Cả gian nhã các đều đang chờ xem ta hoặc cảm động đến rơi nước mắt, hoặc tủi nhục đến mức không còn mặt mũi.
Trong mắt bọn họ, một "lão cô nương" 19 tuổi, lại từng bị từ hôn như ta, có thể bước chân vào cổng phủ Quốc Công của Tạ gia, dẫu chỉ là làm thiếp cũng đã là trèo cao.
Tạ Lễ Trầm chăm chú nhìn ta, tựa hồ đang chờ ta quỳ xuống tạ ơn.
Hắn cho rằng mình đang ban ân cứu rỗi ta.
Hắn cho rằng ta trở lại Thượng Kinh là để cúi đầu van xin, khom lưng cầu cạnh hắn.
Ta không nhịn được, khẽ bật cười.
Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa gian nhã các tĩnh lặng, nghe càng thêm ch.ói tai.
Sắc mặt Tạ Lễ Trầm lập tức trầm xuống.
"Nàng cười cái gì?"
"Ta cười Thế t.ử quá đỗi tự phụ, đến mức chẳng biết mình là ai."
Ta nghênh đón ánh mắt hắn, từng bước từng bước tiến lại gần.
"Tạ Lễ Trầm, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ba năm trước chính miệng ngươi nói: 'Thà cưới kỹ nữ, quyết không cưới nữ nhi nhà họ Tống.' Hôm nay lại bày ra bộ dạng này, chẳng phải tự vả vào mặt mình hay sao?"
Tạ Lễ Trầm đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc chén ngọc trên tay lật úp, rượu tràn khắp mặt bàn.
"Tống Ninh An, đừng có được voi đòi tiên."
Hắn thẹn quá hóa giận.
"Nàng tưởng bây giờ mình còn tư cách gì để lên mặt với ta? Ngoài ta ra, khắp Thượng Kinh này còn ai dám cưới nàng?"
"Ai nói là không có?"
Thần sắc ta vẫn ung dung như cũ.
Ta rút từ trong tay áo ra một tấm thiếp mạ vàng, nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn còn đọng đầy rượu.
"Lần này ta hồi kinh, chính là để thành thân."
Đồng t.ử Tạ Lễ Trầm chợt co rút.
Hắn nhìn chằm chặp tấm hỷ thiếp, nhưng lại không lập tức đưa tay nhận lấy.
"Thành thân? Với ai? Một tên tú tài nghèo kiết xác ở Giang Nam? Hay một phú thương góa thê t.ử nào đó?"
Triệu Sùng cười khẩy.
"Tống Ninh An, ngươi cũng thật biết tự hạ thấp mình."
Ta chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ nhìn Tạ Lễ Trầm, chậm rãi nói từng chữ:
"Hai năm trước, ta đã đính thân tại Giang Nam."
"Phu quân của ta quyền cao chức trọng, phong thần tuấn mỹ, so với Tạ Lễ Trầm ngươi... hơn gấp ngàn lần, vạn lần."
Tạ Lễ Trầm cười lạnh:
"Trong cả Thượng Kinh này, còn ai tôn quý hơn bản Thế t.ử? Tống Ninh An, chỉ để chọc tức ta mà ngay cả loại dối trá này nàng cũng bịa ra được?"
"Là thật hay giả, Thế t.ử mở ra xem chẳng phải sẽ rõ sao?"