Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 273: Bổ Thần Đan



“Muội ấy sẽ không sao đâu.” Hạ Thất Nguyệt nhạt nhẽo nhìn Chỉ Dao đang nằm trên giường một cái, lúc này nàng ấy hoàn toàn khác biệt so với lúc mình gặp trước đây.

Lúc đầu gặp nhau ở bí cảnh, nàng chỉ không hiểu tại sao mỗi lần có chuyện đều liên quan đến nàng ấy, sau đó liền khiến mình nhớ kỹ nàng ấy.

Về sau hai người tương ngộ ở Loạn Ma Hải, nàng liền phát hiện Chỉ Dao là một người có tính cách cực kỳ kiên cường, cho dù đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh, nàng ấy cũng chưa từng nghĩ tới việc cúi đầu, mà lựa chọn phản kháng.

Điều này ở một mức độ nào đó rất giống mình, trên đời này người duy nhất có thể khiến mình cúi đầu chỉ có chính mình!

Lúc trước đối mặt với nguy hiểm tính mạng, nàng ấy còn lấy cả bùa hộ mệnh của mình ra, đưa cho các nàng.

Đây là một người bằng hữu chân thành với người khác, có thể yên tâm giao phó sau lưng.

Thế nhưng lúc này nàng ấy cứ lẳng lặng nằm đó như vậy, thực sự khiến nàng rất không quen.

Bất quá nghĩ đến viên “Bổ Thần Đan” duy nhất còn lại trong không gian, Hạ Thất Nguyệt rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bổ Thần Đan này đã thất truyền từ lâu, mình tuy có đan phương, nhưng hiện tại căn bản vẫn chưa thể luyện chế ra được.

Bổ Thần Đan, đúng như tên gọi, là một loại đan d.ư.ợ.c có thể tu bổ thần hồn của tu sĩ.

Chỉ cần Chỉ Dao uống nó, không chỉ có thể chữa trị thần hồn, mà còn có thể khiến thần hồn tiến thêm một bước.

“Nhưng Dưỡng Thần Đan cũng không thể trị tận gốc vấn đề thần hồn của muội ấy.” Dạ Chỉ Di thở dài một hơi, bản thân nàng cũng có Dưỡng Thần Đan, nếu vết thương nhẹ, ngược lại còn có tác dụng.

Mấy người Dạ gia khác nghe vậy tâm trạng càng thêm trầm thấp, ngay cả người vô tâm vô phế như Dạ Chỉ Nhu cũng nặng nề tâm sự.

“Dưỡng Thần Đan của ta phẩm giai khá cao, có lẽ có thể.” Hạ Thất Nguyệt cũng không thể nói ra chuyện Bổ Thần Đan, chỉ có thể nói như vậy.

“Ừm!” Dạ Chỉ Di gượng cười, liền không nói thêm gì nữa, hiển nhiên trong lòng không ôm hy vọng quá lớn.

Hạ Thất Nguyệt cũng không để bụng, dù sao người khác có tin hay không đối với nàng căn bản không quan trọng.

Mọi người cứ như vậy trầm mặc xuống, chờ đợi hai người tỉnh lại.

Chỉ có Úc Bùi Thanh âm thầm liếc nhìn Chỉ Dao một cái, không ngờ Thất Nguyệt lại quan tâm nha đầu này như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra sau này lúc mình đối phó nàng ta phải cẩn thận một chút, không thể để Thất Nguyệt phát giác được.

Đã từng khiến ta chịu thiệt thòi, vậy thì phải trả giá thôi.



Vài canh giờ sau, Dạ Khuynh Thăng tỉnh lại trước, có chút khó chịu ôm lấy n.g.ự.c.

“Thập Thất!” Nhìn thấy Chỉ Dao nằm bên cạnh, Dạ Khuynh Thăng kinh hãi.

“Thập Nhất!” Dạ Chỉ Di đi tới bên giường, vỗ vỗ Dạ Khuynh Thăng.

“Tam tỷ, Thập Thất đây là bị sao vậy?” Dạ Khuynh Thăng quay đầu có chút căng thẳng hỏi, hắn chỉ nhớ mình đang mang theo Thập Thất bỏ chạy, sau đó xảy ra chuyện gì thì hoàn toàn không biết nữa.

“Không sao, muội ấy bị thương, đệ liệu thương trước đi.” Dạ Chỉ Di lấy ra một viên Lục phẩm Hồi Xuân Đan đưa cho Dạ Khuynh Thăng, lần này vết thương của bọn họ đều khá nghiêm trọng, đan d.ư.ợ.c cấp thấp căn bản vô dụng.

Dạ Khuynh Thăng nhận lấy đan d.ư.ợ.c, nhìn một đám người đang ngồi bên bàn, cảm nhận được sự trầm thấp trong cảm xúc của mọi người, trong lòng đã nhận ra có điều không ổn.

Quay đầu nhìn Chỉ Dao, tâm trạng Dạ Khuynh Thăng có chút nặng nề, nha đầu ngày thường hoạt bát nhảy nhót, nay lại nằm đây yên tĩnh như vậy.

Nhưng vết thương trên người thực sự quá nặng, dù sao đó cũng là một chưởng của Cửu giai yêu thú, hai người không bị đập c.h.ế.t đã là vạn hạnh rồi.

Nghĩ như vậy hắn liền nuốt xuống đan d.ư.ợ.c, khoanh chân bắt đầu liệu thương.

“Thập Thất sao vẫn chưa tỉnh?” Dạ Chỉ Nhu nhìn Thập Nhất ca đều đã tỉnh rồi, nhưng Thập Thất lại vẫn không có chút phản ứng nào.

“Chắc là sắp rồi!” Dạ Khuynh Nam hiếm khi xoa đầu nàng ấy, an ủi nói.

Bất quá chắc cũng sắp rồi.

Cảm ơn hoa tươi của tiểu khả ái “Ba ba a hì hì” (ε`)