Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên - Phần 4

Chương 14: Tiền nhị gia bị đánh



 

Bằng không, Tống Thế t.ử chính trực tựa trăng sáng lại khác. Ở Kim Lăng, cao môn thế gia nhiều như mây, xưa nay chưa bao giờ thiếu những tiểu nương t.ử xinh đẹp, vậy mà suốt bao năm qua, chẳng có một cô nương nào khiến hắn chịu liếc nhìn thêm lấy hai lần.

Thứ có thể hấp dẫn hắn, dường như lại là kiểu người như Tiền gia thất cô nương—không đi theo lẽ thường, ra tay cứng rắn, dùng thủ đoạn ép hắn phải khuất phục—một “yêu nữ” đúng nghĩa.

Một nam nhân, một khi đã nảy sinh hứng thú với một tiểu nương t.ử, dù là hận, thì cũng chẳng còn cách thích bao xa.

C.h.ế.t thật rồi!

Sao đến giờ hắn mới hiểu ra chứ. Thẩm Triệt hối hận vô cùng—hắn không nên để Tống Thế t.ử một mình ở Tiền gia. Không biết chuyện này có tính là

trộm gà không thành lại mất cả nắm thóc

hay không.

Tất cả đều đã muộn.

Dẫu Tống Thế t.ử có đưa ra vô số lý do cho mối hôn sự này, hắn phản bác từng điều một cũng vô ích.

Bởi Tống Thế t.ử đã dùng đến chân tâm.

Với sự thận trọng và tinh tế của mình, Tống Thế t.ử không thể nào không đoán ra nửa câu sau lời nói của Thẩm Triệt, thế nhưng hắn chỉ lặng lẽ ngồi đó, rất lâu sau vẫn không hề mở miệng phản bác.

Hai người đã đính hôn, sớm muộn gì cũng sẽ học cách thích đối phương—điều ấy, hắn không phủ nhận.

Thẩm Triệt gần như sụp đổ, đột nhiên ôm đầu cào loạn, tuyệt vọng kêu lên:

“Ta nhất định sẽ bị trường mâu của Trưởng công chúa đ.â.m c.h.ế.t mất!”

Ngày trước chính hắn cứ bám lấy bệ hạ, nằng nặc đòi tìm cho mình một trợ thủ đắc lực.

Bệ hạ cũng nể mặt hắn, trực tiếp điều Tống Thế t.ử tới.

Giờ thì hay rồi—Tống Thế t.ử tới Dương Châu, chưa kịp quật ngã nhà họ Phác, đã tự đem bản thân gả đi trước.

Tống Doãn Chấp liếc nhìn Thẩm Triệt đang hối hận đến mức chỉ muốn đ.â.m đầu vào tường, chậm rãi đặt chén trà xuống, giọng nhạt đi:

Tiểu Yêu

“Không liên quan tới ngươi. Ta sẽ tự mình giải thích.”

Sự việc đến nước này, Thẩm Triệt có phản đối thêm cũng chẳng còn ý nghĩa. Hắn chân thành nói với Tống Doãn Chấp:

“Huynh xuất thân hầu phủ, từ nhỏ đã đứng trên đỉnh cao, học cứu đời giúp người, xả thân độ thế. Nhưng Tiền gia thất cô nương thì khác—nàng sống ở tầng đáy, từ bé học làm sao giành giật một miếng ăn từ tay người khác, làm sao dồn kẻ khác vào chỗ c.h.ế.t để mình được sống. Quan niệm của hai người khác nhau, sau này sẽ thể hiện ở mọi phương diện. Huynh đã chọn nàng, thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý.”

Nếu so quyền thế hay võ lực, Thẩm Triệt tin Tống Thế t.ử sẽ thắng. Nhưng nếu so về tình cảm, một Tống Thế t.ử sạch sẽ, thánh khiết chưa chắc đã là đối thủ của “yêu nữ”.

Hắn sợ Tống Thế t.ử sẽ chịu thiệt.

Tống Doãn Chấp hiểu sự thù địch của Thẩm Triệt dành cho Tiền Đồng, cũng giống như ban đầu chính hắn từng mang thành kiến với nàng. Nhưng sau khi tiếp xúc, ngoài việc có phần gian xảo, bản tính của nàng vẫn là lương thiện.

Hắn nói:

“Nàng đã hứa với ta, sẽ không làm điều ác nữa.”

Thẩm Triệt sinh lòng khâm phục, thầm nghĩ: cũng chỉ có người như Tống Thế t.ử mới dám tin vào lời hứa của một thương nữ.

Hắn phi ngựa không nghỉ suốt dọc đường tới đây, đã nghĩ qua vô số khả năng, đoán xem yêu nữ rốt cuộc dùng thủ đoạn gì để ép Tống Thế t.ử đồng ý đính hôn—nào ngờ kết cục lại là thế này.

Thẩm Triệt xoa mạnh lên mặt, chậm rãi tiêu hóa sự ngoài dự liệu này.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nói:

“Cô gia, phu nhân nghe nói tiểu công t.ử đã về, đã cho người chuẩn bị sẵn tiệc rượu rồi ạ.”

Là Đông Chi, nha hoàn bên cạnh Tiền phu nhân.

Nghĩ theo hướng tích cực, Thẩm Triệt thấy mình có thể dự tiệc đính hôn của huynh đệ, lại là người thân duy nhất—cũng coi như có mặt mũi. Đã vậy, Tống huynh đã chọn xong rồi, bữa tiệc này, dù thế nào hắn cũng phải đi uống một chén rượu mừng.

Thẩm Triệt đứng dậy mở cửa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Làm phiền Tiền phu nhân chiêu đãi.”

So với cô gia, vị Tống tiểu công t.ử này nhiệt tình hơn hẳn, đối đáp với người Tiền gia vô cùng trôi chảy, rất nhanh đã hòa nhập cùng mọi người. Đặc biệt là với Tiền nhị gia, hai người vừa uống vừa trò chuyện, uống đến mặt đỏ cổ thô.

Tiền nhị gia hễ uống rượu là thích làm lớn, nghĩa khí nói:

“Tiểu công t.ử cứ yên tâm, sau này ngươi và cô gia đều là người Tiền gia ta. Tiền gia ta không dám nói gì khác, chứ tiền bạc trong tay thì vẫn có vài phần, bảo đảm huynh đệ hai người cả đời vinh hoa phú quý, không thành vấn đề.”

Giọng điệu ấy giống hệt lời hào ngôn mà Tiền Đồng từng thốt ra khi bắt cóc họ ngày trước. Thẩm Triệt cảm kích nói:

“Đa tạ nhị gia chiếu cố.”

“Phải thế chứ.” Nhị gia lưỡi đã líu lại, tiếp tục chào mời:

“Tiểu công t.ử ăn nhiều vào, chạy bên ngoài suốt một tháng, người gầy đi, mặt cũng sạm rồi. Mấy ngày này cứ ở lại phủ, bồi bổ cho tốt…”

Thẩm Triệt nhận lấy sự quan tâm ấy, hết chén này đến chén khác uống cạn, rồi theo nhị gia cùng nhau nói năng líu ríu toàn lời bừa bãi:

“Sau này huynh đệ chúng ta ở Dương Châu, tất cả đều trông cậy vào nhị gia cả.”

Tiền nhị gia rất có hảo cảm với vị tiểu công t.ử này, cười nói:

“Người một nhà thì không cần nói mấy lời khách sáo ấy. Đợi hôn sự của tiểu nữ và cô gia xong xuôi, ta cũng sẽ tìm cho tiểu công t.ử một cô nương gia thế đàng hoàng, sớm ngày thành gia lập thất.”

“Đa tạ nhị gia đã bận tâm.”

Tiền nhị gia khoát tay:

“Có đáng gì đâu, tiền đồ nhà họ Tiền ta rồi sẽ rạng rỡ…”

Uống nhiều rượu quá, bụng bỗng buồn tiểu, Tiền nhị gia nhịn không nổi, nói với Thẩm Triệt:

“Ta đi một lát rồi quay lại.”

Nhưng đi một mạch, nửa canh giờ trôi qua vẫn không thấy về.

Đến khi mọi người phát hiện thiếu người, mới bắt đầu tỏa đi tìm. Lục soát khắp t.ửu lâu cũng không thấy bóng dáng đâu, đang lúc lo lắng thì có một người dân vội vã chạy tới, vừa bước vào t.ửu lâu đã lớn tiếng kêu lên:

“Nhà họ Lư thuê người đ.á.n.h Tiền nhị gia rồi!”

Hóa ra khi Tiền nhị gia vừa đi giải quyết xong, nghe bên ngoài ồn ào náo nhiệt, bèn hỏi tiểu tư là có chuyện gì. Tiểu tư ra ngoài dò hỏi, quay về bẩm báo rằng Lư nhị gia đang kéo xe ván dọc đường rao bán, xả hàng số lụa vóc của nhà họ Lư bị tồn kho lâu ngày.

Không ngờ nhà họ Lư lại sa sút đến mức ấy. Tiền nhị gia nghĩ bụng cũng không thể dồn người ta vào đường cùng, liền bảo người chuẩn bị ngân phiếu, đứng ra mua hết số lụa vóc trong tay Lư nhị gia.

Lư nhị gia cảm kích đến rơi nước mắt.

Hai người ngươi một câu ta một câu, liền trò chuyện rôm rả, nhắc lại những năm tháng cùng nhau bôn ba làm ăn ở Dương Châu. Hai nhà vốn là chỗ quen biết cũ, thuở thiếu niên còn từng ngồi với nhau bàn chuyện tương lai của gia tộc.

Xét tình hình hiện tại của hai nhà, Lư nhị gia dường như có ý cầu hòa, bèn hẹn Tiền nhị gia sang một quán trà gần đó.

Ngồi được một lúc thì Lư nhị gia cáo từ trước. Tiền nhị gia uống quá nhiều rượu, phải ngồi lại trên ghế nghỉ một hồi mới đứng dậy. Nào ngờ vừa bước ra khỏi quán trà, đã bị một đám gia nhân nhà họ Lư không biết từ đâu lao tới vây kín, chẳng cần phân biệt phải trái, xông vào đ.ấ.m đá túi bụi, xem chừng là muốn đ.á.n.h cho c.h.ế.t.

Tiểu tư liều mạng lao vào che chở, nhưng một mình sao địch nổi hơn chục người, vừa bảo vệ chủ t.ử vừa cao giọng kêu cứu:

“Nhà họ Lư đ.á.n.h người rồi!”

Trong lúc cấp bách, hắn nhờ mấy người dân đứng xem chạy về t.ửu lâu báo tin.

Từ sau lần trước nhà họ Lư kiện nhà họ Tiền mà không thành, bọn họ liền im hơi lặng tiếng, cụp đuôi làm người.

Không ngờ hôm nay nhà họ Tiền đang lo việc hỷ sự, nhà họ Lư lại dám ra tay với gia chủ nhà họ Tiền, mà ra tay còn là thủ đoạn chí mạng. Khi Tống Doãn Chấp, Thẩm Triệt cùng người nhà họ Tiền vội vàng chạy tới, gia chủ nhà họ Tiền đã nằm bất động trên đất, hôn mê không tỉnh.