Phượng Quy Danh Môn

Chương 14



 

Đêm mưa ấy, hậu viện phủ của Tứ hoàng t.ử chìm trong một thứ tĩnh lặng lạnh lẽo.

 

Lục Vân Nhi được dẫn vào một gian phòng nhỏ phía tây, nơi vốn dành cho các thông phòng chưa có danh phận. Nội thất không tệ, nhưng hoàn toàn không có sắc đỏ hỉ sự. Không long phượng, không trướng gấm thêu chữ “song hỷ”.

 

Chỉ có ánh đèn lay lắt và mùi trầm hương nồng đậm.

 

Nội thị cúi đầu nói:

 

“Điện hạ lát nữa sẽ đến.”

 

Cánh cửa đóng lại.

 

Trong căn phòng xa lạ ấy, Vân Nhi ngồi bên giường, tay lạnh toát. Những lời dạy của Triệu di nương dồn dập vang lên trong đầu  phải dịu dàng, phải biết tiến biết lùi, phải giữ được tâm nam nhân.

 

Nhưng không ai dạy nàng cách đối diện với sợ hãi.

 

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.

 

Cửa mở.

 

Tứ hoàng t.ử bước vào, mùi rượu thoảng theo gió.

 

Ánh mắt hắn quét qua nàng từ đầu đến chân, không che giấu sự chiếm hữu.

 

“Đợi lâu chưa?”

 

Giọng nói lười nhác, như thể đang bước vào phòng của chính mình mà quả thực, đây vốn là phòng của hắn.

 

Vân Nhi quỳ xuống hành lễ, cố giữ giọng không run:

 

“Tham kiến điện hạ.”

 

Hắn không đáp, chỉ giơ tay kéo nàng đứng dậy.

 

Động tác mạnh đến mức khiến nàng loạng choạng.

 

“Đừng giả vờ e lệ.” Hắn cười nhạt. “Hôm ở hậu viện phủ Đức phi, ngươi đâu có sợ như vậy.”

 

Mặt nàng trắng bệch.

 

Tứ hoàng t.ử không phải kẻ biết dịu dàng.

 

Đối với hắn, nàng không phải một thê t.ử cần trân trọng, cũng không phải một trắc phi cần nể mặt.

 

Chỉ là một thông phòng một món đồ được đưa vào phủ để hầu hạ.

 

Khi nàng khẽ van xin vì đau, lời cầu khẩn ấy chỉ như gió lướt qua tai.

 

“Ngươi là thông phòng.” Giọng hắn lạnh lùng. “Không có quyền van xin, cũng không có quyền nói không.”

 

“Vào phủ này, chỉ cần nhớ một điều ngươi ở đây để hầu hạ.”

 

Những lời ấy như từng nhát d.a.o cắt vào lòng tự trọng cuối cùng của nàng.

 

Đêm dài như vô tận.

 

Tiếng mưa ngoài hiên hòa lẫn với tiếng gió, che đi những âm thanh trong phòng.

 

Đến khi trời gần sáng, Tứ hoàng t.ử rời đi, để lại căn phòng hỗn độn và một thiếu nữ co mình bên mép giường, ánh mắt trống rỗng.

 

Nàng hiểu rõ.

 

Những lời mẫu thân nói về “giữ được tâm nam nhân” hóa ra chỉ là một ván cược.

 

Mà nàng, ngay từ đầu đã không có quyền chọn.

 

 

Trong khi ấy, ở Trấn Quốc Công phủ, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra.

 

Cổng phủ mở rộng, tiếng trống vang lên rộn rã.

 

Người dân hai bên đường đứng xem, bàn tán không ngớt.

 

Đại biểu huynh của Vân Nguyệt vị tướng trẻ lập chiến công nơi biên ải khải hoàn trở về.

 

Chiến mã đen tuyền, áo giáp bạc ánh lên dưới nắng chiều. Trên vai y vẫn còn quấn băng trắng, vết thương chưa lành hẳn.

 

Khi y bước xuống ngựa, đại bá mẫu đã không kìm được nước mắt.

 

Bà tiến lên, tay run run chạm vào cánh tay con trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Con… lại gầy đi rồi.”

 

Y bật cười, giọng trầm mà ấm:

 

“Chỉ là gió cát nhiều chút thôi, mẫu thân đừng lo.”

 

Nhưng khi nhìn thấy những vết sẹo mới chằng chịt trên cánh tay và cổ, bà vẫn không khỏi bật khóc.

 

“Lập công thì có ích gì, nếu thân mình đầy thương tích thế này?”

 

Y khẽ đỡ lấy vai bà.

 

“Biên ải yên ổn rồi.”

 

Trong đại sảnh, Lâm Thế Kiệt ánh mắt sáng lên.

 

“Ý con là?”

 

“Lần này chúng ta đ.á.n.h tan liên quân phía bắc. Ít nhất mười năm tới, biên ải sẽ không loạn.”

 

Câu nói ấy khiến cả phủ thở phào.

 

Mười năm yên ổn với triều đình, là nền tảng để dưỡng dân; với thế gia, là thời cơ để củng cố vị thế.

 

Vân Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt lặng lẽ nhìn biểu huynh.

 

Bốn năm trước, y rời kinh khi nàng vừa qua buổi sinh thần mười một tuổi.

 

Giờ trở về, trên người mang theo sẹo và công danh.

 

Y nhìn nàng, khẽ cười:

 

“Nguyệt nhi lớn thật rồi.”

 

“Biểu huynh cũng trưởng thành hơn.”

 

Y bật cười lớn.

 

“Ta già đi thì có.”

 

Thật ra, y đã ngoài hai mươi lăm tuổi.

 

Trong thế gia, tuổi ấy đã coi như muộn chuyện thành gia.

 

Đại bá mẫu lau nước mắt, giọng pha lẫn trách yêu:

 

“Giờ con về rồi, cũng nên tính chuyện hôn sự. Ta không muốn đợi thêm nữa.”

 

Y không phản đối.

 

Biên ải đã yên, trách nhiệm tạm thời tròn vẹn.

 

Về kinh, không chỉ là nghỉ ngơi.

 

Mà là bước vào một giai đoạn khác của đời người.

 

“Vâng.” Y gật đầu. “Con nghe theo mẫu thân.”

 

Ánh mắt y vô thức lướt qua Vân Nguyệt, như chợt nhớ ra điều gì.

 

“Trong kinh mấy năm nay, chắc cũng nhiều biến động.”

 

Vân Nguyệt khẽ mỉm cười.

 

“Vẫn vậy thôi. Chỉ là mỗi người đi một con đường khác.”

 

Ở một nơi nào đó trong kinh thành, Vân Nhi đang co mình trong gian phòng tối.

 

Còn ở đây, tiếng cười xen lẫn nước mắt của đoàn tụ vang lên ấm áp.

 

Hai đêm.

 

Hai số phận.

 

Một người bước vào phủ hoàng t.ử trong mưa lạnh, không danh phận, không tiếng chúc mừng.

 

Một người trở về trong tiếng trống khải hoàn, mang theo vinh quang và hy vọng.

 

Bàn cờ vận mệnh không bao giờ công bằng.

 

Nhưng mỗi bước đi đều đang âm thầm đẩy các quân cờ về phía giao điểm không ai biết trước.