Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Chương 7



CHƯƠNG 7: THU HỒI NỢ CŨ, ĐÍCH MẪU THÂN BẠI DANH LIỆT

Gió bấc rít gào qua những khe hở trên ô cửa chạm khắc của đại sảnh phủ Thừa tướng. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những bậc thềm đá chính điện. Hôm nay, bầu không khí trong phủ đè nén đến ngột ngạt. Ánh nến trong sảnh lay lắt trước những luồng gió lạnh luồn qua rèm che, hắt những cái bóng vặn vẹo, kéo dài lên nền gạch. Một cuộc họp gia tộc khẩn cấp đang diễn ra trong sự im lặng quỷ dị. Tất cả các trưởng bối, thúc bá trong tộc đều ngồi nghiêm chỉnh hai bên, nét mặt ai nấy đều thâm trầm, mang theo sự dò xét và bất an rõ rệt.

Ở vị trí chủ tọa, Thừa tướng đại nhân sắc mặt âm trầm như nước, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, bàn tay gầy guộc siết lấy tách trà nóng nhưng không hề uống. Ngồi ngay bên cạnh ông ta là đích mẫu Tô phu nhân. Bà ta mặc một bộ y phục gấm vóc lộng lẫy màu tím sậm, trên đầu cài đầy trâm vàng ngọc bích, gương mặt vốn dĩ hiền hậu nay lại lộ rõ vẻ bồn chồn, thỉnh thoảng lại dùng khăn lụa thấm những giọt mồ hôi mỏng trên trán.

Phạn Nguyệt chầm chậm bước vào đại sảnh. Nàng chỉ khoác một chiếc áo choàng lụa đơn giản màu trắng xám, làn da nhợt nhạt dưới ánh nến trông càng thêm phần thanh lãnh, mỏng manh. Đôi mắt nàng sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, lướt qua gương mặt từng người trong sảnh mà không dừng lại dù chỉ một khắc. Cốt cách ung dung, lạnh lùng từ cõi u minh của một chủ quán không tim bủa vây khắp gian phòng, biến sự phồn hoa của phủ Thừa tướng thành một vũng lầy ngột ngạt. Nàng không hành lễ, thong thả đứng giữa đại sảnh, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhạt nhẽo.

“Nhược Hằng, ngươi từ sau khi bị giam lỏng ở từ đường liền trở nên điên điên khùng khùng.” Đích mẫu Tô phu nhân không chịu nổi áp lực từ sự im lặng của nàng, lập tức lên tiếng trước, giọng nói ch.ói tai vang lên đầy vẻ nghiêm khắc nhằm áp chế. “Hôm nay ngươi tự ý ép Thừa tướng triệu tập họp gia tộc, rốt cuộc là muốn bày ra cái trò hề gì? Đừng quên bản thân ngươi đang là kẻ mang tội, làm tổn hại đến đại cục và tiền đồ của phủ Thừa tướng!”

Phạn Nguyệt không vội vã phản bác, nàng chầm chậm vươn tay ra từ dưới ống tay áo rộng. Thần thái của nàng điềm nhiên đến mức đáng sợ, hoàn toàn đứng ở thế chủ động. Nàng đặt nhẹ một tập sổ sách dày cộp, mép giấy đã ngả màu ố vàng lên chiếc bàn trà ở giữa đại sảnh. Tiếng động nhỏ nhoi ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch, khiến mí mắt của đích mẫu Tô phu nhân giật nảy một cái.

“Tiền đồ của phủ Thừa tướng, từ bao giờ lại phải xây dựng trên tài sản của mẫu thân quá cố của ta?” Phạn Nguyệt dịu giọng, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng áp lực tâm lý từ câu nói lại nặng nề như thái sơn đè đỉnh, đ.â.m thẳng vào tim đen của bà ta.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tô phu nhân sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, nhưng lập tức lấy lại vẻ hung hăng, đập bàn đứng dậy: “Ngươi nói càn cái gì đó? Mẫu thân ngươi chỉ là một thứ thiếp, năm xưa qua đời thì tài sản đương nhiên quy về công trung, do ta quản lý. Ngươi dám ở đây ngậm m.á.u phun người, bôi nhọ danh dự của đích mẫu sao?”

Các vị trưởng bối trong tộc bắt đầu xầm xì bàn tán, những ánh mắt nghi ngại bắt đầu đổ dồn về phía Tô phu nhân. Thừa tướng đại nhân gằn giọng, thanh âm chứa đựng sự tức giận tột cùng vì cảm thấy uy nghiêm của bản thân bị thách thức: “Nhược Hằng, đây là gia tộc họp hội, không phải nơi để ngươi làm loạn. Nếu không có bằng chứng xác đáng, ta lập tức đ.á.n.h gãy chân ngươi, ném trở lại từ đường!”

Phạn Nguyệt vẫn đứng yên vị, không một chút hoảng sợ hay nổi giận. Nàng chầm chậm lật mở trang đầu tiên của tập sổ sách, để lộ ra những dòng chữ triện đỏ ch.ói cùng những khế ước đất đai, tiệm buôn được ghi chép vô cùng tỉ mỉ. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang d.a.o động dữ dội của đích mẫu, thanh âm êm ái đến mức lạnh lùng: “Bằng chứng? Thừa tướng đại nhân, ngài tự mình xem đi.”

Tập sổ sách được chuyển lên bàn của Thừa tướng. Ông ta vừa lật xem vài trang, sắc mặt đã lập tức thay đổi từ âm trầm sang kinh lác tột độ, bàn tay cầm sổ run rẩy kịch liệt. Bên trong đó ghi chép vô cùng rõ ràng toàn bộ danh mục của cải, mười hai tiệm vàng bạc, sáu trang trại lớn ở phía Nam vốn là của hồi môn riêng biệt của thân mẫu Tô Nhược Hằng. Điều tàn khốc hơn cả là, ngay sau khi thân mẫu nàng qua đời, toàn bộ số tài sản này đã bị đích mẫu dùng thủ đoạn giả mạo chữ ký, âm thầm chuyển sang tên riêng của bà ta và cắt xén, ăn chặn không sót một đồng trong suốt mười mấy năm qua.

“Ngươi… ngươi lấy đâu ra những thứ này? Đây là giả mạo! Thừa tướng, ngài đừng tin nó!” Đích mẫu Tô phu nhân hoàn toàn hoảng loạn, bà ta lao đến định giật lấy tập sổ sách nhưng Thừa tướng đã lạnh lùng gạt tay bà ta ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sự vả mặt diễn ra trong một không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Không có tiếng hét lớn từ Phạn Nguyệt, không có sự phát điên hay cãi vã ầm ĩ của kẻ thắng. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn Tô phu nhân đang tự hủy hoại mình trong sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Những con số lạnh lùng trên trang giấy là đòn chí mạng lột trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa, tham lam vô độ của vị đích mẫu cao quý bấy lâu nay.

“Mười hai năm, ba vạn hai ngàn lượng vàng.” Phạn Nguyệt dịu giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo sát thương và áp lực tâm lý tột độ, khiến Tô phu nhân lùi lại mấy bước, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống sàn. “Tô phu nhân, bà dùng tiền của mẫu thân ta để mua trang sức lộng lẫy, dùng hồi môn của ta để nuôi dưỡng vây cánh cho con trai bà. Mỗi một phân, một ly trên người bà hôm nay, đều nhuốm m.á.u và nước mắt của Tô gia thực sự.”

Các trưởng bối trong tộc sau khi xem qua những khế ước đối chiếu đều lộ rõ vẻ khinh bỉ và phẫn nộ. Một vị thúc bá có tiếng nói lớn nhất trong tộc đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Tô phu nhân mà mắng: “Ăn chặn của hồi môn của thứ thiếp và con mồ côi, làm ra những chuyện đồi bại, bôi nhọ gia phong như vậy, ngươi có còn xứng đáng làm chủ mẫu của phủ Thừa tướng không?”

Tô phu nhân gục ngã xuống ghế, đầu tóc rũ rượi, những chiếc trâm vàng cài trên tóc lay động loảng xoảng như một trò hề. Bà ta biết, một khi chuyện này bị phanh phui trước gia tộc và triều đình, danh tiếng của bà ta và tiền đồ của con trai bà ta sẽ hoàn toàn tiêu tan trong vũng bùn ô nhục. Bà ta quay sang bấu c.h.ặ.t lấy tà áo của Thừa tướng, khóc lóc cầu xin trong tuyệt vọng: “Phu quân, thiếp làm vậy cũng là vì phủ Thừa tướng, vì đại cục của chúng ta mà! Ngài phải cứu thiếp!”

Phạn Nguyệt chầm chậm tiến lên hai bước, từ trên cao nhìn xuống hai kẻ đang t.h.ả.m hại trước mặt. Sự chủ động hoàn toàn nằm trong tay nàng. Nàng không giải thích, không khóc lóc vì những bất công mà thể xác này từng phải chịu đựng, nàng chỉ tỉnh táo ép Thừa tướng phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất.

“Thừa tướng đại nhân, ngài luôn lấy ‘đại cục’ và ‘tiền đồ’ vương triều làm trọng.” Phạn Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt đang hỗn loạn của cha ruột thể xác này, thanh âm dịu nhẹ như gió thoảng nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân, ép buộc tâm lý ông ta đến mức bế tắc: “Một người vợ tham lam, phạm vào luật pháp triều đình, ăn chặn hồi môn của vong linh… Nếu ngài không xử lý, ngày mai bản tấu chương này sẽ nằm chễm chệ trên bàn của Ngự sử đài. Đến lúc đó, cái ghế Thừa tướng của ngài, liệu có còn vững vì hai chữ ‘đại cục’ nữa không?”

Thừa tướng đại nhân c.h.ế.t lặng trước lời đe dọa đầy tỉnh táo và sắc bén của Phạn Nguyệt. Ông ta nhìn đứa con gái bấy lâu nay mình hắt hủi, giam lỏng, nay lại đứng đó với khí chất uy nghiêm, lạnh lùng như một vị thần cai quản sinh sát. Ông ta biết, bản thân không còn đường lui. Kẻ ích kỷ như ông ta, một khi danh vị và tiền đồ bị đe dọa, thì ngay cả thê t.ử kết tóc cũng có thể trở thành quân bài bị vứt bỏ không chút tiếc thương.

Ông ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để che giấu sự sụp đổ và bất lực trong lòng. Khi mở mắt ra, trong ánh mắt ông ta chỉ còn là sự tuyệt tình, tàn nhẫn tột độ dành cho người đàn bà đang quỳ dưới chân mình.

Rầm!

Thừa tướng đập mạnh tay xuống bàn, thanh âm lạnh lùng, dứt khoát vang lên, định đoạt số phận của vị đích mẫu cao sang ngày nào:

“Câm miệng! Làm ra chuyện nhục nhã gia phong, bôi nhọ tổ tiên như vậy, ngươi không xứng làm phu nhân của ta nữa! Từ hôm nay, tịch thu toàn bộ chìa khóa kho riêng, cấm túc trong hậu viện, lệnh giam lỏng vĩnh viễn, không có mệnh lệnh của ta, ai dám cho ả bước ra ngoài một bước, đ.á.n.h c.h.ế.t không tha!”

Tô phu nhân nghe thấy bản án vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được, đôi mắt trợn trừng lên vì kinh hãi, toàn thân bủn rủn, ngã sụp xuống nền đất đá lạnh giá trong sự bất lực và tuyệt vọng tột cùng. Hai vị bà t.ử thô bạo tiến lên, lôi xếch bà ta đi như lôi một cái xác không hồn, để lại những vệt gấm vóc rách rưới trên nền đất.

Phạn Nguyệt đứng giữa đại sảnh, tà áo xám khẽ lay động trước gió bấc. Nàng không nhìn kẻ thua cuộc, ánh mắt dửng dưng lướt qua sự tang tóc, bế tắc của phủ Thừa tướng. Dư âm của sự thân bại danh liệt và bầu không khí đau lòng, tiếc nuối khôn nguôi của một gia tộc đang trên đà thối rữa vẫn còn đọng lại dữ dội, kéo dài một câu hỏi thê lương, đẫm m.á.u về những món nợ cũ chưa có lời giải đáp hoàn toàn.