Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 755: CHUYỆN XƯA CỦA NINH KHẢ NHÂN



 

Không đúng, nàng đã thừa nhận đây là mẫu thân của mình khi nào?

Chuyện trước kia còn chưa được làm rõ sao có thể dễ dàng thừa nhận bà ấy như vậy?

Tô Ngữ lắc lắc đầu, xua đi những suy nghĩ trong đầu mình.

Quay đầu nhìn về phía Tô Ngôn đang ngồi một bên liền thấy nó tuy sắc mặt vẫn còn bình tĩnh nhưng sống lưng thẳng tắp và đôi tay nắm c.h.ặ.t vào nhau vẫn cho nàng biết, lúc này hắn thật sự rất căng thẳng.

Có điều Tô Ngữ cũng không cảm thấy có gì lạ. Đừng nói là Tô Ngôn, ngay cả chính nàng cũng cảm thấy có chút căng thẳng.

Bên kia Ninh Khả Nhân đã đ.á.n.h giá Khương Kỳ một lượt, thừa nhận thân phận của hắn rồi bảo hắn tự mình ngồi xuống.

Bà ấy lại đi đến ngồi giữa Tô Ngữ và Tô Ngôn, đưa đôi tay ra định kéo tay hai người.

Tô Ngữ và Tô Ngôn lại đồng thời né tránh.

Ninh Khả Nhân nhìn đôi tay trống rỗng, ngây người một lát sau đó lộ ra một nụ cười khổ.

“Các con là đang trách mẫu thân sao?”

Nghe những lời có chút chua xót của bà ấy, Tô Ngữ cũng cảm thấy trong lòng mềm nhũn.

Nhưng nguyên tắc không thể cứ thế mà vứt bỏ. Nàng phải hỏi rõ ràng chuyện năm đó để cho nguyên chủ một lời giải thích.

Suy cho cùng nàng không phải là Tô Ngữ ban đầu, Tô Ngữ đó đã qua đời rồi.

Nhìn mỹ nhân nhi khuynh quốc khuynh thành trước mắt này, nàng thật sự có một sự thôi thúc muốn trực tiếp nói cho bà ấy biết, nữ nhi của bà ấy đã qua đời rồi.

Thế nhưng lời nói đến bên miệng nàng lại không thể nói ra.

Tô Ngôn đã lớn lên cùng với nguyên chủ, nó có thể đoán ra được là điều chắc chắn. Thế nhưng dù có đoán được nó cũng không muốn nói ra.

Dù cho nguyên chủ yếu đuối nhưng cũng là thân tỷ tỷ.

Sự vui mừng của Ninh Khả Nhân khi mới nhìn thấy họ hoàn toàn không thể giả vờ được.

Bất kể trước đây bà ấy vì sao lại rời đi sau này lại tại sao không trở về tìm tỷ đệ họ, nàng đều không muốn để bà ấy, người vừa mới tìm được nhi nữ mà vui mừng khôn xiết lại phải chịu đựng một đả kích như vậy.

Nàng thật sự có thể tưởng tượng được, nếu bà ấy mà biết được sự thật có thể sẽ không chịu nổi đả kích mà giống như một đóa hoa tươi, dần dần khô héo.

Tô Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía Tô Ngôn. Tỷ đệ hai người dùng ánh mắt không tiếng động giao lưu lại đều có thể đọc hiểu ý của đối phương.

Thấy ý của Tô Ngôn giống như mình, nàng cũng yên tâm.

Nàng còn sợ hãi Tô Ngôn nhất quyết phải nói ra chuyện này, nàng sẽ không có cách nào.

“Lúc trước tại sao người lại phải đi?”

Tô Ngữ hỏi.

“Ta…”

Ninh Khả Nhân há miệng định trả lời, lại phát hiện vấn đề này bà ấy không thể trả lời được.

Bởi vì lúc trước không phải là bà ấy muốn đi!

Tô Ngữ thấy vậy cũng nghĩ tới, lúc đó người ta cho rằng Ninh Khả Nhân đã qua đời, đã đặt vào trong quan tài để chôn cất sau đó bà ấy mới biến mất không thấy.

Nghĩ nghĩ, nàng đổi một câu hỏi khác.

“Là ai đã mang người đi?”

Ninh Khả Nhân vẻ mặt mờ mịt:

“Ta cũng không biết. Lúc ta tỉnh lại thì đã trở về nơi này rồi.”

Tô Ngữ nhíu mày nhìn mặt bà ấy, thấy bà không giống như đang nói dối, trong lòng lại càng cảm thấy kỳ quái.

Bà ấy thế mà lại không biết mình là bị ai cứu trở về lẽ nào không phải Tô Cảnh Ninh đã cứu bà ấy đi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy không có ai nói cho người biết sao?”

Toàn bộ Trường Sinh Điện nhiều người như vậy, sẽ không thể nào đều không thấy được là ai đã đưa bà ấy trở về chứ?

Ninh Khả Nhân rõ ràng đã cảm nhận được sự khinh bỉ của Tô Ngữ đối với người của Trường Sinh Điện từ trong khẩu khí của nàng. Tuy cảm thấy trên mặt có chút nóng lên nhưng vẫn thành thành thật thật lắc đầu:

“Thật đúng là không có ai thấy. Họ nhặt được ta ở ngoài cổng lớn rồi đem ta về.”

Tô Ngữ quả thực sắp bị tức đến bật cười.

Đây là vị Lôi Phong sống nào đã làm chuyện tốt vậy?

Thi ân không cầu báo thì cũng thôi đi, thế mà đến cả một cái mặt cũng không lộ ra là có bao nhiêu sợ người khác tìm được mình?

Hay là nói thân phận của người đó thật sự không thể để người khác biết?

Tô Ngữ nghĩ như vậy cũng liền cảm thấy dễ tiếp nhận hơn một chút.

Liên tiếp hai câu hỏi liền giống như không hỏi, có đáp án cũng giống như không có đáp án. Tô Ngữ đành phải hỏi câu hỏi thứ ba.

“Tại sao người không quay về tìm chúng ta? Người có biết chúng ta sau khi người đi đã phải sống những ngày tháng thế nào không?”

Lời này vừa ra Ninh Khả Nhân liền im lặng.

Bà ấy sao có thể không biết được chứ?

Dù cho không có chính mắt nhìn thấy, nhưng lại là có thể tưởng tượng được!

“Không phải ta không muốn đi, mà là ta không có cách nào. Ta không thể nào đến được tiểu thế giới đó. Tất cả những người ta phái đi tìm các con đều không có trở về. Ta thậm chí còn không tìm thấy được tiểu thế giới đó rốt cuộc ở đâu.”

“Năm đầu tiên khi ta vừa trở về vẫn luôn phải điều dưỡng thân thể. Chờ sau này thân thể rốt cuộc đã điều dưỡng tốt ta liền nghĩ đến việc nhanh ch.óng đi tìm các con.”

“Thế nhưng lúc này ta mới phát hiện ra, ta thế mà lại hoàn toàn không nhớ rõ làm thế nào để đến tiểu thế giới mà các con đang ở.”

“Vốn dĩ ta cũng không để tâm đến chuyện nhỏ này, suy cho cùng chuyện này thực chất không có gì cả. Dù cho không biết tên của tiểu thế giới nhưng chỉ cần có chút ràng buộc là ta luôn có thể đến được nơi đó.”

“Nhưng không biết là vì nguyên nhân gì, lần này bất kể ta dùng biện pháp nào cũng không thể nào đến được tiểu thế giới đó.”

“Ta đầu tiên là tự mình dùng một năm thời gian để tìm, sau đó lại cảm thấy là do vấn đề của bản thân, có khả năng ta chính là không thể đi được cho nên đã để cho người khác đi tìm.”

“Thế nhưng bất kể để ai đi kết quả hoặc là không bao giờ trở về nữa hoặc là căn bản không đến được.”

Ninh Khả Nhân nói tới đây liền tạm thời dừng lại để bình ổn lại cảm xúc của mình.

Bà ấy chỉ cần vừa nhớ lại những năm đó là sẽ có chút không thể khống chế được.

Rõ ràng đã hao hết tâm tư, dùng hết toàn lực để tìm, thế nhưng cuối cùng lại không tìm ra được gì cả. Cảm giác vô lực này sao có thể không làm bà ấy cảm thấy khổ sở chứ?

Tô Ngữ và Tô Ngôn cũng không mở miệng quấy rầy, mà là chờ đợi bà ấy nói tiếp.

Cũng may khả năng tự chủ của bà ấy không tệ lắm chỉ trong chốc lát đã khôi phục lại.

“Sau đó Hi Tùng đã trở về, mang về hai đứa trẻ. Tuổi tác của chúng thế mà lại xấp xỉ với các con, dung mạo thế mà cũng có một tia tương tự.”

“Ta ngay khoảnh khắc nhìn thấy hai đứa trẻ đó liền hiểu ra rằng đây là có kẻ cố ý sắp đặt, cố ý để cho hai đứa trẻ này xuất hiện bên cạnh ta. Mục đích tự nhiên chính là để ta đem hết tình thương của mẫu thân đều đặt lên người chúng.”

“Ta lúc đó liền nghĩ, nếu địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, vậy thì cứ theo ý của kẻ đó mà làm trước đã. Dù sao chỉ cần họ có mưu đồ thì một ngày nào đó sẽ lộ ra đuôi cáo. Đến lúc đó ta nhất định sẽ cho họ một đòn thật mạnh.”

“Còn bên kia ta cũng cho người âm thầm tiếp tục tìm kiếm tiểu thế giới nơi các con ở. Thời gian cứ thế từng phút từng giây trôi qua, tựa như rất nhanh mà lại tựa như rất chậm.”

“Có điều trời xanh không phụ lòng người. Ta tìm không thấy tiểu thế giới đó, các con lại có thể ra ngoài. Đây không phải là các con đã xuất hiện trước mặt ta rồi sao.”

Nói xong câu cuối cùng trên mặt Ninh Khả Nhân lại nở một nụ cười rạng rỡ.

Tô Ngữ và Tô Ngôn lại vẻ mặt nghiêm túc. Họ thật sự không ngờ tới thế mà lại còn có chuyện như vậy xảy ra.

Là vì có kẻ từ giữa gây khó dễ nên họ mới phải chia lìa nhiều năm như vậy sao?

--

Hết chương 755.