Vực tuyết vạn trượng phía sau điện Trường Sinh chưa bao giờ thấu xương đến thế.
Mây đen đặc quánh như mực đổ từ đỉnh trời xuống, nuốt chửng chút ánh sáng le lói cuối cùng của một ngày tàn. Gió âm phong rít qua những khe đá hẹp, tàn nhẫn bẻ gãy những tảng băng treo trên vách núi, ném thẳng xuống vực sâu không đáy, tiếng vang vọng lại trầm đục tựa như tiếng gầm gừ ghen tức của cỗ máy Thiên Đạo. Bên ngoài Hàn Băng động, một dải phù văn màu vàng kim vốn dùng để bảo vệ trận pháp nay đã sờn rách, bay phần phật trong gió tuyết, lấm lem vết tro tàn đen kịt.
Khoảng lặng trước ngưỡng cửa đá dày cộm kéo dài tựa như một cực hình tàn nhẫn.
Trần Diệp đứng đối diện với bóng tối bên trong động. Trường bào trắng tuyết của hắn nhuốm đầy những vệt nước giải ma khí loang lổ đã đóng băng từ đêm trước, viền tay áo rách nhẹ một đường do phản phệ của chín chiếc Trấn Thần Đinh để lại. Gương mặt vị Tiên tôn cấm d.ụ.c nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh trăng lạnh, bờ môi mím c.h.ặ.t rỉ ra một vệt m.á.u bầm ròng rọc. Đôi bàn tay thon dài giấu sau tà áo siết c.h.ặ.t, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, kiên định một cách tàn nhẫn.
Mỗi một kiếp sống, Thiên Đạo đều dùng cách này để tước đoạt mọi hạnh phúc cỏn con của hắn. Hắn quên sạch ngọn lửa thiêu rụi hoàng cung kiếp trước, quên sạch nhát kiếm xuyên tâm của người nữ nhân áo đỏ, nhưng linh hồn hắn vẫn vô thức run rẩy mỗi khi nhìn thấy nàng chịu đau.
"Bước ra đây." Hắn hạ giọng, thanh âm khàn đặc, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng.
Bên trong bóng tối của động băng, một tiếng xiềng xích sắt lạnh loảng xoảng kêu lên một hồi nhức nhối.
A Âm bước từng bước ra ngoài ranh giới ánh sáng. Bộ đạo bào màu trắng thanh khiết ngày xưa nay đã hoàn toàn biến thành một màu huyết sắc tà mị bởi ma khí ăn mòn. Mái tóc dài buông xõa đến gót chân đen kịt như màn đêm, bay lơ lửng trong không trung theo từng nhịp thở dốc. Trên gương mặt nhợt nhạt của thiếu nữ mười sáu tuổi, những đường ma văn đỏ rực bò dọc từ vết bớt hoa đào nơi l.ồ.ng n.g.ự.c lên đến khóe mắt, làm dung nhan thanh tú bẩm sinh bỗng chốc mang một vẻ dữ tợn, mị hoặc của quỷ dữ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nàng dừng lại cách hắn ba bước, ánh mắt găm thẳng vào vạt áo trắng thanh cao của hắn. Đôi đồng t.ử trong vắt năm nào giờ đây cuộn xoáy một tầng sương huyết đầy rẫy sự đề phòng, căm phẫn và hận thù của một con thú bị dồn vào đường cùng. Lời nói ly gián của Nhan Từ Quy cùng những quỷ ảnh đẫm m.á.u trong giấc mộng mỗi đêm đã đập nát hoàn toàn lòng tôn kính cuối cùng nàng dành cho vị sư phụ này.
"Sư phụ kêu đệ t.ử ra ngoài, là định lấy m.á.u hiến tế, hay là định đóng thêm đinh phong ấn?" Khóe môi Phạn Âm nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát, giọng nói lạnh lẽo như băng giá vạn năm.
Trần Diệp không lùi nửa bước, ánh mắt thâm trầm của hắn găm c.h.ặ.t vào viên nội đan đang lờ mờ rực sáng sau lớp áo của nàng. Hắn biết Ma căn của nàng đã sắp đến giới hạn mất kiểm soát. Nếu hắn để nàng tiếp tục giữ lấy lòng oán hận này với chính đạo, thiên phạt diệt thế sẽ ngay lập tức định vị được linh hồn nàng, biến nàng thành tro bụi vô nghĩa dưới cỗ máy Thiên Đạo khát m.á.u. Hắn phải đóng vai kẻ ác. Hắn phải ép nàng hận hắn đến tận cùng xương tủy, ép nàng giữ vững lời thề tuyệt tình để phong ấn không bị phá vỡ.
Hắn nhìn nàng, biểu cảm phẳng lặng đến mức đáng sợ, buông ra một câu nói tàn nhẫn nhất trần thế:
"Ngươi nghĩ ta mười sáu năm qua thật lòng bảo bọc một nghiệt chủng mang Ma căn như ngươi sao?" Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói khàn đặc không có nửa phần hơi người. "Tạ Phạn Âm, ngươi chỉ là một quân cờ để ta luyện chế thần đan đột phá cảnh giới tối cao mà thôi. Giữ ngươi lại đến ngày hôm nay, là vì nội đan của ngươi chưa đủ chín muồi. Từ nay về sau, ngoan ngoãn ở trong Hàn Băng động chịu phạt, đừng để ta phải tự tay đào lấy tim ngươi trước thời hạn."
Nàng nhìn hắn, ngón tay thô ráp bấu c.h.ặ.t vào tà áo huyết sắc đến mức móng tay gãy vụn, m.á.u tươi rỉ ra ròng rọc. Một câu nói của hắn còn đau hơn mười dòng nước mắt, đóng c.h.ặ.t dải lụa hận thù vào lòng hai thầy trò. Nàng mười sáu năm quỳ dưới mưa tuyết học chữ múa kiếm, xem hắn là vị thần minh duy nhất cứu rỗi cuộc đời mình, hóa ra từ đầu đến cuối, mọi ân tình chu toàn ấy chỉ là sự nuôi dưỡng của một kẻ đi săn dành cho con mồi béo bở.
"Trần Diệp... hóa ra, ngươi tàn nhẫn như vậy." Phạn Âm không khóc, một giọt nước mắt cũng không rơi. Ánh mắt nàng nhìn hắn tràn ngập sự tuyệt vọng và oán hận thấu tận cửu trùng thiên, nàng quay người, tà áo huyết sắc lướt đi tàn nhẫn, chủ động bước sâu vào trong bóng tối vô tận của Hàn Băng động.
Cạch! Cửa đá dày cộm hạ xuống, đóng c.h.ặ.t hai thế giới.
Canh ba đêm muộn, trận bão tuyết dữ dội nhất tràn qua vách núi Linh Vân Môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên ngoài Hàn Băng động lộng gió độc, không một hạt bụi trần nào có thể tồn tại. Đám đệ t.ử và các vị trưởng lão chính đạo đã rút lui từ lâu, để lại một khoảng sân rộng rợp một màu trắng xóa của tuyết bay mịt mù.
Thế nhưng, dưới chân ngưỡng cửa đá đóng c.h.ặ.t, một bóng người mặc trường bào trắng tuyết vẫn thầm lặng đứng đó từ đầu đến cuối.
Trần Diệp.
Hắn không nhúc nhích, tơ cốt đứng thẳng chịu đựng từng luồng gió tuyết quất mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn thần tủy. Sắc mặt hắn nhợt nhạt như một cái xác không hồn, mái tóc dài vương đầy tuyết trắng. Hắn cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay phải của mình, nơi những vết nứt kinh mạch đang rỉ ra từng dòng m.á.u vàng kim thanh khiết của vị Tiên tôn đứng đầu chính đạo.
Trần Diệp không hề rời đi. Hắn quỳ một gối xuống nền băng giá ngay trước ngưỡng cửa đá, bàn tay rỉ m.á.u áp c.h.ặ.t vào đại trận phong ấn cổ xưa khắc trên vách động.
Máu vàng kim của hắn dọc theo các rãnh phù văn chảy lan loang lổ, rực sáng lên một màu đỏ tía rực rỡ rồi ngấm sâu vào trong đá tảng. Hắn đang dùng chính m.á.u tim thần tủy và tu vi nửa đời còn sót lại của mình để âm thầm nuôi dưỡng trận pháp bảo vệ bên trong Hàn Băng động. Chín chiếc đinh phong ấn hắn đóng vào người nàng ngày xưa là một loại cấm thuật nghịch thiên: Mỗi khi ma khí của nàng bộc phát c.ắ.n xé cơ thể, trận pháp bên ngoài do hắn nuôi dưỡng bằng m.á.u sẽ gánh chịu thay nàng một nửa nỗi đau, che giấu hoàn toàn linh hồn nàng khỏi sự săn lùng, định vị của các đại phái chính đạo khác.
Hắn chấp nhận hy sinh danh tiếng, chấp nhận để nàng hận hắn thấu xương tủy, một mình gánh chịu sự phản phệ của Thiên Đạo vô tình, chỉ để đổi lấy tư cách được đứng ngoài hành lang động bảo vệ nàng sống sót qua đêm đông lạnh giá. Khoảng lặng giữa cơn bão tuyết lúc này đau đớn hơn vạn đạo lôi kiếp trên cửu trùng thiên. Hắn không thể giải thích, vì dưới quy luật của nhân quả, sự thật phơi bày sẽ chỉ khiến ma tính trong người nàng triệt để bùng nổ, kéo cả hai vào chỗ c.h.ế.t sớm hơn.
"A Âm... hận ta đi..." Hắn khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc bị gió bấc nuốt chửng. Một ngụm m.á.u tươi từ bờ môi nứt nẻ tràn ra, nhỏ từng giọt huyết sắc xuống nền tuyết bẩn dưới chân, hòa cùng m.á.u vàng kim thành một màu sắc tàn nhẫn, bi thương.
Bên trong Hàn Băng động, không khí lạnh lẽo như chín tầng địa ngục.
Phạn Âm ngồi xếp bằng trên đống rơm rạ đóng băng, cơ thể mảnh mai bị bao phủ bởi một biển ma khí đen kịt. Nàng cảm nhận được lục phủ ngũ tạng đang bị c.ắ.n xé dữ dội, nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi cơn đau đạt đến cực hạn, một luồng năng lượng ấm áp, mang theo mùi hương thanh khiết quen thuộc của trà tuyết điện Trường Sinh lại từ vách đá truyền vào, làm dịu đi ma tính trong người nàng.
Nàng khẽ động ngón tay thô ráp, ánh mắt găm thẳng vào vách đá rỉ nước. Với ma lực nhạy bén của Ma căn thượng cổ, nàng ngửi thấy mùi vị tanh nồng của huyết dịch thanh khiết đang bủa vây bên ngoài cửa động.
Mảnh vỡ thần thức do Nhan Từ Quy cài cắm bỗng chốc xoay chuyển điên cuồng trong thức hải nàng, quỷ ảnh đẫm m.á.u lại hiện lên, thì thầm bên tai nàng lời nói dối chí mạng: "Ngươi xem, hắn đang dùng m.á.u của chính mình để đúc lại trận pháp phong ấn, ép chín chiếc đinh cắm sâu hơn vào tim ngươi, biến ngươi thành một cái xác ngoan ngoãn để chờ ngày lấy đan luyện t.h.u.ố.c đấy!"
Sự thật tàn nhẫn bị bóp méo qua lăng kính hận thù của Thiên Đạo. Phạn Âm nhìn vạt áo huyết sắc rách nát của mình, một nụ cười điên dại, ngạo nghễ bỗng chốc bật lên nơi khóe môi bầm tím. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa nay hoàn toàn bị một màu huyết sắc đỏ rực nuốt chửng, ma văn trên mặt bò đầy như những con quỷ mị đang gào thét đòi nợ m.á.u.
Nàng không cần sự bảo bọc giả tạo này. Nàng không cần làm một con mồi câm lặng đứng nhìn kẻ đi săn mỉm cười ban phát lòng thương hại.
Phạn Âm đột ngột đứng bật dậy, tiếng xiềng xích sắt lạnh lẻo kêu lên một hồi loảng xoảng nhức nhối x.é to.ạc màn đêm tịnh mịch của động băng.
Nàng không dùng ma lực để chống cự luồng hơi ấm bên ngoài, ngược lại, nàng dùng mười ngón tay rỉ m.á.u đen bấu c.h.ặ.t vào vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c, tự mình nhổ bật chiếc Trấn Thần Đinh thứ chín đang cắm sát tim ra ngoài. Máu đen tuôn ra như suối, nhuộm rực rỡ thêm tà áo huyết sắc. Sức mạnh ma đạo thượng cổ bị kìm hãm bấy lâu bùng nổ phun trào dữ dội, nhuộm đen toàn bộ không gian Hàn Băng động, đ.á.n.h nát một góc trận pháp bảo vệ của Trần Diệp.
Nàng tiến sát ngưỡng cửa đá, tiếng cười khàn đặc không còn hơi người vang vọng khắp vách núi âm phong, chứa đựng một sự tuyệt vọng và căm phẫn thấu tận cửu trùng thiên:
"Trần Diệp! Ngươi muốn dùng mạng ta nuôi thần đan? Ngươi muốn chính đạo vạn năm trường sinh? Ta thành toàn cho ngươi! Ba kiếp lầm lỡ... đời này kiếp này, ta sẽ cho ngươi một hồi huyết tế vĩ đại nhất! Ta biến thành quỷ dữ, cũng phải bắt ngươi và cái Linh Vân Môn này phải chôn thây cùng ta chốn địa ngục!"
Bên ngoài ngưỡng cửa, Trần Diệp gục xuống vũng m.á.u của chính mình khi trận pháp bảo vệ bị phá vỡ, đôi mắt đỏ rực sát ý ma đạo của Phạn Âm từ trong khe đá tối tăm nhìn thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang run rẩy của hắn.