Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Chương 10



CHƯƠNG 10: CÁI BẪY TUYẾT RƠI NGÀY ĐẠI HÀN

Tiết đại hàn tới mang theo những trận cuồng phong lạnh buốt từ phương Bắc, triệt để đông cứng toàn bộ vương triều vào một khối băng phủ đầy tang tóc. Tuyết rơi dày đặc, những bông tuyết lớn như lông ngỗng điên cuồng chao lượn giữa không trung rồi dập tắt chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại của trần thế. Toàn bộ vương phủ của Đại hoàng t.ử chìm sâu vào một màn sương xám ngoét, lạnh lẽo chẳng khác nào một nghĩa địa phồn hoa.

Tại Tây viện hoang phế, những lớp tuyết đóng dày trên bậu cửa sổ, thỉnh thoảng lại sụp xuống, phát ra những tiếng động trầm đục, cô độc. Phạn Nguyệt ngồi bên chiếc trường kỷ, trên bàn là hàng trăm hình nhân bằng giấy trắng đã được cắt xong, xếp thành từng hàng ngay ngắn như một đội quân của cõi u minh. Nàng thong thả khoác lên mình chiếc áo choàng bằng gấm dày màu đỏ rực — màu sắc rực rỡ độc nhất giữa trần gian ngập tràn tuyết trắng, cũng là màu huyết y quen thuộc của chủ quán Quán Trọ Âm Dương.

Thân xác của Tô Nhược Hằng đang run lên nhè nhẹ, không phải vì cái lạnh của dương gian, mà vì oán niệm thấu xương tủy từ ký ức của ngày đại hàn năm xưa đang bị kích động mạnh mẽ. Phạn Nguyệt khẽ vuốt lại nếp áo, đôi mắt đen kịt, trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đang bao phủ. Nàng biết, cái bẫy mà đối phương dày công chuẩn bị để ép nàng vào đường cùng đã bắt đầu vận hành. Nàng không né tránh, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lùng, ung dung bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt mùi sáp tàn.

Tiếng bước chân gấp gáp của một gã gia bộc cắt ngang tiếng gió rít gào ngoài hành lang. Gã quỳ sụp xuống trước hiên phòng, không dám ngước đầu nhìn vào tà áo đỏ rực như hoa bỉ ngạn của nàng, giọng nói run rẩy vì hơi lạnh: “Trắc phi nương nương, Điện hạ có lệnh truyền. Ngài ấy đang ở ngoại ô kinh thành, bên cạnh hồ băng vạn trượng chờ ngài. Điện hạ nói, có những chuyện liên quan đến sinh t.ử của Tô gia xưa, cần mặt đối mặt quyết đoán.”

Cỗ xe ngựa mộc mạc lao đi trong màn tuyết trắng xóa, hướng thẳng về phía bờ hồ ngoại ô vắng lặng. Không khí bên ngoài càng lúc càng loãng, cái lạnh thấu xương của ngày đại hàn như muốn băm vằn từng tấc da thịt phàm trần.

Khi Phạn Nguyệt bước xuống xe, đập vào mắt nàng là một khoảng không gian bao la, rợn ngợp của tuyết và băng. Nơi này hoàn toàn cách biệt với sự phồn hoa dối trá của kinh kỳ, chỉ có tiếng gió bấc gầm rú qua những vách đá khẳng khiu. Giữa nền tuyết dày, Tiêu Cảnh Hoài đứng đó, khoác chiếc áo choàng lông cáo đen quyền quý, vóc dáng cao lớn tựa như một vị chúa tể đang làm chủ cả vùng đất lạnh giá này. Bao quanh hắn là hàng chục hộ vệ mang theo trường kiếm, ánh thép lạnh loang loáng phản chiếu dưới ánh sáng xám xịt của bầu trời.

Tiêu Cảnh Hoài xoay người lại, gương mặt tuấn tú âm trầm, đôi mắt phượng hẹp dài khóa c.h.ặ.t vào tà áo đỏ rực của Phạn Nguyệt. Nhìn thấy nàng điềm nhiên tiến lại gần mà không có lấy một chút phòng bị hay hoảng sợ, trong lòng hắn dâng lên một luồng áp lực tâm lý nặng nề, khiến hắn bất giác siết c.h.ặ.t chuôi kiếm bên hông. Hắn gằn giọng, thanh âm trầm thấp bị gió tuyết thổi bạt đi nhưng vẫn chứa đựng sự uy h.i.ế.p tột cùng:

“Nàng quả nhiên dám đến, Tô Nhược Hằng.”

Phạn Nguyệt dừng bước cách hắn vài trượng, tà áo huyết y tung bay trong gió lộng, đối lập hoàn toàn với màu trắng xóa của tuyết đầu mùa. Thần thái nàng ung dung, tự tại đến mức đáng sợ, hoàn toàn đứng ở thế chủ động dù xung quanh là trùng điệp binh đao. Nàng dịu giọng, thanh âm nhẹ nhàng như tiếng băng nứt dưới đáy sâu: “Điện hạ bày ra trận thế lớn như vậy ở nơi hoang vu này, hóa ra là để đón tiếp một Trắc phi hèn mọn như ta sao?”

Tiêu Cảnh Hoài cười lạnh một tiếng, bước tới một bước, áp lực từ một vị hoàng t.ử nắm giữ binh quyền lập tức bủa vây lấy nàng. Hắn không còn giả vờ thâm tình như những lần trước, cục diện thiếu hụt quân lương và sự cô lập của vây cánh trong triều đình đã triệt để lột trần bản chất ích kỷ, độc ác của hắn.

“Ta không có thời gian để chơi trò ẩn ý với nàng nữa.” Tiêu Cảnh Hoài chỉ tay xuống mặt đất phủ đầy băng tuyết, giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn vô biên: “Nhược Hằng, mạng lưới kinh doanh ngầm phía Nam là thứ duy nhất có thể cứu vãn quân đội của ta lúc này. Ta lấy nó là vì giang sơn đại cục, vì tiền đồ của vương triều này! Hôm nay ở nơi này, nàng không có phủ Thừa tướng che chở, cũng không có bất kỳ con đường lui nào khác. Giao ra con dấu ngầm, ta lập tức đưa nàng trở về vương phủ, cho nàng vinh sủng cả đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn vẫn dùng cái cớ “giang sơn đại cục” vĩ đại ấy để làm lý do cướp đoạt, tổn thương người khác. Kẻ ích kỷ như hắn nghĩ rằng, dưới cái lạnh thấu xương của ngày đại hàn và sự uy h.i.ế.p của binh đao, một nữ t.ử yếu ớt như Tô Nhược Hằng sẽ phải quỳ gối, run rẩy dâng hiến tất cả quyền lực để cầu xin một mạng sống.

Phạn Nguyệt lắng nghe, ngón tay nhợt nhạt khẽ vuốt ve một bông tuyết vừa rơi xuống lòng bàn tay, nhìn nó chầm chậm tan chảy vì chút nhiệt lượng ít ỏi của thể xác. Nàng không nổi giận, khuôn mặt không một chút biểu cảm d.a.o động, nhưng luồng áp lực vô hình từ một chủ quán không tim vạn năm bỗng chốc tràn ra, bóp nghẹt bầu không khí lạnh giá xung quanh, khiến đám hộ vệ bên cạnh Tiêu Cảnh Hoài bất giác run rẩy, tay cầm kiếm trở nên cứng đờ.

“Nếu ta nói không thì sao?” Phạn Nguyệt ngước mắt lên, ánh nhìn trống rỗng, u tối như vực sâu u minh nhìn thẳng vào tâm can của hắn. “Điện hạ sẽ lại dùng chính bàn tay này để đẩy ta xuống vực sâu một lần nữa, nhân danh tiền đồ của ngài sao?”

Tiêu Cảnh Hoài sắc mặt lập tức tối sầm xuống, câu nói của nàng đ.â.m trúng vào vết nhơ tàn nhẫn nhất trong quá khứ của hắn, khiến lòng tự tôn cao ngạo của hắn bị tổn thương dữ dội. Sự vả mặt trong tĩnh lặng bắt đầu kéo màn, không có tiếng hét lớn, không có sự phát điên hay cãi vã ầm ĩ của kẻ thắng, chỉ có sự điềm nhiên đáng sợ của Phạn Nguyệt đang dồn ép tâm lý đối phương vào thế bế tắc.

“Nàng đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Tiêu Cảnh Hoài gằn giọng, đôi mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u, hoàn toàn đ.á.n.h mất sự bình tĩnh thường ngày trước khí chất uy nghiêm của nàng. Hắn phất tay một cái, đám hộ vệ lập tức rút kiếm khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm keng keng vang lên lạnh lẽo giữa gió tuyết. “Ta nói cho nàng biết, giang sơn này là của ta, mạng lưới đó cũng phải là của ta! Hôm nay nàng không giao con dấu ra, nơi này sẽ là nấm mồ chôn sống nàng. Vì đại cục, ta có thể hy sinh bất kỳ ai, kể cả nàng!”

Hắn ích kỷ một cách tỉnh táo đến đáng ghê tởm, sẵn sàng dùng mạng sống của người từng dốc hết lòng vì mình để làm bệ phóng cho tham vọng vương quyền. Nhưng hắn không biết rằng, kẻ đang đứng trước mặt hắn lúc này không còn là quân cờ ngu muội để hắn tha hồ thao túng nữa.

Phạn Nguyệt vẫn đứng yên vị, tà áo đỏ rực như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa đầm lầy c.h.ế.t ch.óc. Nàng không giải thích, không khóc lóc cầu xin, sự chủ động hoàn toàn nằm trong tay nàng. Nàng chầm chậm quay người, gót hài nhẹ nhàng dẫm lên lớp tuyết dày, thong thả bước về phía rìa vách đá rạn nứt, nơi dòng nước lũ băng giá đang cuồn cuộn chảy phía dưới.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Càng tiến lại gần rìa vách đá, hơi lạnh từ phía dưới bốc lên càng thêm phần thấu xương, đặc quánh mùi vị của cái c.h.ế.t và sự tuyệt vọng. Tiêu Cảnh Hoài cùng đám hộ vệ chầm chậm bước theo sau, bước chân bọn họ run rẩy vì luồng áp lực vô hình từ bóng lưng thanh mảnh của nàng tỏa ra, nặng nề đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bọn họ thắt lại.

Phạn Nguyệt dừng bước ngay tại điểm tận cùng của tảng đá đóng băng. Gió bấc rít gào bên tai nàng, thổi tung mái tóc đen dài cùng tà áo huyết y đỏ rực rỡ, tạo nên một bức tranh tang tóc, thê lương vô hạn giữa ngày đại hàn. Nàng hơi nghiêng đầu, không nhìn đám binh đao phía sau, thanh âm dịu nhẹ như gió thoảng nhưng mỗi chữ thốt ra lại mang theo sức nặng định đoạt số phận của cả một vương triều:

“Điện hạ muốn lấy đại cục để ép ta, vậy thì ngài hãy nhìn cho kỹ xem, thứ ngài trân quý nhất sẽ tan biến thế nào.”

Tiêu Cảnh Hoài c.h.ế.t lặng đứng nhìn bóng dáng đỏ rực kia, trong lòng đột ngột dâng lên một nỗi sợ hãi và khủng hoảng tột cùng, nhận ra bản thân bấy lâu nay tự phụ nắm giữ mọi quân cờ, nay lại đang tự tay đẩy mình vào cảnh mất sạch tất cả trong bất lực. Dư âm của sự phản bội và bầu không khí đau lòng, tiếc nuối khôn nguôi của ngày cũ vẫn đọng lại dữ dội giữa không gian, kéo dài một câu hỏi thê lương, đẫm m.á.u chưa có lời giải đáp.

Gió tuyết điên cuồng gầm rít, Phạn Nguyệt đứng trước mặt hồ băng vạn trượng.