Phạn Âm

Chương 8



Chương 8: Ma Căn Phát Lộ

Chín vạn dặm mây mù của Linh Vân Môn chưa bao giờ mang sắc đỏ tanh nồng đến thế.

Tiên vụ thanh khiết quấn quanh các đỉnh núi ngàn năm nay bị nhuộm thành một màu huyết sắc âm trầm, cuồn cuộn như biển lửa chốn địa ngục. Thừa thiên đài rách toác, những vết nứt sâu hoắm chạy dài trên nền đá bách ngọc, tỏa ra những luồng ma khí đen kịt rít lên từng hồi ghê rợn. Trên tầng không trung, mây phạt tím sẫm tụ tụ tán tán, tạo thành một vòng xoáy lôi kiếp khổng lồ, sấm chớp nổ đoàng đoàng như tiếng gầm giận dữ của cỗ máy Thiên Đạo vô tình.

Vạn người chính đạo vây quanh Thừa thiên đài, gươm giáo sáng quắc xé rách màn sương đỏ, ánh mắt ai nấy đều tràn ngập sự kinh hoàng và ghê tởm.

Giữa tâm trận pháp, A Âm quỳ sụp dưới đất.

Bộ đạo bào màu trắng tinh khôi của nàng đã rách nát, mái tóc dài buông xõa đến gót chân nay nhuộm một màu đen kịt mị hoặc của ma đạo, bay phần phật trong gió bấc. Từ vị trí vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c nàng, những vệt ma văn màu đỏ thẫm như m.á.u tươi bò dọc lên cổ, lên đôi gò má nhợt nhạt, làm dung nhan thanh tú bẩm sinh bỗng chốc mang một vẻ mị hoặc, câu hồn đoạt phách. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa nay bị bao phủ bởi một tầng sương huyết cuồng loạn, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, lặng lẽ ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang bị ma khí c.ắ.n xé dữ dội.

Nàng không hiểu vì sao mình lại biến thành quỷ dữ, càng không biết bản thân đã phạm phải tội lỗi gì để vạn người chính đạo đòi phân thây nhổ cỏ.

"Trần Diệp Tiên tôn! Đồ đệ của ngươi mang Ma căn thượng cổ, tội ác tày trời, thiên địa không dung! Hôm nay nếu ngươi không giao nàng ta ra, Linh Vân Môn sẽ trở thành tội nhân của toàn bộ giới tu tiên!" Giọng nói của các vị trưởng lão chính đạo vang lên rầm rộ, chứa đựng sức nặng của một lời ép buộc tuyệt tình.

Trần Diệp đứng chắn trước mặt A Âm.

Trường bào trắng tuyết của hắn bay lượn trong cuồng phong, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào băng giá. Gương mặt vị Tiên tôn cấm d.ụ.c phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, đôi đồng t.ử thâm trầm không nhìn ra nửa phần gợn sóng, nhưng tay phải hắn đang siết c.h.ặ.t thanh kiếm quang hộ thể đã gồ lên những đốt ngón tay trắng bệch, rỉ m.á.u.

Khoảng lặng giữa Thừa thiên đài kéo dài tựa như một cực hình tàn nhẫn nhất trần thế. Hắn đứng đó, cô độc chống lại vạn người, tấm lưng rộng lớn che khuất toàn bộ tầm mắt đang run rẩy của đứa trẻ hắn tự tay nuôi dưỡng mười mười sáu năm qua.

Oanh!

Đạo lôi phạt thứ nhất màu tím đen từ ranh giới hư không giáng xuống, mạnh mẽ x.é to.ạc màn sương đen, nhắm thẳng vào đỉnh đầu A Âm mà c.h.é.m tới.

Trần Diệp không lùi nửa bước, hắn vung tay, thanh kiếm quang vạch ngang thiên không một đạo hình cung rực lửa đỏ thẫm, dùng chính nhục thân và thần tủy của mình gánh trọn lấy đạo thiên lôi diệt thế. Sức mạnh phản phệ cực đại khiến thần giáp ẩn trong người hắn vỡ đôi, một ngụm m.á.u tươi tanh nồng từ cuống họng tràn ra nơi khóe môi, nhỏ từng giọt huyết sắc xuống nền đá ngọc.

"Sư phụ... đừng..." A Âm thốt lên một tiếng gọi nghẹn ngào từ trong cuống họng, ngón tay thanh mảnh run rẩy bấu c.h.ặ.t vào tà áo trắng của hắn. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng một đạo xích lôi khác đã quấn c.h.ặ.t lấy tơ cốt nàng, ép nàng quỳ rạp xuống đất.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Trần Diệp không quay đầu, thanh âm khàn đặc, tịnh mịch vang lên giữa tiếng sấm nổ: "Im lặng. Giữ vững tâm thần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn tiến lên một bước, từ trong ống tay áo rộng rút ra chín chiếc đinh phong ấn màu bạc cổ kính — Trấn Thần Đinh của bí cảnh thượng cổ. Hắn không nhìn ánh mắt ngơ ngác, đầy đau đớn của nàng, ngón tay thon dài đặt trên chiếc đinh thứ nhất, nhắm thẳng vào kinh mạch bên vai trái của nàng mà đóng xuống.

Phốc!

Máu đen b.ắ.n tung tóe lên tà áo trắng của hắn. Cơ thể A Âm co giật mạnh, tiếng hét đau đớn bị nàng c.ắ.n c.h.ặ.t nơi bờ môi nứt nẻ.

"Chiếc đinh thứ nhất, phong ấn ma tính." Giọng Trần Diệp lạnh lẽo vô cảm, nhưng khóe môi hắn lại tiếp tục rỉ m.á.u dài xuống cằm. Hắn đặt chiếc đinh thứ hai vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, sát cạnh vết bớt hoa đào đang rực sáng.

Trần Diệp làm vậy không phải để phế bỏ nàng, cũng không phải vì khuất phục trước áp lực của chính đạo.

Sâu trong đại luật tu tiên cổ xưa ẩn giấu một chân tướng tàn nhẫn của nhân quả: Kẻ mang Ma căn thượng cổ vốn dĩ là lỗi của hệ thống, nhưng nếu kẻ đó sinh ra tình ái, động lòng trần thế, ma tính trong người sẽ nhân lên gấp bội theo cấp số nhân, dẫn đến đại kiếp thiên phạt hủy diệt vạn vật, khiến linh hồn vĩnh viễn tan biến vào hư vô.

Hắn đóng chín chiếc đinh này, dùng tu vi của chính mình để gánh chịu sự phản phệ của Thiên Đạo, ép nàng lập lời thề tuyệt tình, trói buộc tâm tư của nàng vào hầm băng lạnh lẽo. Hắn thà để nàng nghĩ hắn tàn nhẫn, thà đóng vai kẻ ác tự tay hành hạ đồ đệ, còn hơn nhìn linh hồn nàng biến thành tro bụi vô nghĩa dưới cỗ máy Thiên Đạo khát m.á.u.

"A Âm, nhìn ta." Trần Diệp hạ giọng, đôi mắt đỏ rực tia m.á.u găm thẳng vào đôi đồng t.ử đang phủ sương huyết của nàng.

Hắn đóng chiếc đinh thứ chín — chiếc đinh chí mạng nhất — vào sát tim nàng. Lồng n.g.ự.c A Âm run lên bần bật, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. Nàng nhìn thấy vệt m.á.u trên vạt áo sư phụ, nhìn thấy sự lạnh lùng xa cách đến tột cùng trong ánh mắt hắn, lòng tràn ngập một nỗi bất công và tủi nhục thấu tận cửu trùng thiên. Nàng mười mười sáu năm kính trọng hắn, xem hắn là thần minh duy nhất cứu rỗi cuộc đời cô độc của mình, vậy mà hôm nay, gạt đi mọi ân tình, hắn dùng cách tàn nhẫn nhất để bẻ gãy tôn nghiêm của nàng trước vạn người.

"Lập thề đi." Hắn buông một câu nói có sức nặng như ngàn vạn tảng đá đè nặng lên tim nàng.

Gió nghiệp nổi lên dữ dội ngoài Thừa thiên đài, thổi tung tàn tro trộn lẫn trong mưa m.á.u mịt mù.

A Âm quỳ giữa vũng m.á.u của chính mình, nước mắt rơi lã chã, hòa cùng vết son môi bầm tím nơi khóe miệng thành một màu sắc bi thương, lẫm liệt. Chiếc chuông bạc buộc nơi thắt lưng nàng khẽ ngân vang một tiếng đinh đang... tịch mịch rồi nứt đôi, rơi vỡ trên nền đá ngọc.

Nàng ngước gương mặt đầy ma văn nhìn hắn, bờ môi run rẩy mấp máy từng chữ, từng câu của lời thề tuyệt tình, thanh âm nghẹn ngào x.é to.ạc màn đêm tiên vụ:

"Đệ t.ử A Âm... thề với trời xanh... đời này kiếp này... đoạn tuyệt tình ái, thu lại tâm tư... Nếu động tình với sư phụ... thần hồn câu diệt, linh hồn tan biến vào hư không, vạn kiếp bất phục..."

Ngay khi lời thề vừa dứt, chiếc đinh phong ấn thứ chín cắm sâu vào tận cùng xương tủy nàng, khiến nàng ngất lịm đi, đổ gục xuống bên mũi giày thêu hoa văn đào trắng của hắn.

Trần Diệp đứng đó, không cúi xuống bế nàng, hai tay đan chéo hộ vệ trước n.g.ự.c, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định trước mặt. Giọt nước mắt bạc duy nhất từ khóe mắt hắn rơi xuống, hòa cùng mưa m.á.u dẫm dưới chân, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này lại tràn ngập sự cách biệt vạn dặm, lạnh lẽo vô biên như trăng rằm treo trên đỉnh núi băng. Nàng không hiểu vì sao hắn cứu nàng nhưng lại tàn nhẫn đẩy nàng vào địa ngục tịnh mịch này, mở ra một vết thương rỉ m.á.u vĩnh viễn không thể chữa lành cho kiếp luân hồi thứ hai của hai vị thần minh lỗi hệ thống.