Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Chương 9



CHƯƠNG 9: ĐÊM TÂN HÔN HOANG PHẾ BÊN NGỌN NẾN TÀN

Màn đêm kinh thành đặc quánh, nuốt chửng vạn vật vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trận tuyết lớn vừa dứt dường như đã đóng băng luôn cả không khí trong vương phủ của Đại hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hoài. Phía tiền sảnh, tiếng đàn sáo, tiếng chúc tụng gượng gạo của đám quan khách cuối cùng cũng đã thưa thớt rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió bấc rít qua các khe cửa nghe như tiếng khóc thê lương của tàn hồn.

Tại Tây viện, tân phòng của Trắc phi chìm trong một sắc đỏ quỷ mị và lạc lõng. Những ngọn nến hỷ thắp bằng sáp đặc tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe hắt lên vách tường, tạo nên những cái bóng vặn vẹo trông giống như những tấm bia mộ đứng sừng sững. Mùi hương long đàn nồng đậm từ lò sưởi tỏa ra, ngột ngạt đến mức khiến lòng người phát hoảng.

Phạn Nguyệt ngồi bất động bên cạnh bàn trang điểm bằng gỗ lê đen. Nàng vẫn mặc bộ hỷ phục Trắc phi thêu tơ vàng rực rỡ, nhưng tà áo choàng lụa đỏ ấy khoác lên cơ thể lạnh ngắt, không nhịp tim của Tô Nhược Hằng lại toát ra một vẻ tang tóc, lạnh lẽo đến tận cùng. Khăn trùm đầu màu đỏ đỏ rực đã bị nàng tùy ý gạt sang một bên, để lộ gương mặt tái nhợt, trong suốt không một chút huyết sắc dưới ánh nến. Đôi mắt nàng sâu thẳm, tĩnh lặng như giếng cổ ngàn năm, khẽ nhìn chăm chú vào ngọn nến đang chầm chậm chảy nước mắt sáp, kiên nhẫn chờ đợi vị tân lang của cơ thể này.

Tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng nồng nặc mùi rượu đột ngột vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa phòng bị thô bạo đẩy ra, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương ùa vào khiến ngọn nến hỷ lay lắt, suýt chút nữa tắt ngấm. Tiêu Cảnh Hoài bước vào, y phục hỷ quan màu đỏ sẫm trên người hắn có phần xộc xệch, gương mặt tuấn tú tràn ngập sự mệt mỏi, âm trầm cùng một cơn giận dữ được kiềm chế đến mức vặn vẹo. Hắn nhìn nữ t.ử đang ngồi điềm nhiên trước bàn trang điểm, đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên tia sáng phức tạp, vừa có sự thèm khát mạng lưới kinh doanh ngầm phía Nam, lại vừa có sự phòng bị, chán ghét trước sự thay đổi cốt cách đáng sợ của nàng.

Tiêu Cảnh Hoài dừng bước cách Phạn Nguyệt vài trượng, hắn không tiến lại gần để thực hiện các nghi thức của đêm động phòng, áp lực tâm lý từ một vị hoàng t.ử nắm giữ binh quyền bủa vây lấy không gian nhỏ hẹp của tân phòng. Hắn gằn giọng, giọng nói trầm thấp chứa đựng sự lạnh lùng và ích kỷ tột cùng:

“Tô Nhược Hằng, nàng có biết hôm nay là ngày gì không? Nhìn xem bộ dạng này của nàng, có chút nào là trân trọng bản thánh chỉ ban hôn của thiên t.ử, có chút nào là nghĩ cho tiền đồ của ta?”

Phạn Nguyệt không đứng dậy, nàng thong thả vươn ngón tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ thẫm khẽ gạt đi một giọt sáp nến đang chảy dài trên chân đế đồng. Khí chất ung dung, lạnh lùng từ cõi u minh của một chủ quán không tim tỏa ra, hoàn toàn đóng băng sự uy nghiêm giả tạo của hắn. Nàng dịu giọng, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng qua nghĩa địa, nhưng lại có sức sát thương cực lớn: “Điện hạ nhân danh thiên t.ử, nhân danh tiền đồ để bước vào căn phòng này, hóa ra cũng chỉ là muốn diễn một vở kịch thâm tình giả tạo cho người ngoài xem sao?”

Tiêu Cảnh Hoài sắc mặt lập tức tối sầm xuống, lời nói sắc bén của nàng lột trần mưu đồ bấy lâu nay của hắn, đập tan lòng tự tôn cao ngạo của một nam nhân hoàng tộc. Hắn tiến lên một bước, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy thanh ngọc bội bên hông, lớn tiếng dùng “đại cục” làm cái cớ để tổn thương nàng: “Ta làm tất cả là vì giang sơn này! Việc ta cưới Tô Nhã Thư làm Chính phi là sự sắp đặt của hoàng tộc để dẹp yên dư luận, còn nàng ở vị trí Trắc phi này, nếu biết điều mà giao ra con dấu của mạng lưới kinh doanh ngầm, ta vĩnh viễn bảo toàn vinh hoa phú quý cho nàng. Đừng có ở đây dùng thái độ này để thách thức giới hạn của ta!”

“Giao dịch bằng vinh hoa phú quý sao?” Phạn Nguyệt ngước mắt lên, ánh nhìn trống rỗng, u tối của nàng khóa c.h.ặ.t vào đôi mắt đang d.a.o động dữ dội của Tiêu Cảnh Hoài. Nàng khẽ nhếch môi thành một nụ cười đầy châm biếm: “Điện hạ nghĩ một cái ngai vàng chưa thành hình của ngài, có thể mua được mạng sống của toàn bộ gia tộc Tô gia đã c.h.ế.t t.h.ả.m sao?”

Căn phòng hỷ rực rỡ sắc đỏ bỗng chốc hạ xuống dưới độ đóng băng trước câu nói lạnh lùng của Phạn Nguyệt. Tiêu Cảnh Hoài c.h.ế.t lặng trước sự dửng dưng, quyết liệt của nàng. Kẻ ích kỷ như hắn, một khi nhận ra không thể dùng lời đường mật hay danh phận để thao túng người con gái trước mặt, lập tức bộc lộ bản chất tàn nhẫn, tuyệt tình của một nhà chính trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn cười lạnh một tiếng, lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn nàng đầy sự khinh bỉ và ghê tởm: “Được! Tô Nhược Hằng, nếu nàng đã ngoan cố, không màng đến tiền đồ của phủ Đại hoàng t.ử, thì cũng đừng trách ta bất nghĩa. Đêm tân hôn này, ta sẽ để nàng nếm trải mùi vị của sự cô độc, hoang phế là thế nào. Từ hôm nay, Tây viện này sẽ là lãnh cung của riêng nàng!”

Nói đoạn, Tiêu Cảnh Hoài thô bạo xoay người, tà áo hỷ phục đỏ sẫm quét qua ngưỡng cửa một cách tuyệt tình. Hắn không hề do dự, lập tức sải bước đi thẳng ra khỏi Tây viện, hướng về phía Đông viện — nơi tân phòng của Chính phi Tô Nhã Thư đang thắp đèn sáng trưng. Hắn muốn dùng sự ghẻ lạnh, bỏ rơi này để trừng phạt nàng, để ép nàng phải hối hận, quỳ gối van xin hắn trong tuyệt vọng.

Sự vả mặt diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ. Người thua cuộc tưởng mình nắm đằng chuôi, dùng hành động bỏ đi để làm tổn thương đối phương, nhưng hắn không hề biết rằng, người thắng đứng đó luôn giữ được sự điềm nhiên, tĩnh tại, xem sự ra đi của hắn như một sự giải thoát bẩn thỉu. Không có tiếng khóc lóc, không có sự phát điên hay níu kéo ầm ĩ, Phạn Nguyệt chỉ lặng lẽ nhìn cái bóng của hắn khuất dần sau màn đêm tuyết trắng, đôi mắt nàng lạnh lùng như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t trôi.

Cánh cửa gỗ dày nặng đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn chút hơi ấm cuối cùng của vương phủ phồn hoa. Trong căn tân phòng rộng lớn, giờ đây chỉ còn lại một mình Phạn Nguyệt đối diện với những ngọn nến hỷ đang vơi nửa. Không khí xung quanh đặc quánh mùi sáp cháy và hương Chiêu Hồn lạnh ngắt, tang tóc vô cùng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư, tà áo hỷ phục màu đỏ rực thêu tơ vàng quét trên nền gạch đá lạnh giá. Nàng chậm rãi bước đến bên chiếc hòm gỗ mun đặt ở góc phòng, lấy ra một cuộn giấy lụa màu trắng xám — thứ giấy vốn dĩ chỉ dùng để làm đồ cúng cho những vong hồn nơi cõi u minh. Nàng thong thả ngồi xuống chiếc trường kỷ bên cửa sổ, đặt cuộn giấy lên đầu gối, rồi lấy ra một chiếc kéo bằng đồng cũ kỹ, rỉ sét từ trong ống tay áo rộng.

Phạn Nguyệt không nổi giận, cũng không khóc lóc cho kiếp người thê t.h.ả.m của Tô Nhược Hằng. Nàng chỉ dịu giọng, thanh âm nhỏ nhẹ, êm ái tựa như lời hát ru vong hồn vang lên giữa không gian hoang phế, thê lương của đêm tân hôn: “Tiêu Cảnh Hoài, ngai vàng ngài muốn, giang sơn ngài cầu, đêm nay ta bắt đầu cắt cho ngài từng mảnh nhỏ.”

Nàng cầm chiếc kéo lên, ngón tay nhợt nhạt xỏ vào khuyên đồng, bắt đầu cắt cuộn giấy trắng thành hình những con người, những thỏi vàng và những chiếc tiền âm phủ nhỏ xíu. Động tác của nàng vô cùng từ tốn, chuẩn xác, từng nhát kéo hạ xuống giống như từng nhát d.a.o mỏng đang thầm lặng băm vằn lấy cái vương triều giả tạo ngoài kia.

Màn đêm buông xuống sâu hơn, ngọn nến hỷ bên bàn trang điểm phụt tắt, để lại một làn khói đen u uất uốn lượn giữa không trung. Ánh trăng lạnh lẽo từ bên ngoài hắt qua ô cửa sổ, chiếu lên gương mặt không chút cảm xúc, đẹp đẽ nhưng c.h.ế.t ch.óc của Phạn Nguyệt. Nàng ngồi đó, cô độc giữa sắc đỏ hỷ sự dối trá, kiên nhẫn thực hiện nghi thức gọi hồn báo thù của riêng mình.

Sự bỏ đi của Tiêu Cảnh Hoài sang phòng Chính phi không mang lại cho nàng một chút đau lòng hay tiếc nuối của người phàm, mà nó chỉ để lại một dư âm tang tóc, bế tắc vô hạn cho tương lai của phủ Đại hoàng t.ử. Cục diện triều đình và cuộc chiến vương quyền vẫn là một bài toán đẫm m.á.u chưa có lời giải đáp hoàn toàn, kéo dài nỗi u uất cho những kẻ còn đang say mộng quyền lực.

Giữa căn phòng tối tăm, lạnh ngắt như hầm băng, không có một tiếng động nào khác ngoài thanh âm lạnh lùng, dứt khoát của kim loại va chạm vào nhau.

Xoẹt… Xoẹt…

Tiếng kéo xoẹt xoẹt vang lên giữa đêm.