Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 128



"Cháu ngoại lớn, mới sáng sớm mà cháu đã gọi điện tới đơn vị của cậu út thế này, đừng nói với cậu út là cháu nhớ cậu út đó nha.”

La Hoằng Huân nhìn ra ngoài trời thấy mặt trời vẫn mọc đằng đông như bình thường thì mới nói: “Hiếm mới có dịp cháu chủ động mở miệng nhờ cậu hỗ trợ, làm cậu tò mò không biết là chuyện gì luôn ấy.”

Giang Lâm thẳng thắn: “Người yêu của Giang Khải yêu cầu hủy bỏ hôn ước với cậu ta.”

Cô gái làm bánh thế mà lại yêu cầu Giang Khải hủy bỏ hôn ước á!

Nhưng đây chưa phải trọng điểm, trọng điểm là Giang Lâm cố ý gọi điện thoại tới đây đề nghị anh ấy hỗ trợ!

Có điềm, chắc chắn có điềm!

Dây thần kinh bà tám của La Hoằng Huân rung lên liên hồi, cuối cùng nghẹn lại đúng một câu: “Thế thì sao?”

Giang Lâm: “Ông nội bảo cô ấy chọn trong đám con cháu nhà họ Giang xem muốn kết hôn với ai, cho nên cháu muốn nhờ cậu cản Giang Vũ lại giúp cháu.”

TBC

Ô thằng này được!

La Hoằng Huân thẳng thắn khen trong lòng.

Thằng nhóc Giang Lâm này hai mươi lăm năm không có người yêu không tính lấy vợ, kết quả vừa mới rung động cái là đào luôn góc tường anh em trong nhà thế này.

Một kích!

La Hoằng Huân cố đè khóe miệng muốn nhếch lên vì hưng phấn của mình, nói tiếp: “Thế tại sao lại phải là Giang Vũ chứ không phải người khác?”

Giang Lâm: “Tại vì Giang Vũ là người duy nhất có khả năng chủ động tấn công!”

Trong đám anh em họ, Giang Vũ là người có tính công lược nhất. Anh ta giống như là liệp báo trốn trong bụi cỏ, một khi xác định mục tiêu thì sét đánh không kịp bưng tai mà lao ra.

“Thế cháu nghĩ cậu giúp cháu thế nào được?”

La Hoằng Huân không thể nào không bội phục tầm quan sát đứa cháu ngoại lớn nhà mình, xa xôi ngàn dặm như thế này mà thằng bé vẫn có thể bình tĩnh bày mưu tính kế như thế mới hay chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Giang Lâm ngừng lại một chút, sau đó gằn từng chữ: “Cậu cản đừng để nó đi tìm Bạch Du là được.”

Nếu không phải đang ở đơn vị thì thật sự La Hoằng Huân rất muốn huýt sao một tiếng: “Không sao cả, việc này cứ để cho cậu út.”

Anh ấy quá rành mấy chuyện kiểu này rồi!

Giang Lâm: “Cháu cảm ơn.”

La Hoằng Huân: “Ôi khách sáo cái gì, ai bảo cháu là cháu ngoại trai lớn của cậu chứ. Cơ mà cậu chỉ có thể giúp cháu một chốc một lát thôi, sau này cháu phải đích thân ra tay mới được.”

Giang Lâm: “Cháu biết rồi.”

Chỉ là anh mới đi thủ đô rồi, giờ xin lãnh đạo tiếp thì chắc chắn là không được, giờ anh chỉ có thể chờ mà thôi.

Lần trước, Giang Vũ bị Bạch Du từ chối thì cũng không hề nhụt chí mà ngược lại còn khiến cho anh ta lại càng thấy hứng thú hơn cả.

Nói lại thấy lạ, anh ta quen Bạch Du lâu như thế rồi nhưng chưa từng biết hóa ra cô lại là người thú vị như thế.

Hơn nữa còn xinh đẹp tới mức anh ta không thể rời mắt được.

Đã là một tuần kể từ khi bị từ chối lần trước, cuối tuần này, Giang Vũ lại không tới quấy rầy Bạch Du như trước.

Anh ta cảm thấy kiểu phụ nữ như Bạch Du thì cứ cố ép chắc chắn là không thể nào. Kiểu phụ nữ như cô phải áp dụng cách như đi săn thú vậy, phải có độ căng, độ chùng, chờ tới khi con mồi thả lỏng cảnh giác thì mới tấn công mãnh liệt, như thế mới có thể trúng trọng tâm được.

Nghĩ tới đây, anh ta liếc mắt nhìn bó hoa đặt bên cạnh bàn làm việc.

Bó hoa này được tạo thành từ bảy đóa hoa hồng đỏ. Bông nào bông nấy đều đã nở rộ đẹp đẽ, kiều diễm như cô ngày ấy mặc chiếc váy liền màu đỏ vậy.

Thời đại này hiếm có nơi nào trồng được hoa. Bó hoa này anh ta phải tốn công lắm mới có thể mua được. Anh ta tưởng tượng tới cảnh Bạch Du nhận được bó hoa này thì khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên thành nụ cười.

Đúng lúc này, bóng tối bao phủ, che khuất ánh sáng chiếu lên bàn làm việc.

Giang Vũ ngẩng đầu nhìn lên, vội đứng dậy chào: “Phó khoa trưởng La, cậu tìm cháu ạ?”




Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com