Phượng Quy Danh Môn

Chương 6



 

Tin đồn trong kinh thành, vốn như gió xuân thổi qua mặt nước, tưởng nhẹ mà lại dậy sóng ngầm. Từ sau khi lời đồn “Lục phủ sủng thiếp diệt thê, chiếm đoạt hồi môn chính thất” lan khắp phố phường, người qua kẻ lại mỗi khi nhắc đến phủ Tự thiếu khanh đều lắc đầu chép miệng. Danh tiếng mấy chục năm gây dựng của Lục gia bỗng chốc như ngọc bị vấy bùn, lau mãi cũng chưa sạch.

 

Thế nhưng, người bị dồn đến chân tường, nào chỉ có Lục phủ.

 

Một buổi sớm đầu thu, khi lá ngô đồng trước cổng Trấn Quốc Công phủ rơi lả tả, bên ngoài chợ Đông đã râm ran thêm một tin khác.

 

“Nghe nói Lục đại tiểu thư ở Quốc công phủ không phải hạng hiền lành gì đâu.”

 

“Kia kìa, đứa trẻ mười hai tuổi đã biết bày mưu tính kế, muốn hãm hại đệ muội thứ xuất trong phủ cha đấy!”

 

“Con gái mà bất hiếu như vậy, e rằng tương lai khó yên ổn…”

 

Lời đồn như mưa phùn, len vào từng ngõ ngách, lặng lẽ mà dai dẳng.

 

Trong tiểu viện Thanh Nguyệt của Quốc công phủ, Lục Vân Nguyệt ngồi bên án thư, tay cầm b.út lông, nét chữ thanh mảnh mà cứng cáp như trúc non giữa sương. Ngoài hiên, Lưu ma ma đứng lo lắng, nhiều lần muốn mở miệng, lại sợ làm nàng phân tâm.

 

Cuối cùng vẫn là bà không nhịn được.

 

“Tiểu thư… người nghe thấy lời ngoài kia chưa?”

 

Vân Nguyệt đặt b.út xuống, chậm rãi ngẩng đầu. Ánh nắng chiếu qua song cửa, rơi trên gương mặt còn non trẻ, nhưng thần sắc đã sớm không còn ngây thơ của thiếu nữ mười hai.

 

“Ma ma nói lời nào?”

 

“Bên ngoài đồn rằng người ngỗ nghịch bất đạo, lòng dạ thâm hiểm, mưu đồ hãm hại đệ muội thứ xuất trong Lục phủ. Còn nói… còn nói người vì muốn độc chiếm hồi môn của phu nhân mà bịa chuyện hại cha ruột.”

 

Lưu ma ma nói đến đây, giọng run run.

 

Vân Nguyệt khẽ cười, nụ cười nhạt như sương sớm.

 

“Quả nhiên là Triệu di nương ra tay.”

 

Triệu di nương bị đẩy đến bước đường này, sao có thể ngồi yên chờ c.h.ế.t? Bà ta không thể trực tiếp phản bác những lời đồn sủng thiếp diệt thê, bởi chứng cứ Lục Vân Nguyệt nắm trong tay đủ để khiến Lục phủ lao đao. Thế nên, cách duy nhất là xoay mũi nhọn về phía nàng.

 

Một đứa trẻ mười hai tuổi, nếu bị dán lên hai chữ “bất hiếu”, tương lai coi như hủy.

 

Trong thiên hạ này, chữ “hiếu” nặng hơn núi. Bất hiếu tức là nghịch đạo. Một khi tiếng xấu ấy lan rộng, cho dù nàng có là cháu ngoại của Quốc công gia, cũng khó lòng gả vào thế gia danh môn.

 

Triệu di nương, quả nhiên không tầm thường.

 

Lưu ma ma lo lắng: “Tiểu thư, chúng ta có nên cho người dập tin không? Hay nhờ Quốc công gia ra mặt?”

 

Vân Nguyệt lắc đầu.

 

“Không vội.”

 

Nàng đứng dậy, bước ra hiên. Gió thu mát lạnh thổi qua, làm tà áo xanh nhạt của nàng khẽ lay động.

 

“Tin đồn giống như lửa rơm. Nếu ta cuống cuồng dập tắt, chỉ càng khiến người ta tin rằng ta có điều giấu giếm.”

 

“Vậy…?”

 

“Chờ.”

 

Chờ cho ngọn lửa cháy lớn thêm một chút. Cháy đến mức không thể che giấu, mới có thể khiến người ta nhìn rõ ai là kẻ đổ dầu.

 

 

Hai ngày sau, lời đồn đã lan tới tai các phu nhân thế gia. Trong một buổi trà hội ở phủ Thượng thư, có người cố ý nhắc đến.

 

“Nghe nói đích nữ Lục gia tính tình cay nghiệt, còn muốn hại thứ xuất đệ muội. Quốc công phủ nuôi dưỡng, e rằng cũng khó dạy dỗ.”

 

Lời vừa dứt, sắc mặt Trần Lệ liền trầm xuống.

 

Bà đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn nghe khẽ mà lạnh.

 

“Cháu ngoại ta mười hai tuổi, vừa mất mẹ, ở trước linh vị mẫu thân còn chưa từng rơi một giọt lệ trước mặt người ngoài. Nói nó hãm hại đệ muội? Các vị phu nhân tin sao?”

 

Cả sảnh im lặng.

 

Uy nghi của Quốc công phu nhân không phải thứ lời đồn có thể lay chuyển.

 

Nhưng Trần Lệ hiểu rõ, chỉ dựa vào vài câu phản bác nơi trà hội là không đủ.

 

Tối hôm ấy, bà đến thư phòng của Lâm Thế Kiệt.

 

Quốc công gia tóc đã điểm bạc, nhưng lưng vẫn thẳng như tùng. Ông nghe xong chuyện, ánh mắt trầm hẳn xuống.

 

“Triệu thị quả nhiên không biết sống c.h.ế.t.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Lão gia, Vân Nguyệt còn nhỏ. Nếu để tiếng xấu bất hiếu bám theo, tương lai nó làm sao đứng vững?”

 

Lâm Thế Kiệt im lặng một lúc lâu, rồi nói:

 

“Ta đã dung nhẫn đủ rồi.”

 

 

Trong khi đó, ở tiểu viện Thanh Nguyệt, Vân Nguyệt lại vô cùng bình thản.

 

Nàng cho gọi quản sự tâm phúc của Quốc công phủ.

 

“Ngươi tìm người, âm thầm tra xem lời đồn bắt nguồn từ đâu. Phải có người cố ý gieo rắc. Lần theo manh mối, tìm cho ta chứng cứ.”

 

Quản sự cúi đầu lĩnh mệnh.

 

Ba ngày sau, manh mối đã rõ. Một bà mối thường qua lại Lục phủ, gần đây đột nhiên tiêu xài hào phóng. Nguồn bạc, lại đến từ một tiểu quản sự thân cận của Triệu di nương.

 

Vân Nguyệt nghe xong, chỉ khẽ gật đầu.

 

“Giữ chứng cứ lại. Chưa cần công bố.”

 

Lưu ma ma không hiểu: “Tiểu thư, sao không vạch trần ngay?”

 

“Vạch trần bây giờ, chỉ là tranh cãi giữa nội trạch. Ta muốn, là để chuyện này thành đại sự triều đình.”

 

Lưu ma ma sững sờ.

 

Một đứa trẻ mười hai tuổi, lời nói ra lại mang theo khí thế khiến người lớn cũng phải chấn động.

 

 

Sáng sớm hôm sau, tại Kim Loan điện, Lâm Thế Kiệt dâng lên một bản tấu sớ.

 

Trong tấu sớ, ông không nhắc đến lời đồn về cháu ngoại trước. Ông chỉ trần tình rõ ràng việc Lục phủ dung túng thiếp thất chiếm đoạt hồi môn chính thê, vốn là tài sản để lại cho đích nữ.

 

Ông viết: “Hồi môn chính thê là của cải riêng, theo luật triều đình thuộc về con đích. Nay bị thiếp thất chiếm đoạt, chẳng khác nào xâm phạm luật pháp.”

 

Tiếp đó, ông mới nhắc đến việc gần đây trong dân gian xuất hiện lời đồn thất thiệt, bôi nhọ đích nữ, nghi có người cố ý tung tin nhằm che giấu tội trạng.

 

Hoàng đế xem xong, sắc mặt không vui.

 

Chuyện nội trạch vốn không đáng để dâng lên triều đình. Nhưng khi liên quan đến luật pháp và danh dự thế gia, lại không thể coi nhẹ.

 

“Truyền Lục Tự thiếu khanh vào điện.”

 

Tin tức truyền ra ngoài, như sét đ.á.n.h giữa trời quang.

 

Lục phủ vốn đã chao đảo vì lời đồn sủng thiếp diệt thê, nay lại bị Quốc công gia trực tiếp tấu lên hoàng đế. Nếu việc điều tra ra thật, không chỉ danh tiếng mất sạch, mà chức vị Tự thiếu khanh của Lục đại nhân cũng khó giữ.

 

 

Khi tin ấy truyền về Trấn Quốc Công phủ, Lưu ma ma vui mừng không thôi.

 

“Quốc công gia ra tay rồi! Xem Triệu di nương còn dám làm càn nữa không!”

 

Vân Nguyệt lại chỉ lặng lẽ nhìn về phương nam, nơi Lục phủ tọa lạc.

 

Nàng biết, từ giây phút này, cuộc chiến không còn là ân oán nội trạch.

 

Cha nàng, Lục Tự thiếu khanh, sẽ bị buộc phải lựa chọn.

 

Giữ thiếp thất, hay giữ tiền đồ quan lộ?

 

Triệu di nương tung tin nàng bất hiếu, muốn ép nàng lùi bước. Nhưng bà ta quên rằng, nàng không còn là đứa trẻ chỉ biết khóc rấm rức đau thương trong linh đường của mẹ khi ấy.

 

Đêm ấy, Vân Nguyệt lại mơ thấy mẫu thân.

 

Trong mộng, mẹ nàng đứng bên hồ sen, áo trắng như sương. Không còn u uất, không còn nước mắt.

 

Bà nhìn nàng, khẽ gật đầu.

 

Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ, trời vừa hửng sáng. Ánh bình minh rọi qua song cửa, nhuộm vàng cả gian phòng.

 

Vân Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

“Mẫu thân, nữ nhi nhất định đòi lại công đạo cho người.”

 

Ngoài kia, tiếng chuông sớm từ xa vọng lại.

 

Một cơn sóng mới đang dâng lên trong kinh thành.

 

Mà lần này, không chỉ là lời đồn trong chợ, mà là phong ba nơi triều đình.