Rêu Xanh

Chương 98



 

Khấu Thanh mười lăm tuổi đứng trước cổng trường Trung học Vãn Sơn được hắn ôm vào lòng, ngoan ngoãn mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục giơ bằng tốt nghiệp và cười thật hiền.

Khấu Thanh mười sáu tuổi kéo tay hắn xoay người đi trong căn phòng trọ chật chội, bờ vai run rẩy vì khóc nấc khi hắn nhập học Đại học Nham Sơn.

Khấu Thanh mười bảy tuổi trong ống kính đang tránh né con mèo hoa tam thể và cả hai người đứng sóng vai trước bức tường hoa tường vi màu hồng phấn ở cổng chính Bệnh viện Nhân dân huyện Vãn Sơn. Cô ôm con mèo béo, ngẩng mặt lên nhẹ nhàng an ủi, má trái hắn còn dán băng gạc, đứng bên cạnh chỉ vào con mèo cau mày ra vẻ dọa nạt.

Khấu Thanh mười tám tuổi ở Lạc Xuyên mặc chiếc váy ba lê xinh đẹp đứng trên sân khấu hát và cả hình ảnh cô lao vào lòng hắn dưới chân đài truyền hình để lộ cái đầu xù lông. Cả hai người trên bờ biển tuyết rơi dày đặc, mái tóc và lông mi đều phủ đầy tuyết.

Quá nhiều…

Những bức ảnh đến đây, không còn hình bóng của hắn nữa tất cả đều là hắn đứng ở một góc xa chụp lại.

Khấu Thanh mười tám tuổi đứng trên hội trường của trường Thanh Hàm, mặc bộ đồng phục vest đen đỏ xinh đẹp, tay cầm bản thảo phát biểu ánh mắt kiên định nói muốn thi đỗ Đại học Nam Hoa.

Lễ trưởng thành trên sân thể d.ụ.c, cô mặc chiếc váy dạ hội màu xanh da trời dịu dàng như sóng biển, đứng giữa đám đông chụp ảnh cùng các bạn học khác nụ cười nhàn nhạt.

Hắn đã gom góp tất cả lại, ở mặt sau viết lên từng đoạn văn và ngày tháng.

Bức ảnh năm mười ba tuổi, hắn viết:

Sinh nhật đầu tiên của Thanh Thanh.

Bức ảnh năm mười bốn tuổi, hắn viết:

Em nói vòng quay ngựa gỗ đẹp như truyện cổ tích, em xứng đáng được hưởng những câu chuyện cổ tích đẹp đẽ đó. Em là nàng công chúa nhỏ xoay tròn cùng âm nhạc và bông tuyết trong quả cầu thủy tinh. Anh sẽ không ngồi ở vị trí bên cạnh hay phía sau em, anh sẽ đứng ở dưới, dõi theo từng biểu cảm của em, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, giống như một hiệp sĩ cố chấp bảo vệ thế giới cổ tích của em.

Bức ảnh năm mười lăm tuổi, hắn viết:

Chúc mừng tốt nghiệp cấp hai. Thật ra em không cần nỗ lực cũng được, thành công cũng tốt, thất bại cũng được, chỉ cần ở lại bên cạnh anh là được.

Bức ảnh năm mười sáu tuổi, hắn viết:

Xin lỗi, anh không muốn làm em khóc, nhưng một ngày nào đó em sẽ biết, anh buộc phải làm vậy.

Bức ảnh năm mười bảy tuổi, hắn viết:

Mèo béo cũng được, ít nhất có thể để anh hôn em một cái.

Bức ảnh năm mười tám tuổi, hắn viết:

Thật ra anh cũng không muốn để em một mình, hãy quên đi quá khứ, yên tâm ở lại bên cạnh anh đi. Anh sẽ trao cho em lòng trung thành của một người chưa từng có tín ngưỡng.

Hắn tự ngược đãi bản thân bằng cách không ngừng lặp đi lặp lại những chi tiết đó, gần như bệnh hoạn vuốt ve những tấm ảnh như thể muốn quay trở lại những ngày tháng ấy.

Bệnh tình của hắn ngày càng trở nên nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức bắt đầu xuất hiện những đoạn ký ức chập chờn trong các cuộc họp, bắt đầu ù tai tay cầm b.út máy run rẩy không thể kiểm soát.

Thế là trong phòng họp, hắn không chút biểu cảm mà đặt tay xuống dưới bàn siết c.h.ặ.t cho đến khi sung huyết.

Được nhìn thấy cô được đến bên cạnh cô. Đã trở thành chấp niệm của hắn.

Mặt trời mọc từ phía chân trời từ từ hiện lên giữa thành phố bê tông cốt thép. Căn phòng khách trống trải với tông màu đen, trắng, xám cuối cùng cũng được một tia nắng chiếu vào.

Lại một đêm nữa trôi qua.

Hắn đứng dậy kéo rèm lại.

Trở về phòng ngủ, trống trải chỉ có một chiếc giường lớn màu đen, cuối giường là một bức tường trắng rộng, chi chít những sợi chỉ đỏ được đinh mũ cố định thành một bức tường ảnh lộng lẫy ch.ói mắt. Giữa bóng tối cảnh tượng trông thật rợn người.

Phương Ẩn Niên không hay biết mà treo từng tấm ảnh lên những chiếc kẹp nhỏ trên sợi chỉ đỏ. Mỗi ngày hắn sẽ sắp xếp lại những tấm ảnh này theo một trình tự khác nhau.

Có lúc là theo thời gian, có lúc là theo màu sắc trang phục của Khấu Thanh, có lúc lại là theo địa điểm.

Xong rồi.

Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng, cà vạt đã được nới lỏng, cổ áo mở mấy cúc. Ánh sáng không thể lọt vào phòng chỉ có chiếc máy tính trên giường vẫn còn mở, phát ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Ánh sáng hắt lên bóng lưng hắn vai rộng eo thon đứng trước bức tường ảnh kết từ những sợi chỉ đỏ, hai tay buông thõng lặng lẽ vuốt ve từng tấm ảnh, vuốt ve gương mặt Khấu Thanh.

Em yêu, nếu không yêu anh,

Thì hận cũng được.

Hãy hận anh như cách anh đã yêu em.

/ Trước khi đêm hữu hạn tan biến, chạm vào gương mặt em /

--

Khấu Thanh gần như bị Khấu Thiếu Tần lôi xềnh xệch xuống xe. Cuối cùng không cần lo lắng bị mọi người trong yến tiệc nhìn thấy nữa, ông ta mặt mày xanh mét chất vấn:

“Sao mày còn liên lạc với nó?”

Khấu Thanh cảm thấy tủi thân, chiếc vòng ngọc trên cổ tay bị kéo tuột lên tuột xuống:

“Con không có liên lạc với anh ấy.”

“Không liên lạc? Mày lừa ai? Không liên lạc mà nó vừa mới xuất hiện trên thương trường đã có mặt ở hội trường cùng mày diễn một màn kịch như vậy à?”

Khấu Thiếu Tần cười lạnh, kéo cổ tay cô đi qua con đường lát sỏi. Hoa ngọc lan trắng trong vườn nhà họ nở rất đẹp, dưới ánh trăng cùng với mái ngói đen tường trắng tạo nên một vẻ đẹp đậm chất Trung Hoa.

“Tùy ba muốn nói thế nào thì nói, con không có là không có.”

Khấu Thanh bị ông ta kéo mở cửa chính.

“Sao tao lại nuôi ra một đứa ăn cháo đá bát, một con sói mắt trắng như mày! Mày tiện đến thế à, thiếu thốn tình thương đến mức phải ra ngoài nhận thêm một thằng anh trai nữa hay sao?”

Ở trong yến tiệc, Khấu Thiếu Tần chưa đến mức có thể từ chối thẳng thừng trước mặt ông Lý. Ông Lý và Phương Ẩn Niên cùng nhau xuất hiện đã cho ông ta đủ mặt mũi, thậm chí còn gọi ông ta một tiếng “bạn”. Điều đó không nghi ngờ gì đã thể hiện mối quan hệ đặc biệt giữa hai người, không ai có thể ngăn cản được màn nhận người thân hoang đường này.

Ông ta tức đến mức đầu óc muốn váng vất.

“Ba nói cái gì!”

Khấu Thanh không thể tin nổi nhìn Khấu Thiếu Tần đang tức giận đến mức mặt mũi dữ tợn trước mặt. Tuy cô sớm đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào vào ông ta nhưng cô vẫn đã đ.á.n.h giá thấp mức độ mà Khấu Thiếu Tần có thể nói ra những lời nhục nhã như vậy với chính con gái ruột của mình.

Tiếng bước chân từ trên lầu truyền xuống. Nghiêm Mai khoác một chiếc áo choàng đi xuống, gót giày cao gót gõ lên bậc thang tạo ra những âm thhắn giòn giã cắt ngang cuộc cãi vã của hai người:

“Có chuyện gì vậy? Đi dự tiệc mà sao lại thành ra thế này?”

Bà ta nhẹ nhàng vén lọn tóc xoăn, nhíu mày kéo chiếc áo choàng trên vai xuống.

“Cô hỏi nó xem!”

Khấu Thiếu Tần đẩy Khấu Thanh ra. Mắt cá chân của cô vốn đã đau lại đi giày cao gót nên đứng không vững. Bị ông ta đẩy một cái, cô loạng choạng vội vịn tay vào tường cởi giày cao gót ra, nhìn Nghiêm Mai tiến đến bên cạnh Khấu Thiếu Tần, tư thế thân mật giúp ông ta nới lỏng cà vạt cởi áo khoác.

Nghiêm Mai nhìn về phía Khấu Thanh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy con nói xem.”

Khấu Thanh ghét Nghiêm Mai cũng ghét Khấu Thiếu Tần. Nhưng so ra Khấu Thiếu Tần mới là đầu sỏ của mọi bi kịch. Nghiêm Mai là mẹ kế của cô nhưng rất ít khi ở riêng với cô.

Khấu Thanh nghĩ nếu mẹ ruột của mình không qua đời ngay lúc sinh ra cô mà là ở bên cạnh cô lớn lên rồi mới rời đi, có lẽ cô sẽ còn ghét Nghiêm Mai gấp mười lần bây giờ.

“Nói đi chứ, con gái con đứa gì mà cứ lầm lì không ai ưa nổi.”

Nghiêm Mai nhíu mày, nhìn cô từ phía bên kia sofa.

“Còn không phải là cái thằng nghèo hèn kia, không biết làm cách nào mà trèo cao được lên lão già nhà họ Lý. Hôm nay trước mặt bao nhiêu người muốn nhận nó làm em gái, còn lôi cả chuyện thần phật ra nữa đúng là không sợ báo ứng!”

Khấu Thiếu Tần cười lạnh.

“Thằng nhóc nghèo ở Vãn Sơn đó à?”

Nghiêm Mai kinh ngạc.

“Ba mới là người sẽ gặp báo ứng!”

Khấu Thanh vịn tường, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận gần như buột miệng thốt ra không chút do dự.

“Mày nói cái gì?”

Bốp!

Khấu Thiếu Tần trừng mắt, một cái tát giáng xuống mặt Khấu Thanh. Mái tóc dài của cô như rong biển bị đ.á.n.h bay quấn quhắn xương quai xanh trên vai.

Khấu Thanh ôm mặt từ từ ngẩng đầu lên. Trên mặt không có một tia tủi thân hay đau khổ, ngược lại sự kiên định và im lặng của cô khiến Khấu Thiếu Tần có một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi.

Cô vô thức nhấc bình hoa trên chiếc bàn bên cạnh lên ném mạnh vào người Khấu Thiếu Tần rồi lại rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh. Cô đi chân trần từng bước từng bước dẫm lên sàn nhà tiến về phía ông ta.

“Ông không nghe rõ sao? Tôi nói người sẽ gặp báo ứng chính là ông, người thiếu thốn tình thương chính là ông, người đáng thương cũng chính là ông. Tôi chưa bao giờ coi ông là ba của tôi, ông mới là người chưa từng được trải nghiệm cảm giác được yêu thương. Ông nghĩ bà ta, Nghiêm Mai, yêu ông sao? Nếu ông cũng nghèo như anh trai tôi thì ông nghĩ bà ta còn theo ông không?”

“Con gái không yêu ông, ba ruột không yêu ông, vợ cũng không yêu ông. Khấu Thiếu Tần, ông hãy nhìn cho rõ đi, người đáng thương thiếu thốn tình thương rốt cuộc là ai? Người đáng bị báo ứng rốt cuộc là ai?”

Dưới ánh trăng và bóng đêm, Khấu Thanh dẫm lên những mảnh vỡ của bình hoa, cười nhàn nhạt nhưng mỗi câu nói đều như d.a.o đ.â.m vào tim.

“Mày! Đồ khốn!”

Khấu Thiếu Tần được Nghiêm Mai đỡ, tức đến mặt mày xanh mét.

“Sao nào, ông còn muốn tát tôi một cái nữa à? Vậy tôi gọi điện hỏi ông Lý xem bị ba ruột bạo hành gia đình thì phải làm sao, được không?”

Khấu Thanh điềm nhiên nhìn Khấu Thiếu Tần.

Nói xong, cô vịn lan can gỗ đàn hương màu đen đi lên lầu, nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của Khấu Thiếu Tần phía sau:

“Một lớn một nhỏ, hai con súc sinh, ngay cả thủ đoạn uy h.i.ế.p người khác cũng y hệt nhau.”

“Lúc trước em đã nói thằng họ Phương đó không dễ đối phó, anh còn không tin em.”

Nghiêm Mai đỡ ông ta nói.

“Vậy thì tôi có thể làm gì? Cô nói xem tôi có thể làm gì? Nếu không phải Vĩ Vĩ đi rồi thì sao tôi lại phải rước cái của nợ này về?”

“Đừng nhắc đến Vĩ Vĩ nữa…”

Khấu Thanh không muốn nghe thêm, cô lên lầu khóa trái cửa phòng.

Cô ngồi trên giường, ánh trăng xuyên qua chiếc dreamcatcher, tán thành những đốm sáng li ti trên sàn nhà. Cô cúi đầu thấy trên chân mình vô tình dẫm phải một mảnh vỡ bình hoa rất nhỏ.

Cô cúi người lấy một tờ giấy vệ sinh trên bàn cẩn thận gắp mảnh vỡ đó ra để lại một chút m.á.u rồi ngồi xếp bằng trên giường dùng vài tờ giấy trắng ấn lên vết thương.

Hôm nay thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện giống như một giấc mơ nối tiếp một giấc mơ khác, anh trai cứ thế xuất hiện trước mặt cô.

Cô không ngờ Phương Ẩn Niên lại xuất hiện bên cạnh mình nhhắn đến vậy, càng không ngờ hắn lại có thể trước mặt bao nhiêu người mà một lần nữa gọi cô là em gái.

Cô ngẩn người, vết rách trên môi dường như vẫn còn đau âm ỉ. Sau cuộc cãi vã kịch liệt, cô thực ra vẫn có chút muốn khóc nhưng cứ nghĩ đến Phương Ẩn Niên cô lại không muốn khóc nữa.

Khi còn nhỏ, trong rất nhiều đêm cô đã tự hỏi tại sao mình lại gặp phải những người ba mẹ như vậy, tại sao cô không thể có một người ba mẹ thực sự yêu thương mình, tại sao ba mẹ mình lại không giống như ba mẹ của người khác. Điều đó thật không công bằng, trước đây cô còn trốn trong chăn khóc thầm.

Cô cúi đầu mái tóc rủ xuống che đi một phần khuôn mặt. Cô rất muốn về nhà.

Nhưng mà sợi chỉ đỏ trên cổ tay Phương Ẩn Niên đã không còn nữa. Ở trong bữa tiệc cô đã lén quan sát, trên cổ tay hắn chỉ còn chiếc đồng hồ trông có vẻ đắt tiền, không còn sợi chỉ đỏ buộc ở đó nữa.

Khấu Thanh nhìn màu giấy trắng thấm m.á.u trở nên sẫm lại giống như màu của một đóa hoa hồng khô héo.

Cô rất muốn trở về Vãn Sơn.

Cô nằm trên giường nhìn lên trần nhà, một cảm giác vô định hoang đường dâng lên.

Đến nước này, cô thực sự không phân biệt được rốt cuộc ai mới là mình? Cô ở thành phố Lâm, mặc những bộ váy áo sang trọng mà trước đây không dám mơ tới, nghe người bên cạnh gọi cô hết tiếng này đến tiếng khác, “Khấu Thủy, Khấu Thủy”. Nhưng khi cô trở về phòng, sự yên tĩnh và tiếng chuông đồng hồ lúc nửa đêm như đang nhắc nhở và hỏi cô.

Rốt cuộc cô là ai?

Tôi rốt cuộc là Khấu Thủy hay là Khấu Thanh?

--

Phương Ẩn Niên bật điện thoại lên lập tức hiện ra vô số tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, giống như nước hồ tù đọng mang theo mùi thắn ập đến.

Hắn nhìn những cuộc gọi nhỡ màu đỏ tươi, ngón tay không một chút do dự, xóa đi lịch sử cuộc gọi rồi ngay giây tiếp theo nhận được điện thoại của Âu Dương Tố.

“Alô? Phương Ẩn Niên?”

Rõ ràng là 5 giờ sáng nhưng giọng của Âu Dương Tố tỉnh táo như thể chưa hề ngủ.

“Ừ.”

Phương Ẩn Niên khẽ đáp lại một tiếng từ cổ họng.

“Cậu còn biết cậu có cái thứ gọi là điện thoại à! Cậu có biết tôi đã gọi cho cậu bao nhiêu cuộc rồi không?”

Giọng của Âu Dương Tố nhanh hơn bình thường, có chút nén lại sự tức giận.

“Cậu có biết đám lão già nhà họ Khấu đã liên lạc với tôi bao nhiêu lần không? Khấu Thiếu Tần sắp điên lên rồi cậu biết không?”

“Biết.”

Giọng Phương Ẩn Niên trầm xuống. Hắn kéo cửa sổ phòng ngủ ra, một luồng gió mang theo hương vị sương sớm trong lành tức khắc ùa vào.

--

Hết chương 98.