Vòm trời đỉnh núi Linh Vân chưa bao giờ sụp đổ nhanh đến thế.
Mưa m.á.u trút xuống ráo riết từ ba ngày trước, đến hôm nay thì biến vạn dặm tiên vụ thanh khiết thành một màu huyết sắc âm trầm, đặc quánh. Gió nghiệp cuồng loạn gào thét qua các khe đá hẹp, tàn nhẫn hất tung những dải lụa đại diện cho chính đạo đang bao vây khắp các đỉnh núi ngàn năm. Trên Tru Tiên Đài rộng vạn trượng, một cỗ máy sấm sét khổng lồ tích tụ từ luật nhân quả của Thiên Đạo đang chuyển động đều đặn, phát ra những tiếng cạch... cạch... khô khốc, giống như tiếng bánh răng bằng sắt rỉ ma sát vào nhau đòi nợ m.á.u.
Chín vạn đệ t.ử chính đạo cầm kiếm quang vây hãm bốn phương tám hướng, ánh mắt kẻ nào cũng hừng hực sát khí và sự ghê tởm tột độ.
"Giao ma nữ ra! Huyết tế Tru Tiên Đài!"
Tiếng gào thét của vạn người đồng thanh vang lên rầm rộ, x.é to.ạc màn sương đỏ, ép thẳng về phía hai thầy trò đang đứng giữa tâm trận pháp.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Phạn Âm bị trói c.h.ặ.t trên bục đá, tơ cốt nhỏ nhắn run lên từng hồi dữ dội. Bộ đạo bào màu huyết sắc diễm lệ của nàng rách nát, từng vệt ma văn đỏ rực từ vết bớt hoa đào nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đã bò đầy lên cổ, lên đến tận khóe mắt thanh tú, biến dung nhan mười sáu tuổi thành một vẻ dữ tợn, mị hoặc của quỷ dữ. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa nay cuộn xoáy một màu m.á.u đỏ rực, thâm trầm và tuyệt vọng. Lời nói dối chí mạng của gã phản đồ Nhan Từ Quy cùng những quỷ ảnh đẫm m.á.u trích xuất từ kiếp trước đã găm c.h.ặ.t vào tâm trí nàng một sự thật tàn nhẫn: Sư phụ nuôi dưỡng nàng mười sáu năm, chỉ để chờ ngày lấy đan luyện t.h.u.ố.c.
Nàng nhìn thẳng vào bóng lưng rộng lớn của Trần Diệp đang đứng cách mình ba bước. Hắn mặc trường bào trắng tuyết thanh khiết, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào băng giá, kiêu ngạo và xa cách bẩm sinh.
"Sư phụ... người thật sự... muốn đan của con sao?" Giọng Phạn Âm rất nhỏ, không khóc, thanh âm khàn đặc rỉ ra một vệt m.á.u bầm nơi khóe môi.
Trần Diệp không quay đầu. Biểu cảm trên gương mặt vị Tiên tôn cấm d.ụ.c phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, đôi đồng t.ử thâm trầm phản chiếu ánh kiếm quang của chính đạo, lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Thế nhưng, bàn tay phải hắn đang nắm chuôi kiếm hộ thể đã siết c.h.ặ.t đến mức các đốt ngón tay gồ lên trắng bệch, rỉ m.á.u. Hắn nghe thấy câu hỏi của nàng, nghe thấy sự tuyệt vọng và oán hận thấu tận cửu trùng thiên trong tiếng gọi ấy, nhưng khoảng lặng giữa hai người kéo dài tựa như một thế kỷ trong địa ngục.
Hắn không thể quay đầu lại. Dưới sự giám sát khống chế ký ức của cỗ máy Thiên Đạo vô tình, một hành động nhỏ nhoi bộc lộ tình thâm sẽ lập tức kích hoạt ma tính của Ma căn thượng cổ trong người nàng nhân lên gấp bội, đẩy nàng vào cảnh thần hồn câu diệt ngay tại chỗ. Hắn phải đóng vai kẻ ác. Hắn phải dùng cách tàn nhẫn nhất để hoàn thành trò chơi của vận mệnh.
"Đúng vậy." Trần Diệp hạ giọng, thanh âm khàn đặc không có nửa phần hơi người, lọt vào tai nàng lạnh như băng giá vạn năm. "Nội đan của ngươi đã chín muồi. Trận chiến hôm nay, chính là ngày ta đột phá cảnh giới tối cao."
Phạn Âm khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát hiện lên nơi khóe gò má nhợt nhạt. Lòng tin vỡ vụn, mảnh ngọc bội định mệnh năm nào rớt xuống đất nát tan. Nàng mười sáu năm quỳ dưới hiên vắng học chữ múa kiếm, xem hắn là thần minh duy nhất cứu rỗi cuộc đời mình, hóa ra tất cả chỉ là một chiếc l.ồ.ng giam dơ bẩn chờ ngày khai đao. Nàng không khóc, đôi mắt đỏ rực sát ý găm thẳng vào bóng lưng hắn, chấp niệm biến thành một mối thù xương tủy.
Chưởng môn Linh Vân Môn vung thanh bảo kiếm sắc bén bước lên, tiếng chuông đồng buộc nơi đầu kiếm ngân vang một tiếng boong nhức nhối: "Trần Diệp Tiên tôn, giờ lành đã đến! Tru Tiên trận đã mở, mau tự tay kết liễu ma nữ để chứng minh đạo tâm thanh cao của điện Trường Sinh!"
"Huyết tế ma nữ! Nhổ cỏ tận gốc!" Chín vạn kiếm quang của chính đạo đồng loạt rít lên xé gió, áp sát vào ranh giới đài cao.
Trần Diệp chậm rãi tiến lên một bước. Hắn vung tay, thanh kiếm quang hộ thể vạch ngang thiên không một đạo hình cung rực lửa, nhưng không phải hướng về phía chính đạo, mà là trở ngược chuôi kiếm, nhắm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Phạn Âm.
Khoảnh khắc mũi kiếm áp sát vào vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c nàng, A Âm không hề né tránh, nàng ưỡn n.g.ự.c đón lấy lưỡi đao của sư phụ, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập sự khinh miệt và hận thù tột cùng. Nàng muốn hắn nhớ kỹ gương mặt này, nhớ kỹ đôi mắt đẫm m.á.u này chốn địa ngục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùm!
Trần Diệp bất ngờ thu kiếm, hắn vung tay trái, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân đ.á.n.h một chưởng kinh thiên động địa thẳng vào giữa n.g.ự.c đồ đệ. Tiếng nổ lớn vang lên x.é to.ạc màn sương đỏ, lực chưởng cực đại đ.á.n.h bật cơ thể mảnh mai của Phạn Âm văng ra khỏi cột đồng trụ, bay ngược về phía rìa Tru Tiên Đài, rơi thẳng xuống Vực Thẳm Không Đáy — nơi chướng khí ma giới hỗn loạn bao phủ vạn năm.
"Hắn đẩy nàng xuống vực rồi! Trần Diệp tự tay g.i.ế.c đồ đệ rồi!" Tiếng gào thét kinh hoàng của vạn người chính đạo vang lên hỗn loạn.
Thế nhưng, không một ai trong chín vạn người chính đạo nhìn thấy chân tướng ẩn giấu sau cú đẩy tàn nhẫn ấy.
Vào khoảnh khắc lòng bàn tay trái của Trần Diệp chạm vào vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c Phạn Âm, một vệt ánh sáng vàng kim thanh khiết từ thần tủy của hắn bùng nổ, hóa thành vạn sợi tơ linh lực bao bọc lấy viên nội đan đang rạn nứt của nàng. Hắn không hề hút lấy tu vi của nàng, ngược lại, hắn dùng cấm thuật đảo ngược nhân quả, đem toàn bộ nội đan tu tiên ngàn năm và tu vi hộ thể của chính mình cưỡng ép chuyển dịch, găm c.h.ặ.t vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c của đồ đệ, tạo thành một lớp kén bảo vệ tuyệt đối vững chắc quanh linh hồn nàng.
Hắn dùng cách này để đ.á.n.h lừa mắt thần của Thiên Đạo. Khi nàng rơi xuống Vực Thẳm Không Đáy mang theo toàn bộ tu vi hộ thể của hắn, thiên phạt sẽ mất dấu linh hồn nàng, giúp nàng giữ lại một tia thọ mệnh sống sót giữa ma giới hỗn loạn.
Cái giá phải trả cho việc nghịch thiên cải mệnh này là một sự thật tàn nhẫn vô biên. Thần tủy cạn kiệt, đan điền vỡ nát, Trần Diệp từ một vị Tiên tôn đứng đầu tam giới phàm trần, chỉ trong vòng một cái chớp mắt đã biến thành một phế nhân không còn một tấc tu vi. Mái tóc dài đen tuyết của hắn, dọc theo những sợi tơ linh lực chuyển đi, bắt đầu bạc trắng từ chân tóc, chỉ trong vòng nửa canh giờ đã biến thành một màu trắng xóa như sương muối, buông xõa rách nát trong gió bấc.
Hắn đứng bên rìa vách đá sắc lạnh, một ngụm m.á.u tươi ròng rọc từ bờ môi nứt nẻ tràn ra, nhuộm đỏ rực tà áo trắng thanh khiết. Hắn chấp nhận hy sinh danh tiếng, chấp nhận làm ma đầu trong mắt vạn người, chấp nhận để người con gái hắn dùng cả sinh mạng để bảo bọc hận hắn thấu xương tủy, chỉ để đổi lấy một cơ hội cho nàng được sống tự tại dưới vực sâu tối tăm.
Khoảng lặng giữa đỉnh núi lộng gió tuyết lúc này đau đớn hơn vạn đạo lôi kiếp trên cửu trùng thiên. Hắn trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, bàn tay run rẩy giấu sau tà áo rộng rỉ m.á.u vàng kim tí tách xuống nền đá ngọc, lặng lẽ đón nhận sự phản phệ tuyệt diệt của Thiên Đạo vô tình.
Dưới vực sâu không đáy, cuồng phong âm phong rít lên ráo riết như tiếng quỷ khóc.
Cơ thể mảnh mai của Phạn Âm lao dốc xuống màn đêm vô tận với một tốc độ điên cuồng. Gió cắt vào da thịt nàng, ma khí đen kịt c.ắ.n xé tà áo huyết sắc, nhưng lớp kén vàng kim ấm áp của Trần Diệp đang ôm c.h.ặ.t lấy tim nàng, khiến độc tính Ma căn không thể làm tổn hại đến thần thức.
Chính vào khoảnh khắc cơ thể nàng chìm vào tầng chướng khí dày đặc nhất, tàn tích khống chế ký ức của Thiên Đạo đột ngột rung chuyển. Phạn Âm ngẩng đầu lên phía trên đài cao xa vạn trượng.
Qua làn sương m.á.u mịt mù, nàng nhìn thấy vị sư phụ thanh cao ngày xưa giờ đây đang đứng cô độc bên rìa vách đá rách nát. Mái tóc hắn đã bạc trắng như tuyết trường tồn, tà áo trắng loang lổ vết m.á.u tươi gục xuống trong cuồng phong. Và rồi, một giọt nước mắt màu bạc duy nhất từ khóe mắt thâm trầm của Trần Diệp rơi xuống, xé rách màn đêm tối tăm, lấp lánh tiên quang bay theo hướng nàng rơi xuống.
Ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này không có tàn nhẫn, không có khinh miệt, chỉ có một nỗi buồn tịch mịch m.ô.n.g lung và sự si luy chấp niệm kéo dài vạn năm hiện về rõ mồn một.
Nàng khựng lại, đôi đồng t.ử huyết sắc co rụt dữ dội. Mảnh vỡ ký ức tiền kiếp bùng nổ trong thức hải nàng, tiếng gọi "A Âm" quen thuộc bên hiên vắng Đại Yến năm nào bỗng chốc vang vọng bên tai. Nàng hiểu ra tất cả. Chưởng lực kia là sự cứu rỗi, mái tóc bạc kia là cái giá của sinh mạng hắn đ.á.n.h đổi để nàng được sống. Hắn không phản bội nàng, từ đầu đến cuối, người chịu đựng đau đớn nhất lại chính là kẻ đóng vai tàn nhẫn.
"Sư phụ!!! Hành Chi!!!"
Phạn Âm điên cuồng vươn bàn tay thô ráp ra khỏi tà áo rộng, hướng về phía đài cao gào thét một tiếng gọi xé lòng, thanh âm thanh tịnh nghẹn ngào x.é to.ạc màn sương đen của ma giới. Nàng muốn bò lên, muốn ôm lấy tấm lưng gãy vụn của hắn, muốn nói với hắn rằng nàng không còn hận hắn nữa.
Nhưng đã quá muộn màng. Chiếc bóng trắng cô độc của Trần Diệp trên đài cao nhanh ch.óng biến thành một chấm nhỏ nhạt nhòa, và cùng lúc đó, chướng khí ma giới đen kịt, nhớp nháp bùng lên như quỷ dữ vây hãm, nuốt chửng hoàn toàn cơ thể mảnh mai cùng tiếng khóc uất hận của nàng vào hố sâu vạn dặm vĩnh viễn không chốn dung thân. Chiếc chuông đồng trên hiên vắng điện Trường Sinh ngân vang một tiếng cuối cùng rồi nứt đôi, rơi rụng giữa bão tuyết mịt mù, gieo xuống nhân gian điềm báo của một hồi đại kiếp đẫm m.á.u sắp sửa san bằng toàn bộ giới tu tiên của kiếp luân hồi thứ hai.