CHƯƠNG 6: LỜI CẢNH BÁO DỊU DÀNG CỦA CHỦ TIỆM ÂM DƯƠNG
Trận tuyết lớn sau đêm cung yến đã triệt để nhấn chìm toàn bộ kinh thành vào một màu trắng xóa, tịch mịch. Tại ngự hoa viên của phủ Thừa tướng, những bông tuyết nặng hạt bám c.h.ặ.t trên từng phiến lá mai, biến những lối đi quanh co thành những dải băng đá trơn trượt. Không gian thoảng mùi hương thanh lãnh của hoa mai, nhưng cái lạnh thấu xương lại khiến người ta cảm giác như đang đứng trước một ngôi mộ lớn.
Phạn Nguyệt chầm chậm bước đi trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Nàng mặc một bộ phục sức đơn giản bằng lụa màu lục nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng bằng gấm dày màu xám bạc để che chắn cho thân xác tàn tạ, lạnh ngắt của Tô Nhược Hằng. Đi đến bên một đình hóng mát xây bằng đá thanh, nàng dừng bước, khẽ vươn ngón tay thon dài gạt đi lớp tuyết mỏng bám trên lan can. Đôi mắt nàng, vốn dĩ sâu thẳm và trống rỗng như cõi u minh, khẽ lướt qua những nhành hoa mai đỏ đang kiên cường nở rộ trong gió bấc.
Nàng không hề cảm thấy cái lạnh của dương gian, bởi cái lạnh trong lòng một chủ quán không tim vĩnh viễn là thứ tàn khốc hơn thảy. Nàng biết, con mồi của nàng sau những đòn đả kích liên tiếp về cả tài sản lẫn danh vọng bấy lâu nay, cuối cùng cũng không thể nhẫn nhịn được nữa.
Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề phá vỡ sự yên ắng quỷ dị của hoa viên. Tiêu Cảnh Hoài bước tới, tà áo mang theo hơi thở của gió tuyết gầm rít. Gương mặt tuấn tú từng một thời làm đảo điên bao khuê các giờ đây tràn ngập vẻ âm trầm, mệt mỏi. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn đỏ ngầu những tia m.á.u, gân xanh nơi thái dương giật mạnh liên hồi. Việc thiếu hụt quân lương trầm trọng ngoài biên ải cùng sự bẽ mặt của phe cánh trong triều chính sau vụ việc của Tô Nhã Thư đã đẩy hắn vào thế tiến thoái lưỡng nan. Hắn nhìn bóng lưng thanh mảnh của nàng, hàm răng siết c.h.ặ.t lại, phát ra những thanh âm tràn đầy sự phẫn nộ nhưng vẫn cố kiềm chế:
“Nhược Hằng, nàng rốt cuộc đang muốn làm cái gì?”
Phạn Nguyệt không quay đầu lại, cũng không hề giật mình trước sự xuất hiện đầy hung hãn của hắn. Nàng thong thả thu tay vào trong ống tay áo rộng, xoay người lại một cách ung dung, tự tại. Nhìn thấy gương mặt vặn vẹo vì tức giận và lo âu của Tiêu Cảnh Hoài, ánh mắt nàng vẫn bình thản như mặt hồ không đáy, không một chút gợn sóng oán hận, cũng chẳng có vẻ hoảng sợ của một tội nhân.
“Điện hạ đến tìm ta chỉ để hỏi một câu vô nghĩa như vậy sao?” Phạn Nguyệt dịu giọng, chất giọng trong trẻo của nàng vang lên giữa ngự hoa viên lạnh lẽo, êm ái như tiếng nước chảy dưới lớp băng, nhưng lại mang đến một áp lực tâm lý vô hình, bóp nghẹt không gian xung quanh.
Tiêu Cảnh Hoài tiến lên một bước lớn, bóng người cao lớn của hắn đổ sụp xuống trước mặt nàng, muốn dùng thân phận của một vị hoàng t.ử nắm giữ đại quyền để ép buộc nàng phải khuất phục. Hắn gằn giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo sát thương tâm lý cực lớn: “Nàng đừng có giả vờ ngây thơ với ta! Việc rút cạn ngân lượng lưu động của các ngân hiệu, việc chuyển dời mạng lưới thương hội ngầm ở phía Nam, nếu không có con dấu và thủ b.út của nàng, đám hạ nhân đó sao dám làm? Nàng có biết việc này đã khiến ba vạn đại quân ngoài biên ải của ta rơi vào tình cảnh thiếu lương thực, suýt chút nữa nội loạn không? Tô Nhược Hằng, nàng có biết mình đang làm cái gì không?”
Đối mặt với sự chất vấn đầy sát khí của Tiêu Cảnh Hoài, Phạn Nguyệt vẫn đứng vững, bóng dáng nàng dưới làn tuyết trắng toát lên một cốt cách uy nghiêm, bất khả xâm phạm. Nàng khẽ nhướng mày, nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa giận của hắn, khẽ mỉm cười đầy châm biếm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ba vạn đại quân thiếu lương thực thì có liên quan gì đến ta?” Nàng thản nhiên buông một câu, thanh âm nhỏ nhẹ nhưng lại như một gáo nước đá dội thẳng vào lòng tự tôn của vị Đại hoàng t.ử. “Tiền đó là của Tô gia ta ba đời tích lũy, không phải là thứ quân nhu mà triều đình ban phát cho ngài. Ta muốn rút hay muốn giữ, ngài lấy tư cách gì để quản?”
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
“Tư cách gì?” Tiêu Cảnh Hoài bật cười lạnh, gương mặt hắn trở nên tàn nhẫn và ích kỷ tột cùng dưới ánh sáng xám xịt của mùa đông. Hắn vung tay áo, chỉ thẳng về hướng hoàng cung xa xôi, lớn tiếng nhân danh những điều cao cả: “Ta là Đại hoàng t.ử của vương triều này! Ta làm tất cả những điều này là vì đại cục của giang sơn, vì tiền đồ của dòng tộc! Nàng từng nói nàng sẽ dốc hết lòng phò tá ta lên ngôi, nay lại vì chút ích kỷ, oán giận của nữ nhi mà nhẫn tâm c.h.ặ.t đứt long mạch tài lực của quân đội? Nàng có biết nếu ta bại, Tô gia của nàng cũng vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được không?”
Hắn luôn như vậy, mỗi khi gây tổn thương cho người khác, mỗi khi cướp đoạt công sức của người khác, hắn đều lấy hai chữ “đại cục” và “tiền đồ” ra để làm lá chắn cho sự ích kỷ, tham lam vô độ của chính mình. Trong tâm trí hắn, việc Tô Nhược Hằng hy sinh, việc Tô gia bị tịch thu gia sản đều là những quân cờ tất yếu phải bỏ ra để lót đường cho ngai vàng của hắn. Hắn không hề cảm thấy bản thân sai, hắn chỉ cảm thấy người con gái trước mặt đang không biết đại thể, đang phá hoại đại nghiệp vĩ đại của hắn.
Áp lực tâm lý đè nặng từ hai phía khiến những bông tuyết rơi quanh đình hóng mát dường như cũng bị đông cứng lại giữa không trung. Phạn Nguyệt lắng nghe những lời biện bạch đầy trơ trẽn của hắn, đôi mắt nàng khẽ híp lại, luồng oán khí màu tím nhạt ẩn hiện nơi đáy mắt nhưng gương mặt nàng lại càng thêm phần dịu dàng, ôn nhu. Sự tức giận của một chủ quán không tim không biểu hiện bằng sự gầm rú hay phát điên, mà nó được nén lại thành một thứ áp lực trầm mặc, tàn nhẫn đến mức cực điểm.
“Tiền đồ của ngài, đại cục của ngài, suy cho cùng cũng chỉ là một ngai vàng xây bằng xương m.á.u của người khác.” Phạn Nguyệt bước tới một bước, đối diện thẳng với Tiêu Cảnh Hoài. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương Chiêu Hồn thoang thoảng, lạnh ngắt từ trên người nàng phả ra. Nàng ngước nhìn hắn, giọng nói êm ái như lời tình tự, nhưng từng câu chữ lại giống như những lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào tim đen của hắn: “Điện hạ, ngài dẫm lên bờ vai của Tô gia để trèo lên cao, nay lại muốn dùng chính cái c.h.ế.t của ta để làm bệ đá cho ngai vàng của ngài… Ngài nói xem, trên đời này làm gì có chuyện giao dịch hời đến thế?”
Tiêu Cảnh Hoài sắc mặt lập tức đại biến, một nỗi sợ hãi vô hình đột ngột bùng lên trong lòng hắn trước sự thay đổi cốt cách quá đỗi đáng sợ của nàng. Sự vả mặt trong tĩnh lặng bắt đầu hiển hiện rõ rệt, không cần gào thét, không có một tiếng cãi nhau ầm ĩ, người thắng luôn giữ được sự điềm nhiên, tĩnh tại, còn kẻ thua cuộc đang tự mình rơi vào vũng lầy tuyệt vọng, bất lực.
“Nhược Hằng… nàng nói cái c.h.ế.t gì chứ?” Tiêu Cảnh Hoài lắp bắp, giọng nói của hắn bỗng chốc mất đi sự uy nghiêm bấy lâu, ánh mắt hắn nhìn nàng đầy sự phòng bị và bàng hoàng. Hắn nhận ra, người con gái từng quỳ dưới chân hắn cầu xin một chút ôn nhu ngày xưa, giờ đây đang đứng ở thế chủ động hoàn toàn, nhìn hắn bằng ánh mắt của một vị thần cai quản cõi c.h.ế.t.
Phạn Nguyệt không giải thích, nàng cũng không thèm tranh luận về việc hắn đã đẩy nàng xuống hồ băng vạn trượng thê t.h.ả.m thế nào. Đối với nàng, lời nói của kẻ phàm trần chỉ là gió thoảng, nàng chỉ tin vào khế ước đẫm m.á.u đã được ký kết bằng linh hồn. Nàng chậm rãi đưa hai tay ra sau lưng, tà áo choàng lông cáo trắng lay động trước gió bấc, phong thái ung dung tự tại tựa như một đóa bỉ ngạn rực rỡ giữa tuyết trắng.
Nàng khẽ nâng cằm, nhìn thẳng vào gương mặt đang tái nhợt vì chấn động của Tiêu Cảnh Hoài. Thanh âm của nàng vang lên, thanh lãnh, dịu nhẹ vô cùng nhưng sức sát thương tâm lý và sự uy h.i.ế.p của nó lại nặng nề như thái sơn đè đỉnh, để lại một dư âm đau lòng, tiếc nuối khôn nguôi cho những gì đã mất, nhưng cũng đồng thời báo hiệu cho một sự sụp đổ t.h.ả.m khốc vĩnh viễn không thể cứu vãn của vương quyền:
“Điện hạ thích đứng trên đài cao vinh quang, vậy thì nhớ đứng cho vững.”
Tiêu Cảnh Hoài c.h.ế.t lặng đứng chôn chân giữa ngự hoa viên phủ đầy tuyết trắng, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy nhìn bóng lưng lụa màu khói nhạt của Phạn Nguyệt chầm chậm khuất sau những nhành mai đỏ. Nỗi tuyệt vọng bế tắc cùng sự hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm can hắn, khi hắn nhận ra bản thân dường như đang đứng trên bờ vực của sự mất sạch tất cả, và dòng quân lương cùng tương lai ngai vàng vương vị vẫn là một câu hỏi thê lương, đẫm m.á.u bị bỏ lửng giữa gió tuyết lạnh lùng của mùa đông.