Mùa đông ở Thượng Kinh, gió rét như lưỡi đao cứa vào da thịt.
Cỗ xe ngựa lăn bánh trên con đường lát đá xanh ở Chu Tước Đại Nhai, phát ra từng tiếng trầm đục.
Ta khẽ vén một góc rèm xe, luồng hàn khí lập tức ập tới, khiến ta bất giác nheo mắt.
Đã ba năm rồi.
Ngày rời khỏi Thượng Kinh, ta là trò cười lớn nhất kinh thành.
Trước mặt bao người, Tạ Thế t.ử Tạ Lễ Trầm công khai từ hôn, chỉ bằng một câu: "Thà cưới kỹ nữ, còn hơn cưới nữ nhi nhà họ Tống", đã giẫm nát thể diện của Tống gia xuống bùn nhơ.
Mà nay trở về, xem ra câu chuyện cười ấy vẫn chưa hề phai nhạt.
2
Khắp trà lâu t.ửu quán ven đường, tiếng bàn tán râm ran không dứt.
"Đó là xe ngựa của Tống gia phải không? Tống Ninh An đã trở về rồi?"
"Ngoài nàng ta thì còn ai nữa? Nghe nói ở Giang Nam suốt ba năm, đến một người tới cầu thân cũng chẳng có."
"Đã từng bị Tạ Thế t.ử công khai từ hôn, còn nhà nào muốn rước lấy điều xui xẻo ấy? Huống hồ qua năm mới nàng ta cũng 19 tuổi rồi. Với tuổi ấy mà vẫn chưa xuất giá, e rằng chỉ có thể làm kế thất cho người ta."
Bạch Truật tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ, vội đưa tay định buông rèm xe xuống.
"Tiểu thư, đám người này thật lắm điều. Để nô tỳ xuống đó xé miệng bọn họ."
"Cứ mặc họ nói."
Ta buông rèm xe, tựa lưng vào gối mềm, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve khối ngọc bội ôn nhuận trong lòng bàn tay.
Rùa
Đó là vật người ấy đích thân buộc bên hông ta trước ngày lên đường.
Bạch Truật bất bình thay ta.
"Rõ ràng tiểu thư trở về để chuẩn bị thành thân, sao có thể mặc cho bọn họ bịa đặt đủ điều như vậy?"
Ta khẽ cười.
Chuẩn bị thành thân ư?
Đúng vậy.
Ta trở về, chính là để xuất giá.
Chỉ e những người này có nằm mộng cũng chẳng thể ngờ, người ta sắp gả là ai.
Xe ngựa vừa đến trước cửa Túy Tiên Lâu thì bỗng dừng lại.
Bên ngoài vang lên một trận huyên náo, ngay sau đó là giọng nói đầy khó xử của tên tiểu tư.
"Tiểu thư, phía trước bị chặn đường rồi. Nghe nói Tạ Thế t.ử đang mở tiệc trên lầu, xe ngựa quá đông, e là chúng ta phải đi đường khác."
Tạ Lễ Trầm.
Nghe thấy cái tên ấy, trong lòng ta lại chẳng gợn chút sóng nào, tựa như chỉ vừa nghe nhắc đến một người qua đường chẳng mấy liên quan.
"Vậy thì đổi đường."
Ta thản nhiên đáp.
"Khoan đã."
Đúng lúc ấy, trên lầu vọng xuống một giọng nam trong trẻo, mang theo vài phần men say cùng ý cười giễu cợt.
"Đã là xe ngựa của Tống gia, hà tất phải tránh đường? Nếu đã trở về, sao không lên đây ôn chuyện cũ?"
Bốn phía lập tức lặng ngắt như tờ.
Ta nhận ra ngay.
Đó là giọng của Tạ Lễ Trầm.
Ba năm không gặp, hắn vẫn ngông cuồng như thuở trước, vẫn chắc mẩm rằng ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo mọi lời hắn.
Bạch Truật lo lắng nhìn về phía ta.
Ta khẽ vuốt phẳng vạt áo, bình tĩnh nói:
"Nếu Thế t.ử đã có lời mời, vậy thì gặp một lần cũng được."
Có những món nợ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sớm muộn cũng phải thanh toán.
Có những lời...
Nói rõ ràng ngay trước mặt, cũng coi như cắt đứt mọi vọng tưởng của một vài kẻ.
3
Lầu hai Túy Tiên Lâu, trong một gian nhã các.
Cánh cửa vừa mở, hơi ấm cùng hương huân thơm ngát hòa lẫn mùi rượu lập tức ùa ra.
Tạ Lễ Trầm ngồi ở vị trí chủ tọa.
Hắn khoác cẩm y hoa phục, trong tay nhàn nhã xoay một chén rượu bạch ngọc.
So với ba năm trước, khí thế của hắn càng thêm sắc bén, giữa hàng mày khóe mắt đều toát lên vẻ kiêu ngạo và tôn quý của một công t.ử thế gia.
Xung quanh là mấy tên công t.ử ăn chơi.
Vừa thấy ta bước vào, ánh mắt bọn chúng đều ánh lên vẻ chờ xem kịch hay.
"Ôi chà, Tống đại tiểu thư. Lâu ngày không gặp."
Kẻ lên tiếng là Triệu Sùng, con trai Binh bộ Thượng thư, ngày thường vẫn luôn theo sau Tạ Lễ Trầm như hình với bóng.
Tạ Lễ Trầm không nói gì.
Hắn chỉ chăm chú nhìn ta.
Ta cũng nhìn thẳng vào hắn.
Thuở trước, chỉ để đuổi theo ánh mắt ấy, ta từng hạ mình, tự tay vào bếp nấu đủ món ngon, chỉ mong đổi lấy một nụ cười của hắn.
Thế nhưng hắn lại xem như giày rách, giẫm đạp tấm chân tình của ta đến không còn chút giá trị.
Giờ đây nhìn lại...
Chỉ thấy gương mặt ấy cũng tầm thường đến lạ.
"Tống Ninh An."
Cuối cùng Tạ Lễ Trầm cũng lên tiếng.
Giọng nói trầm thấp, dường như còn xen lẫn một tia căng cứng khó lòng nhận ra.
"Nàng gầy đi rồi."
Nếu là trước kia...
Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến ta mừng rỡ đến mất ngủ.
Nhưng bây giờ...
Ta chỉ thấy nực cười.
"Tạ Thế t.ử gọi ta lên đây, chỉ để nói những lời này sao?"
Ta vẫn đứng nơi cửa, không hề có ý ngồi xuống.
Hàng mày Tạ Lễ Trầm khẽ nhíu lại, dường như không hài lòng trước vẻ hờ hững của ta.
Hắn đặt chén rượu xuống, hơi ngả người ra sau, lại trở về dáng vẻ lười nhác, bất cần đời.
"Nghe nói ba năm ở Giang Nam, chẳng có ai đến cầu thân nàng?"
Mấy người bên cạnh lập tức cười ầm lên.
"Tống đại tiểu thư, Giang Nam vốn nổi tiếng lắm tài t.ử phong lưu, sao chẳng có ai lọt được vào mắt nàng vậy?"
"Hay là trong lòng Tống đại tiểu thư vẫn chỉ có Tạ Thế t.ử của chúng ta, nên chẳng coi ai ra gì?"
Khóe môi Tạ Lễ Trầm cong lên thành một nụ cười ngả ngớn.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt khắp người ta, chẳng khác nào đang định giá một món hàng chờ bán.
"Vẫn là Tạ Thế t.ử của chúng ta bản lĩnh. Ba năm trôi qua, Tống Ninh An rốt cuộc vẫn trông ngóng mà quay về."
"Ngoài gả cho Tạ Thế t.ử, nàng ta còn có thể gả cho ai nữa?"
Đầu ngón tay Tạ Lễ Trầm khẽ gõ lên mặt bàn, giọng điệu đầy vẻ ban ơn:
"Dẫu gì cũng từng có một đoạn tình nghĩa. Nếu nàng thật sự không gả được, tiểu gia đây cũng đành miễn cưỡng nạp nàng làm quý thiếp."