Chỉ là người đó rốt cuộc là ai, lại có mục đích gì?
Tô Ngữ càng nghĩ lại càng thấy rằng bây giờ nàng và Tô Ngôn từ tiểu thế giới đến đây lại còn gặp được Ninh Khả Nhân. Nếu kẻ vẫn luôn cản trở mẫu t.ử họ gặp nhau mà biết được liệu có thể sẽ gây ra chuyện gì không?
Nhìn gương mặt tràn đầy thống khổ của Ninh Khả Nhân, nàng lại nghĩ tới một chuyện.
“Phụ thân của chúng ta là ai?”
Lời này vừa nói ra, ngay cả Tô Ngôn cũng mở to hai mắt nhìn về phía bà ấy.
Nào ngờ Ninh Khả Nhân lại ngây người ra hồi lâu sau mới thấy bà đầy vẻ mờ mịt chớp chớp mắt:
“Ta cũng không biết!”
Tô Ngữ cạn lời, cái này cũng không biết?
Vậy xin hỏi người biết cái gì?
“Vậy Tô Cảnh Ninh có phải là phụ thân của chúng ta không?”
Nàng dứt khoát hỏi thẳng.
Nàng bây giờ xem như chán ghét c.h.ế.t cái trò chơi đoán mò này. Xem ra sau này có chuyện gì vẫn là nên nói thẳng thì tốt hơn bằng không không biết đến khi nào mới có thể nói ra được manh mối.
Chỉ là lúc nàng còn đang rối rắm không biết Ninh Khả Nhân sẽ thừa nhận hay là một mực phủ nhận lại thấy bà ấy vẻ mặt mờ mịt nói:
“Tô Cảnh Ninh là ai?”
Lần này không chỉ Tô Ngữ và Tô Ngôn, mà ngay cả Khương Kỳ, người vẫn luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt bên cạnh lúc này cũng phải trừng lớn hai mắt.
Ba người sáu con mắt đem Ninh Khả Nhân từ trên xuống dưới nhìn một lượt, cuối cùng mới xác định rằng biểu cảm này của bà ấy thật sự không phải là giả vờ.
Chỉ là tại sao bà ấy lại không biết Tô Cảnh Ninh là ai?
Dù cho Tô Cảnh Ninh không muốn nhận họ, Ninh Khả Nhân không muốn xấu hổ nhưng cũng sẽ không nói như vậy.
Nếu không phải là giả vờ, vậy chứng tỏ Ninh Khả Nhân lúc này thật sự không biết Tô Cảnh Ninh là ai!
Thế nhưng điều này không hợp lý, sao bà ấy có thể không quen biết Tô Cảnh Ninh được chứ?
Tô Ngữ không tin tà tiếp tục hỏi:
“Vậy lúc trước người đã đến tiểu thế giới đó như thế nào, làm sao đến được Đại Tần? Người lại tại sao lại phải gả cho Tô An?”
Từng câu hỏi như vậy được đặt ra, không chỉ Ninh Khả Nhân mà ngay cả Khương Kỳ cũng phải nhìn Tô Ngữ bằng con mắt khác.
Tô Ngữ lại hoàn toàn không có tâm trí để chú ý đến người khác đang nhìn mình thế nào. Nàng bây giờ chỉ muốn biết Ninh Khả Nhân sẽ trả lời ra sao.
Thực ra lúc này trong lòng nàng đã ẩn ẩn có một phỏng đoán, nhưng lại không muốn đi chứng thực lại càng không muốn thấy nó xảy ra.
Thế nhưng thế sự vô thường sao có thể mọi chuyện đều tùy tâm được?
Ninh Khả Nhân cố hết sức để hồi tưởng cuối cùng lại không nhớ ra được gì cả, chỉ có thể lắc đầu nói:
“Ta không biết, ta đã quên mất rồi.”
Dứt lời bà ấy thở dài một hơi sâu:
“Sau khi trở về Trường Sinh Điện, ta cũng vẫn luôn hồi tưởng lại những năm đó rốt cuộc ta đã đi đâu, đã ở cùng ai, lại vì sao lại đột nhiên trở về. Thế nhưng bất luận mỗi lần ta nghĩ bao lâu cuối cùng đều là vô ích. Bởi vì những chuyện ta nghĩ đến vốn dĩ đều không quan trọng. Mà những điều quan trọng lại đều không thể nghĩ ra.”
Ninh Khả Nhân dứt lời cảm xúc cũng trở nên vô cùng suy sút.
Tô Ngữ không ngờ tới thế mà lại là như vậy, tâm trạng cũng trở nên áp lực.
Nhưng càng như vậy nàng lại càng muốn biết rốt cuộc tại sao lại biến thành thế này.
Ninh Khả Nhân trầm mặc hơn nửa ngày, chờ bà ấy hoàn hồn lại trên mặt lại mang theo nụ cười mong đợi.
“Ngữ nhi, Ngôn nhi, các con là không định nhận mẫu thân sao? Tuy mấy năm nay mẫu thân đã làm không đủ tư cách nhưng ta trước sau đều là yêu thương các con. Bây giờ đã tốt rồi đều đã đến bên cạnh nương rồi chẳng lẽ còn không định gọi một tiếng nương sao?”
Tô Ngữ nhìn gương mặt tràn đầy mong đợi của bà ấy lập tức có chút không biết nên nói gì cho phải.
Quay đầu nhìn Tô Ngôn, thấy nó cũng đang mím c.h.ặ.t môi, trong mắt thần sắc phức tạp.
Ninh Khả Nhân đợi một lúc lâu, thấy hai người đều như vậy cũng biết bây giờ không thể cưỡng cầu đành phải cười khổ nói:
“Mẫu thân bây giờ cũng không ép buộc các con. Chờ thời gian lâu rồi, tình cảm giữa chúng ta được bồi đắp thì sẽ tốt thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy bà ấy nói vậy Tô Ngữ và Tô Ngôn đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Tuy đã nghe bà ấy kể lại nguyên nhân trước đó nhưng cứ thế mà tha thứ, thậm chí là đi chấp nhận bà ấy nàng vẫn là không làm được.
Bây giờ Ninh Khả Nhân tự mình lùi một bước, không còn ép buộc họ gọi “mẫu thân” nữa, điều này đã cho hai người một ít thời gian.
Lời bà ấy nói vừa rồi cũng đúng. Chỉ cần ở Trường Sinh Điện nghỉ ngơi một thời gian, chờ cho nhau hiểu biết hơn thì chuyện gì cũng dễ giải quyết.
Ninh Khả Nhân lau lau nước mắt của mình đột nhiên lại nhìn về phía Khương Kỳ.
Khương Kỳ lập tức trong lòng rùng mình liền ngồi ngay ngắn.
Tuy Tô Ngữ và Tô Ngôn đều chưa tiếp nhận Ninh Khả Nhân nhưng tình hình hiện tại và những gì họ đã nghĩ trước đó không giống nhau, vậy thì không phải là quan hệ đối địch.
Nếu đã như vậy vậy thì sau này mối quan hệ giữa họ sẽ chỉ ngày càng tốt hơn.
Mà hắn, người làm con rể, phải từ bây giờ trở đi liền phải tạo được một ấn tượng tốt trong lòng Ninh Khả Nhân.
Những người khác ở đây có lẽ không nhìn ra nhưng Tô Ngữ đối với Khương Kỳ lại hiểu rất rõ.
Nhìn bộ dạng như lâm đại địch của hắn nàng trong lòng lập tức liền cười nở hoa.
Từ khi hai người thành thân đến nay, nàng chưa từng nhìn thấy hắn như thế này. Bây giờ trông lại rất không tồi.
Đột nhiên nàng cảm thấy có một người mẫu thân có lẽ vẫn là một chuyện không tồi.
Ninh Khả Nhân nhìn chằm chằm Khương Kỳ một lúc lâu mới nói:
“Các ngươi thành thân đã bao lâu rồi?”
Khương Kỳ nghe vậy hơi sững người sau đó lập tức đáp:
“Năm năm.”
Ninh Khả Nhân gật đầu, trong lòng lại càng thêm chua xót nhưng lại không biểu lộ ra.
Thật không ngờ tới, lúc bà ấy rời đi khuê nữ vẫn còn nhỏ như vậy bây giờ thế mà lại đã thành hôn được năm năm.
Đột nhiên bà ấy nghĩ đến một vấn đề:
“Các ngươi thành thân năm năm rồi mà lại không có hài t.ử sao?”
Không phải là Khương Kỳ có vấn đề gì chứ?
Nếu hỏi tại sao bà ấy không nghi ngờ Tô Ngữ có vấn đề, đùa gì vậy đó là nữ nhi của bà sao có thể có vấn đề được chứ?
Khương Kỳ còn chưa kịp trả lời liền thấy ánh mắt của Ninh Khả Nhân trở nên kỳ quái. Trong lòng hắn lập tức hiểu ra điều gì đó bèn vội đáp:
“Chúng ta có hài t.ử, đã ba tuổi rồi.”
Ninh Khả Nhân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm:
“Hài t.ử đâu? Nam hài hay nữ hài?”
Tô Ngữ tiếp lời:
“Hài t.ử tạm thời đang ở một nơi an toàn. Chúng ta đến Trường Sinh Điện còn chưa biết tình hình thế nào, cho nên…”
Lời này của nàng nói tuy có chút hàm hồ nhưng ý tứ cần biểu đạt cũng đã biểu đạt rõ ràng.
Hơn nữa dù cho sau này có xác định được Ninh Khả Nhân là người có thể tin tưởng, có nói ra chuyện về không gian cũng sẽ không bị bà ấy trách cứ.
Suy cho cùng nàng chỉ nói hài t.ử đang ở một nơi an toàn chứ không nói là ở đâu cũng không nói là không mang đến.
Tất cả những điều này đều phải dựa vào sự lý giải của chính Ninh Khả Nhân.
Tô Ngữ cảm thấy mình trong chốc lát này thật là vô cùng thông minh.
Ninh Khả Nhân nghe vậy gật đầu bà ấy cũng hiểu được ý của Tô Ngữ.
Chỉ là bây giờ không thể nhìn thấy hài t.ử, bà ấy vẫn có chút thất vọng.
“Vậy khi nào có thể mang hài t.ử đến đây cho ta trông thấy?”
Lúc Ninh Khả Nhân nói những lời này, trong mắt tràn đầy vẻ mong đợi.