Phạn Âm

Chương 7



Chương 7: Điện Trường Sinh Đón Cô Nhi

Vạn vách núi băng của Linh Vân Môn chưa bao giờ tịch mịch đến thế.

Mưa tuyết nơi thâm sơn ráo riết trút xuống từ ba tháng trước, đóng thành những khối băng lạnh lóng lánh bao phủ lấy đỉnh núi cô độc. Gió nghiệp rít lên qua những rặng tùng già trơ trụi, thổi bùng tàn tro từ các lò luyện đan, bay lơ lửng rồi tan biến vào lớp sương mù dày đặc. Trên đỉnh điện Trường Sinh, một chiếc chuông đồng cổ xưa treo dưới mái hiên cong v.út, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng boong... boong... trầm đục, vang vọng khắp cấm địa như một lời thở dài kéo dài vạn năm của một linh hồn không chốn dung thân.

Cửa điện Trường Sinh đóng c.h.ặ.t suốt một thế kỷ, hôm nay bất ngờ mở ra một khe hở nhỏ.

Trần Diệp đứng bên rìa vách đá sắc lạnh. Hắn khoác một trường bào màu trắng tuyết thanh khiết, tà áo rộng bay phần phật trong gió bấc nhưng không dính lấy một hạt bụi trần. Gương mặt vị Tiên tôn đứng đầu chính đạo phàm trần phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, đôi đồng t.ử thâm trầm, tịch mịch phản chiếu ánh trăng lạnh trên cao, cấm d.ụ.c và xa cách đến mức đáng sợ. Đôi bàn tay hắn thon dài, đan chéo hộ vệ sau lưng, tơ cốt đứng thẳng như một ngọn thương cắm vào băng giá vạn năm.

Luân hồi đạo của Thiên Đạo vận hành một cách tàn nhẫn và chính xác. Hắn uống cạn chén canh Mạnh Bà, quên sạch ngọn lửa kinh thành Đại Yến, quên sạch vệt son môi đỏ rực trên tà hỷ phục rách nát của kiếp trước. Kiếp này, hắn là Trần Diệp — tồn tại tối cao, đoạn tuyệt tình ái, là thần minh hộ vệ của tu tiên giới.

Thế nhưng, sâu trong thức hải trống rỗng của hắn, một mảnh vỡ ký ức vô hình vẫn ngày ngày c.ắ.n xé tâm trí.

Oanh!

Một tiếng sấm đen bất ngờ rạch ngang tầng mây tiên vụ, hất tung một luồng gió tuyết dữ dội vào đại sảnh. Trần Diệp không nhúc nhích, nhưng ánh mắt hắn đột ngột khựng lại khi nhìn thấy một vật thể lạ đang trôi dạt giữa đống băng giá ngay dưới chân tam cấp của điện Trường Sinh.

Một chiếc giỏ tre cũ kỹ, bên trên phủ một tấm vải thô rách nát đã bị tuyết lạnh băm vằn. Bên trong là một hài nhi sơ sinh vừa mới chào đời không lâu, tiếng khóc nhỏ như tiếng muỗi kêu, nghẹn lại nơi cuống họng rồi tắt lịm đi vì cái lạnh thấu xương của chín tầng địa ngục. Đứa trẻ tội nghiệp ấy gầy gò, làn da tím tái, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt giữa bão giông.

Trần Diệp bước từng bước xuống thềm đá, tà áo trắng lướt trên tuyết sạch. Hắn cúi người, bàn tay không một vết tì vết vươn ra, nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên khỏi giỏ tre.

Khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào làn da lạnh ngắt của hài nhi, một luồng điện tê dại xẹt qua thần tủy, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c vị Tiên tôn cấm d.ụ.c bỗng chốc nhói lên một cơn đau âm ỉ, cuộn trào oán khí. Hắn run lên rất khẽ, một khoảng lặng kéo dài như một thế kỷ bao phủ lấy đỉnh núi băng. Hắn không biết đứa trẻ này là ai, càng không giải thích được vì sao bản thân lại có cảm giác muốn dùng cả tu vi nửa đời để bảo bọc linh hồn nhỏ bé này.

Hắn khẽ gạt tà vải thô sang một bên, nhìn vào l.ồ.ng n.g.ự.c của hài nhi. Giữa n.g.ự.c đứa trẻ, một vết bớt màu đỏ tươi, hình dáng giống hệt một đóa hoa đào năm cánh đang sống động như thật hiện lên, rực rỡ và tàn nhẫn tựa như một dấu ấn tội lỗi mà vương triều m.á.u kiếp trước để lại.

"Kể từ hôm nay, ngươi tên là A Âm." Trần Diệp hạ giọng, thanh âm lạnh lẽo nhưng chứa đựng sức nặng của một lời thề định mệnh. Hắn áp bàn tay ấm áp vào vết bớt hoa đào ấy, dùng linh lực thanh khiết của mình xua tan đi cái lạnh phàm trần cho nàng.

Mười sáu năm trôi qua nhanh như một giấc mộng tịch mịch.

Linh Vân Môn vạn năm qua thanh cao, trường tồn, nhưng có một gia luật nghiêm ngặt do chính tay Trần Diệp Tiên tôn thiết lập khiến vạn thế hệ đệ t.ử đều cảm thấy hoang mang, kinh hãi: Toàn bộ chín vạn dặm cấm địa của Linh Vân Môn không được trồng bất kỳ một cây đào nào, và tất cả mọi người không được phép nhắc đến chữ "đào" trước mặt Tiêu Dao điện.

Mọi người đều nghĩ Tiên tôn tu luyện Vô Tình Đạo, chán ghét màu sắc diễm lệ của hồng trần. Nhưng không ai biết, sâu trong tiềm thức trống rỗng của Trần Diệp, mỗi khi nhìn thấy màu đỏ rực rỡ ấy, hay chỉ cần nghe thấy một thanh âm liên quan đến loài hoa đó, thức hải của hắn lại bùng lên ngọn lửa kinh thành đẫm m.á.u và tiếng khóc nghẹn ngào của một nữ nhân áo đỏ. Hắn sợ hãi màu đỏ ấy, một nỗi sợ bẩm sinh thấm vào từng tấc xương tủy dẫu ký ức đã bị xóa nhòa. Hắn muốn dùng sự tịnh mịch của tuyết trắng để chôn vùi thứ nhân quả đáng sợ mà Thiên Đạo gài cắm trong lòng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng, đứa trẻ hắn nhặt về năm nào lại lớn lên ngay trong sự cấm đoán tàn nhẫn đó.

A Âm mười sáu tuổi trở thành nữ đệ t.ử duy nhất của điện Trường Sinh. Nàng mặc một bộ đạo bào màu trắng tinh khôi giống hắn, mái tóc dài buông xõa đến gót chân, gương mặt nhỏ nhắn thanh tú, không một chút bụi trần. Nàng dịu dàng, ngoan ngoãn, suốt mười sáu năm qua chỉ biết quỳ dưới hiên vắng học chữ, múa kiếm theo bóng lưng của hắn, một lòng kính trọng và vô thức ỷ lại vào vị sư phụ lạnh lùng nhưng bảo bọc nàng chu toàn trước mọi giông bão của tu tiên giới. Nàng hoàn toàn quên mất nhát kiếm xuyên tâm kiếp trước, quên mất hận thù vương quốc, sống trọn vẹn với ân tình của kiếp sống tu tiên này.

"Sư phụ, trà hôm nay hơi đắng." A Âm dâng lên một chén trà tuyết, ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào tay áo hắn.

Trần Diệp nâng chén trà, không nhìn nàng, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng: "Đắng mới tỉnh táo. Xuống núi luyện kiếm đi."

Nàng cúi đầu, tiếng chuông bạc buộc nơi thắt lưng khẽ ngân vang từng tiếng đinh đang... đinh đang... tịch mịch. Nàng không biết, mỗi khi nàng quay lưng đi, ánh mắt thâm trầm của Trần Diệp lại găm c.h.ặ.t vào bóng lưng mảnh mai của nàng, chứa đựng một nỗi buồn m.ô.n.g lung không lời giải đáp.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Hạnh phúc tưởng chừng như đã bình yên dưới tầng sương mù Linh Vân Môn, nhưng Thiên Đạo làm sao có thể để hai con thiêu thân này sống tại tự thỏa mãn.

Năm A Âm mười sáu tuổi, Linh Vân Môn tổ chức Lễ trưởng thành và thử luyện thăng cấp đệ t.ử nội môn tại Quảng trường Thái Cực.

Trời đông lạnh giá, vạn người chính đạo tụ tập đông đủ, gươm giáo sáng quắc xé rách màn sương mù. Trần Diệp ngồi trên ngai bách ngọc cao cao tại thượng, đôi mắt bình lặng dõi theo bóng dáng áo trắng của A Âm đang đứng giữa trận pháp thử luyện. Nàng phối hợp hoàn mỹ, kiếm quang sắc bén đẩy lui ba vị sư huynh đồng môn, tơ cốt kiên định đứng thẳng, chuẩn bị nhận sắc phong đệ t.ử xuất sắc nhất.

Nhưng, ngay vào khoảnh khắc nàng bước lên bục đá, bản trục công đức của môn phái bất ngờ xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc.

Oanh!

Vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c A Âm đột ngột bộc phát một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm như m.á.u tươi. Ngay sau đó, một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo vô biên của cấm địa thần ma từ trong người nàng phun trào ra ngoài, nhuộm đen toàn bộ mái tóc dài và tà đạo bào thanh khiết của nàng chỉ trong vòng một cái chớp mắt. Sát khí ma đạo cuộn xoáy dữ dội, đ.á.n.h nát kết giới bảo vệ của Quảng trường Thái Cực, biến một góc trời tu tiên thành một biển sương đen mị hoặc, ghê rợn.

"Ma căn! Nàng ta mang Ma căn thượng cổ!" Tiếng gào thét thất thanh của Chưởng môn và vạn người chính đạo vang lên kinh hoàng, đồng loạt rút kiếm quang hướng thẳng vào nàng.

A Âm đờ đẫn đứng giữa sảnh trận, đôi đồng t.ử trong vắt nay bị bao phủ bởi một màu huyết sắc cuồng loạn. Nàng nhìn đôi bàn tay mình đang rỉ ra ma khí đen kịt, nhìn ánh mắt tràn ngập hận thù và ghê tởm của những người từng gọi nàng là sư muội. Nàng không hiểu vì sao bản thân lại biến thành quỷ dữ, l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn như bị vạn mũi kim châm.

Nàng vô thức ngẩng đầu lên đài cao, nhìn vào vị sư phụ thanh cao của mình, đôi môi run rẩy khẽ thốt lên một tiếng gọi bất lực: "Sư phụ... cứu con..."

Trên ngai bách ngọc, Trần Diệp khựng lại, đôi đồng t.ử co rụt dữ dội khi nhìn rõ luồng ma khí đen kịt mang theo mùi vị oán hận quen thuộc của ngọn lửa kinh thành năm nào.

Một mảnh vỡ phong ấn sâu trong thức hải của hắn rách toác ra một đường nhỏ, tiếng khóc của người nữ nhân áo đỏ kiếp trước một lần nữa vang vọng bên tai. Hắn kinh hoàng nhận ra, cái loài hoa đào hắn cấm đoán mười sáu năm qua, cái màu đỏ hắn sợ hãi suốt một đời... hóa ra lại nằm ngay trong tim của đứa trẻ hắn tự tay nuôi lớn. Nàng mang cái tên thanh tịnh "Phạn Âm", nhưng linh hồn nàng lại chính là hiện thân của con quỷ sẽ hủy diệt tu tiên giới này.

Chưởng môn Linh Vân Môn vung thanh bảo kiếm sắc bén, dẫn đầu vạn người chính đạo lao xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu A Âm mà c.h.é.m tới: "G.i.ế.c c.h.ế.t ma nữ! Nhổ cỏ tận gốc điện Trường Sinh!"

Trần Diệp không nói một lời, tơ cốt đứng thẳng bước ra khỏi ngai ngọc. Thanh trường kiếm của hắn bất ngờ hóa thành một luồng kiếm quang rực lửa đỏ thẫm x.é to.ạc màn sương đen, cắm thẳng xuống đất ngay trước mặt A Âm, đ.á.n.h văng toàn bộ v.ũ k.h.í của chính đạo ra ngoài. Đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ rực sát ý, bờ môi mím c.h.ặ.t rỉ ra một ngụm m.á.u tươi ròng rọc, mở đầu cho trận huyết chiến nghịch thiên cải mệnh của kiếp thứ hai.