Nếu vừa rồi tiếng “Thẩm công t.ử” còn có thể coi là hắn nghe lầm, thì câu nói lúc này của yêu nữ đã quá rõ ràng. Thẩm Triệt sững sờ quay sang nhìn Tống Doãn Chấp:
“Nàng… đều biết rồi sao?”
Tống Doãn Chấp gật đầu.
Thẩm Triệt hoàn hồn một lúc, lại càng thêm rối rắm, cũng chẳng kiêng dè Tiền Đồng đang ở đó, trực tiếp hỏi Tống Doãn Chấp:
“Nếu nàng đã biết thân phận của ngươi, còn dám uy h**p sao?”
“Hay là một thương hộ như ngươi đã ngông cuồng đến mức này, đến cả quan viên triều đình cũng không để vào mắt?”
Xét theo phong cách ban đầu của nàng—bắt người, bỏ t.h.u.ố.c—quả thực không phải không thể. Nghĩ đến chuyện bỏ t.h.u.ố.c, Thẩm Triệt gằn giọng chất vấn:
“Có phải ngươi dùng độc Kim Thiền để uy h**p hắn không?”
Hắn đột ngột rút thanh loan đao bên hông, chĩa thẳng vào Tiền Đồng:
“Nếu ngươi không muốn c.h.ế.t, lập tức lấy thứ đó ra cho ta!”
Tiền Đồng thầm nghĩ, hai huynh đệ nhà này đều có một tật xấu: động một chút là thích rút d.a.o uy h**p người khác.
Đối diện sát khí của Thẩm công t.ử, trong mắt nàng không hề có lấy một tia sợ hãi. Nàng cúi đầu nhìn mũi đao chỉ cách cổ mình chưa đầy một tấc, vẻ mặt bất lực, đến cả nhúc nhích cũng lười.
Tống Doãn Chấp động thân.
Hắn tiến lên, nắm lấy cánh tay thiếu nữ, kéo nàng khỏi mũi đao, đưa ra phía sau mình, rồi ôn hòa nói với Thẩm công t.ử đang giận dữ ngút trời:
“Không được vô lễ.”
Thẩm Triệt sững sờ nhìn động tác che chở người kia của hắn.
Chẳng lẽ yêu nữ lại cho hắn uống thứ t.h.u.ố.c gì nữa?
Tống Doãn Chấp biết hắn sẽ phản ứng như vậy, bèn nói:
“Việc đính thân với nàng là do ta chủ động đề nghị, không phải bị uy h**p. Thu d.a.o lại, ngồi xuống nói chuyện từ tốn.”
Trong đầu Thẩm Triệt đầy rẫy nghi vấn, đang chờ hắn giải đáp, liền nghe lời thu đao, ngồi phịch xuống ghế.
Tống Doãn Chấp rót trà cho hắn.
Thẩm Triệt vừa định hỏi, quay đầu thấy Tiền Đồng vẫn còn ở đó, bèn nói:
“Yêu nữ, ngươi có thể ra ngoài trước được không?”
Trái một tiếng yêu nữ, phải một tiếng yêu nữ, Tiền Đồng chỉnh lại cách xưng hô của hắn:
“Gọi là tẩu tẩu.”
Nàng thốt ra bất ngờ, Tống Doãn Chấp đang rót trà liền khựng lại, tiếng nước dừng hẳn. Thẩm Triệt cũng nhận ra sự cứng đờ ấy, mặt tức đến đỏ bừng, lạnh giọng mắng Tiền Đồng:
“Không biết xấu hổ!”
“Ta xấu hổ chỗ nào?” Tiền Đồng hỏi ngược. “Ta đã đính thân với huynh trưởng của ngươi, chẳng lẽ ngươi không nên gọi ta là tẩu tẩu?”
Nàng nhìn sang Tống Doãn Chấp để xác nhận:
“Thế t.ử, ta nói đúng không?”
Thẩm Triệt cũng nhìn sang Tống thế t.ử.
Chỉ thấy Tống huynh của hắn bình thản nhìn lại, gật đầu một cái:
“Ừ.”
Thẩm Triệt: “……”
Hắn thật sự bị yêu nữ kia mê hoặc rồi sao? Ngoài khả năng đó ra, Thẩm Triệt không nghĩ ra được khả năng nào khác. Lần trước hắn rời đi, Tống huynh rõ ràng còn rất bài xích nữ nhân này, vậy mà mới một tháng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tiền Đồng hài lòng khi thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Thẩm công t.ử, cũng đã có được câu trả lời mình muốn, liền không quấy rầy hai người nữa, cười với Thẩm Triệt:
“Hai người cứ từ từ nói chuyện, ta về nhà một chuyến rồi quay lại.”
Tiền gia cách trà lâu không xa, e là hai người còn nói chuyện khá lâu. Nàng về thay bộ đồ khác, tiện phối với miếng ngọc bội mới có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi bước qua ngưỡng cửa, nàng vẫn còn cúi đầu ngắm nghía miếng bạch ngọc đang treo bên hông.
Dáng vẻ có thể nói là vô cùng đắc ý.
“Tống huynh.” Thẩm Triệt gọi một tiếng, vừa tức vừa bất lực.
Người đã đi rồi, hai người liền có thể nói thẳng. Thẩm Triệt hỏi:
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tống Doãn Chấp liền nói cho hắn biết tính toán trước mắt:
“Ta cưới nàng, Tiền gia mới có thể thật sự được triều đình sử dụng. Lần này ngươi và ta đến Dương Châu cũng coi như đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng lại liên tiếp thất bại trong tay nàng. Sự thông minh của nàng không thể xem thường. Nếu có nàng giúp sức, triều đình rất nhanh có thể thâm nhập vào hạm đội của họ Phác, thu hồi thị trường Dương Châu, chỉ là chuyện sớm muộn.”
Nghe hắn nói một hồi, Thẩm Triệt càng nghe càng thấy khó tin:
“Ý Tống huynh là, vì muốn lôi kéo Tiền gia, huynh đem cả hôn nhân của mình ra đ.á.n.h đổi?”
Trên đời sao có chuyện hoang đường như vậy, lại còn xảy ra trên người Tống thế t.ử xưa nay sáng suốt.
Là hắn hồ đồ, hay là Tống thế t.ử bị lừa đến hồ đồ rồi?
Thẩm Triệt nhắc nhở:
“Tiền gia chẳng qua chỉ là một thương hộ. Dù yêu… à, Tiền thất cô nương có gian xảo đến đâu, chẳng lẽ còn thoát khỏi lòng bàn tay của hai ta sao? Nàng bắt cóc quan viên triều đình, lại khiến thế t.ử trúng độc, chỉ riêng hai chuyện này cũng đủ cho nàng vào ngục. Tống huynh cần gì phải tốn công sức trên người nàng…”
Hắn lại nói tiếp:
“Lần này chúng ta đến Dương Châu là để điều tra ác hành của bốn đại thương. Sau khi tân triều lập nên, bốn nhà này dựa vào địa thế và vốn liếng trong tay, độc chiếm muối, trà, tơ lụa, hương liệu, kéo giãn chênh lệch giàu nghèo, khiến bốn nhà giàu nứt đố đổ vách, còn bách tính thì c.h.ế.t đói. Lần trước họ Thôi buôn lậu, Tiền gia lại tiêu hủy chứng cứ buôn lậu của họ, đủ thấy Tiền thất cô nương này cũng chẳng sạch sẽ đến đâu…”
Tống Doãn Chấp không phải đang biện hộ cho nàng, mà là nói rõ sự thật:
“Mười thuyền trà của Thôi gia đã tới tuyến hải vực. Nếu không tiêu hủy, ắt sẽ rơi vào tay họ Phác.”
Hắn cũng là sau này mới nghĩ thông.
Mười thuyền trà bị hủy, năm nay họ Phác trên biển sẽ không yên ổn. Hải tặc nhân đó hoành hành, triều đình thừa cơ cài người vào, lại có tuyến hàng hải của Tiền gia làm bình phong, triều đình liền có thể chiếm một chỗ đứng ở Hoàng Hải.
Hắn tin rằng lời nàng nói về việc quy thuận là thật lòng.
“Ta ở Tiền gia đã ba tháng, không phát hiện họ có hành vi phạm pháp. Trái lại, Tiền gia dựng lều phát cháo cứu dân chạy nạn, phá hủy t.ửu lâu của họ Thôi, cứu những bách tính bị lừa gạt, thu nhận người tàn tật, cho họ một con đường sống.”
Tống Doãn Chấp nói:
“Nàng không xấu.”
Thẩm Triệt đau cả đầu.
Được, nếu nàng mà không xấu, vậy hắn đúng là Bồ Tát tái thế rồi. Trong mắt Thẩm Triệt, quan điểm của Tống thế t.ử là cầu ổn, nhưng có cần phải vòng vèo đến vậy không? Hắn nói:
“Cho dù không có Tiền gia giúp, với bản lĩnh của Tống huynh, một họ Phác thì có thể làm nên sóng gió gì?”
Theo kế hoạch ban đầu, vốn dĩ là phải g.i.ế.c ra một con đường m.á.u.
Bệ hạ đã sớm đồng ý xuất binh trấn áp, vì sao không dùng?
Tống Doãn Chấp trầm mặc.
Thẩm Triệt liền nhìn chằm chằm hắn, không hiểu rốt cuộc hắn đang nghĩ gì. Nhìn lâu rồi, dần dần từ gương mặt bình thản không gợn sóng kia, hắn nhìn ra một chút khác thường.
Tim Thẩm Triệt nhảy thót lên, bị suy đoán vừa lóe lên trong đầu mình làm cho kinh hãi:
“Tống huynh… chẳng lẽ là…”
Thích yêu nữ đó sao?
Hắn đường đường là Tống thế t.ử, sao có thể động lòng với một yêu nữ đầy mưu ma chước quỷ…
Nhưng Thẩm Triệt không phải con cháu thế gia chân chính. Hắn là người từ tầng đáy bò lên, giống Tống thế t.ử, không quá coi trọng môn đệ. Dù biết khoảng cách giữa quý tộc và thương hộ, cũng không đến mức không thể hiểu. Hơn nữa, hắn từ nhỏ lăn lộn trong đám tiểu nương t.ử, hiểu hơn ai hết kiểu nữ t.ử nào dễ mê hoặc lòng đàn ông nhất.
Như hắn – một kẻ phong lưu – thích nhất chính là những cô nương ngoan ngoãn nuôi trong khuê phòng, trêu một cái là đỏ mặt, thú vị biết bao.