bổ sung khiến hiện tại quy mô của bọn hắn chỉ còn khoảng trên dưới ba trăm nghìn.

Đối với cái thứ súc vật đến tư duy thông thường cũng không có kia ba trăm nghìn là con số quá ít để thực hiện một trận chiến, hơn nữa bọn chúng còn phân tán khắp nơi mới khiến Giản do dự bởi vì muốn tập hợp lại một lũ sinh vật không có trí khôn trong thời gian ngắn là rất khó.

Còn nếu điều từ hắc nhãn thì những như cầu khác phải nhường chỗ cho chúng, hiệu suất của điều này chắc chắn không phải điều Giản mong muốn.
Suy nghĩ một lúc Giản cũng không nói nhiều nữa, dù sao hắn còn nhiều người không nhất thiết phải dùng lũ da xanh, tổn thất một chút không phải là vấn đề lớn.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com