Bà Bạch nói: “Chắc là hồi trưa bà ăn thịt để từ tối qua nên có đi wc vài lần.”
Bạch Du nói: “Cháu đã nói với bà nhiều lần rồi là trời đang nóng lắm nên đồ ăn rất dễ bị thiu bị thối. Đồ đã để qua đêm thì không thể nào sử dụng được nữa đâu. Ăn cần mặc kiệm là tốt nhưng không thể vì thế mà đánh đổi bằng sức khỏe của mình được đâu ạ.”
Người của thế hệ trước là như vậy, đồ ăn có dấu hiệu hỏng rồi cũng luyến tiếc không muốn vứt đi. Việc này cô đã nói bà nội rất nhiều lần rồi.
Bà Bạch bị cháu gái “dạy dỗ” không khác gì học sinh tiểu học, ngoan ngoãn gật đầu: “Bà biết rồi mà, từ nay bà nghe cháu hết, sẽ không ăn đồ để qua đêm nữa.”
Bạch Du biết bà nội chỉ nói miệng thế thôi, sau này cô vẫn phải chú ý đến bà thêm nhiều lần mới được.
TBC
Tại vì bà nội bị tiêu chảy, không thể ăn đồ quá nhiều dầu mỡ nên Bạch Du lại xuống bếp nấu một bát cháo. Cha cô đi công tác rồi mà một mình cô thì không thể nào ăn hết gà xào ớt cay với lại Diện Ngư Tử được, để lại đến mai thì kiểu gì cũng hỏng mất nên chỉ tiện cho thím Thẩm nhà hàng xóm thôi.
Thím Thẩm nhận được gà xào ớt cay cùng với Diện Ngư Tử đang tính độc chiếm một mình thì mấy đứa nhóc nhà bà ấy đã nhìn thấy, thế là người một nhà suýt chút nữa là đánh nhau chỉ vì bát mỳ.
***
Đến nửa đêm cũng không thấy Tần Chính Nhân về đại viện quân khu, chắc hẳn do bà ta không còn mặt mũi nào quay về hoặc cũng có thể là đã có dự tính khác.
Bạch Du lười không thèm để tâm, ngủ ngon cả đêm.
Ngày hôm sau cô lại nấu một nồi cháo, hấp thêm bánh bao nhân thịt cùng với bánh đường nâu. Cô ăn xong thì đóng gói một phần lại mang tới đơn vị cho Lâm Hướng Tuyết ăn.
Vốn dĩ cô còn nghĩ bên Lâm Hướng Tuyết sẽ không có tin nhanh như vậy đâu, ai ngờ cô vừa mới bước vào cửa của Hội Liên hiệp Phụ nữ thì Lâm Hướng Tuyết đã kéo cô qua một góc thầm thì: “Tối hôm qua vừa về tới nhà là mình đã tìm ông nội kể chuyện của cậu rồi. Ông nội mình bảo cậu chuẩn bị cho tốt, thứ hai tuần sau xuất phát!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Bạch Du ngẩn ngơ: “Nhanh vậy á?”
Hôm nay đã là thứ tư, xuất phát vào thứ hai tuần sau tương đương với chuyện cô chỉ còn bốn, năm ngày để chuẩn bị.
Bạch Du thấy Lâm Hướng Tuyết đã ăn xong bánh bao nhân thịt thì mở miệng nói: “Mình còn có chuyện muốn nhờ cậu chút ấy.”
Lâm Hướng Tuyết nhìn bánh đường nâu, suy xét xem có nên ăn hay chưa: “Chuyện gì cơ?”
Bạch Du: “Mình không muốn làm ở Hội Liên hiệp Phụ nữ này nữa, cậu có thể hỏi giúp mình xem có ai muốn mua công việc này của mình không?”
Lâm Hướng Tuyết thốt lên “A” một tiếng, bánh đường nâu trong tay suýt chút nữa chạm đất luôn: “Cậu mới nói cái gì cơ? Tại sao cậu lại không muốn ở Hội Liên hiệp Phụ nữ nữa?”
Phản ứng đầu tiên của Lâm Hướng Tuyết đó là nếu như Bạch Du không làm việc tại Hội Liên hiệp Phụ nữ nữa thì khác gì sau này cô ấy không còn cơ hội được ăn ngon nữa đâu?
Tuy khó mà mở miệng nhưng cuối cùng Bạch Du vẫn kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Lâm Hướng Tuyết nghe xong thì mặt đỏ bừng bừng vì tức giận: “Bà ta có thật là mẹ ruột của cậu không thế? Sao lại có một người mẹ đẻ đi bảo con gái mình nhường cơ hội việc làm lại cho cháu gái nhỉ? Ai mà không biết còn tưởng cái cô chị họ kia của cậu mới là con đẻ của bà ta luôn ấy chứ!”
Bạch Du: “…”
Thật ra trước cô cũng hay nghĩ về vấn đề này nhưng thật sự cô là do Tần Chính Nhân đẻ ra thật.
Tuy Lâm Hướng Tuyết vô cùng tiếc nuối trước tin Bạch Du muốn rời khỏi Hội Liên hiệp Phụ nữ, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn tôn trọng quyết định của cô, tích cực giúp cô làm việc.
Mà đúng lúc này, La Hoằng Huân vừa tới đơn bị thì nhận được điện thoại do Giang Lâm ở đảo Quỳnh Châu gọi tới đây.