“Tss!” Chỉ Dao vừa mới mở mắt ra, một cơn đau đớn kịch liệt truyền đến, toàn bộ thân thể giống như bị xe nghiền qua, đầu lại càng giống như sắp nổ tung đến nơi.
Chỉ Dao lập tức đưa tay ôm lấy đầu, muốn giảm bớt một chút cảm giác đau đớn.
“Xú nha đầu, ngươi tỉnh rồi?” Tư Nhược Trần lập tức đứng bật dậy, đi về phía Chỉ Dao.
Mấy người Dạ gia cũng hưng phấn đứng lên, toàn bộ vây quanh mép giường.
Chỉ Dao buông tay ra, nhìn một vòng người vây quanh mép giường, có chút khó chịu gõ gõ đầu.
“Sao ngươi lại ở đây?” Chỉ Dao nhìn Tư Nhược Trần trước mắt, có chút khó hiểu lên tiếng hỏi.
“Vốn dĩ là tới rèn luyện, sau đó gặp được Hạ sư tỷ, rồi lại gặp được ngươi!” Tư Nhược Trần vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, không cho nàng đi gõ đầu.
Chỉ Dao cố gắng nhịn cơn đau đầu, có chút yếu ớt hỏi: “Thất Nguyệt cũng tới?”
Mấy người nghe vậy hơi nghiêng người, nhường ra một khe hở, Chỉ Dao liền nhìn thấy Thất Nguyệt đang đứng bên bàn, mỉm cười nhìn nàng.
Chỉ Dao đáp lại bằng một nụ cười, vừa định há miệng nói chuyện, lại đột nhiên ho sặc sụa, ngạnh sinh sinh phun ra mấy ngụm m.á.u.
“Thập Thất!” Dạ Chỉ Nhu thấy thế kinh hãi, lập tức móc ra Lục phẩm Hồi Xuân Đan, nhét vào miệng nàng.
“Muội mau ch.óng liệu thương đi, đừng nói chuyện nữa.”
“Ừm!” Chỉ Dao nuốt xuống đan d.ư.ợ.c, liền khoanh chân bắt đầu đả tọa khôi phục thương thế.
Chỉ là đầu đau dữ dội, khiến nàng mấy lần đều không thể tập trung sự chú ý.
Mọi người thấy nàng bắt đầu khôi phục thương thế, mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ta đi mấy cửa hàng kia xem thử có Dưỡng Thần Đan cấp cao không, vết thương này của Thập Thất, e rằng đan d.ư.ợ.c cần dùng sẽ không ít.” Dạ Chỉ Di thấy Thập Thất tỉnh lại, thở phào một hơi.
“Ta đi cùng tỷ.” Tư Nhược Trần cũng đứng ra.
“Các ngươi cùng đi hết đi, ta ở đây canh chừng muội ấy.” Hạ Thất Nguyệt nhạt nhẽo lên tiếng: “Đông người ngược lại không có lợi cho bọn họ khôi phục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có đuổi những người này đi, mình mới tiện lấy Bổ Thần Đan ra.
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, gật đầu một cái, liền rời đi.
Dù sao trên mặt đất này cấm đ.á.n.h nhau, thiết nghĩ cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Trong phòng mấy người Úc Bùi Thanh vẫn còn ở lại, đang nhìn Hạ Thất Nguyệt.
“Các ngươi ra ngoài dạo trước đi, hoặc là xuống dưới lòng đất trước đi.” Hạ Thất Nguyệt có chút áy náy, bởi vì chuyện của mình, làm chậm trễ bọn họ.
“Thất Nguyệt muội nói gì vậy, chúng ta đương nhiên là phải đi cùng nhau rồi, nàng ấy là bằng hữu của muội, tự nhiên cũng là bằng hữu của ta nha.” Lạc Thu Ly tiến lại gần Hạ Thất Nguyệt, có chút bất mãn khoác lấy cánh tay nàng ấy.
Hạ Thất Nguyệt nhíu mày, rút tay ra, nàng không quen thân cận với người khác như vậy.
Trong mắt Lạc Thu Ly xẹt qua một tia tối tăm, nhưng vẫn cười buông tay ra.
“Đi thôi!” Úc Bùi Thanh đứng lên, liếc nhìn Chỉ Dao một cái, liền đi ra ngoài, hai người Lạc Thu Ly cũng đành phải đi theo.
Xác định mọi người đều đã rời đi, Hạ Thất Nguyệt đi tới trước mặt Chỉ Dao, lấy ra trận bàn cách ly Dạ Khuynh Thăng ra, mới nhẹ giọng gọi Chỉ Dao.
Chỉ Dao vốn dĩ đã không thể tập trung tinh thần, Thất Nguyệt vừa gọi nàng, liền khiến nàng từ trong đả tọa tỉnh lại.
Thấy Chỉ Dao sắc mặt trắng bệch nhìn mình, Thất Nguyệt đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng.
Tuy nói tu sĩ đả tọa không thể tùy tiện cắt ngang, nhưng nàng đã đoán được nàng ấy căn bản không có cách nào tập trung tinh thần, bởi vì nỗi đau thần hồn bị thương này, nàng từng thể hội sâu sắc.
“Ta ở đây có một viên Bổ Thần Đan, muội tu bổ thần hồn trước, rồi hẵng liệu thương đi.” Thất Nguyệt nói xong liền móc ra một viên đan d.ư.ợ.c, đưa cho Chỉ Dao.
Chỉ Dao thấy nàng ấy mây trôi nước chảy đưa Bổ Thần Đan cho mình, hốc mắt đột nhiên đỏ lên.
Nàng sao lại không biết sự trân quý của Bổ Thần Đan này, đối với Thất Nguyệt quan trọng đến mức nào.
Thất Nguyệt là nữ chính, trắc trở của nàng ấy một chút cũng không ít hơn mình, tuy nói cuối cùng thường thường đều có thể hóa hiểm vi di, nhưng mỗi một lần đều là bồi hồi trong ranh giới sinh t.ử.