Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 677: NHƯỢC VĂN UYÊN VÀ NGUYỄN LAN



 

Chỉ là khi Long Huyên quay người thấy Long Hạo, trên mặt nàng ta cũng toàn là vẻ khinh thường.

Long Hạo mặt không biểu cảm bước ra phía trước nhìn hai cha con này, trong lòng đau như d.a.o cắt.

--

Lại nói Hoàng Oánh sau khi ra khỏi đại điện thì lập tức hướng đến sân viện của phụ mẫu Nhược Tà. Dọc đường đi qua vô số người, không nơi nào là không bàn tán về chuyện Nhược Tà trở về. Xem ra lần trở về này của Nhược Tà quả thật đã gây ra một chấn động rất lớn ở Thiên Viêm Tông.

Đi một mạch rất nhanh đã đến nơi. Một tháng này nàng ấy cũng đã theo Tây Môn Tiên Nhi đến đây rất nhiều lần bởi vậy vừa vào cửa không cần nói gì đã có người dẫn nàng đi vào bên trong. Đi vào phòng khách liền thấy nhóm người Tô Ngữ đang lẳng lặng ngồi ở đó, chỉ duy không thấy Nhược Tà và Khanh Yên.

Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể biết, Nhược Tà và Khanh Yên nhất định đang ở bên trong bầu bạn với mẫu thân của Nhược Tà.

Lục Du Kỳ là người đầu tiên nhìn thấy Hoàng Oánh bước vào. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng ấy thì trên mặt hắn lập tức ánh lên vẻ vui mừng.

“Oánh nhi, muội đến rồi?”

Lục Du Kỳ nói rồi đã đứng dậy đi đến bên cạnh Hoàng Oánh. Hắn nhìn ra phía sau nàng ấy thấy không có ai đi cùng thì không khỏi có chút kỳ lạ. Tây Môn Tiên Nhi thế mà lại không đến sao?

Không chỉ Lục Du Kỳ mà ngay cả nhóm người Tô Ngữ trong lòng cũng cảm thấy rất kỳ quái.

Hoàng Oánh nhìn sắc mặt của mấy người liền biết họ đang nghĩ gì trong lòng bèn giải thích:

“Sư phụ của ta một tháng qua đã đến đây rất nhiều lần. Lúc đến đều tràn đầy hy vọng nhưng lần nào cũng… Cho nên sư phụ nói trước khi tìm được biện pháp sẽ không đến nữa.”

Nghe ra được nỗi đau xót trong giọng nói của Hoàng Oánh, nhóm người Tô Ngữ cũng hiểu ra.

Từ thái độ của Tây Môn Tiên Nhi đối với Nhược Tà trước đó, họ có thể suy đoán ra rằng quan hệ giữa Tây Môn Tiên Nhi và phụ mẫu của Nhược Tà hẳn là không tồi.

Bây giờ mẫu thân của Nhược Tà xảy ra chuyện như vậy, trong lòng Tây Môn Tiên Nhi hẳn cũng không chịu nổi.

Tô Ngữ liếc nhìn vào bên trong một cái lại nhìn về phía Hoàng Oánh:

“Muội giới thiệu cho chúng ta một chút về phụ mẫu của Nhược Tà đi.”

Tuy đã quen biết Nhược Tà từ lâu nhưng y chưa từng nói qua chuyện phụ mẫu của mình. Bọn họ bây giờ mới nhận ra, thế mà ngay cả tên họ cũng không biết thật sự có chút xấu hổ.

Cũng may còn có Hoàng Oánh ở đây, để nàng ấy giới thiệu một phen cũng tốt.

Sau khi mấy người ngồi xuống, Hoàng Oánh đơn giản giới thiệu cho họ một chút về phụ mẫu của Nhược Tà.

Phụ thân của Nhược Tà tên là Nhược Văn Uyên, mẫu thân tên là Nguyễn Lan. Hai người là sư huynh muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thuở thiếu thời đã ái mộ lẫn nhau, có thể nói là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư lại có tình nghĩa sư huynh muội, một đường thuận buồm xuôi gió đến khi kết hôn sinh con. Thiên phú của hai người cũng tương đương nhau, sau này cùng nhau trở thành trưởng lão của Thiên Viêm Tông rồi sau đó sinh ra Nhược Tà.

Chỉ là oái oăm thay, sau khi sinh ra Nhược Tà thì hai người không còn được thuận buồm xuôi gió như trước nữa.

Cũng không biết Nhược Tà rốt cuộc là giống ai, cái tính tình lông bông đó lúc ban đầu suýt nữa đã làm Nhược Văn Uyên tức c.h.ế.t.

Vẫn là Nguyễn Lan nói con cháu đều có phúc của con cháu, Nhược Tà không muốn họ có cưỡng cầu thế nào cũng vô dụng. Nhược Văn Uyên lúc này mới dứt khoát buông tay, mặc cho Nhược Tà tự mình đi đường.

Chuyện sau đó nhóm người Tô Ngữ cũng đều đã biết.

Nghe Hoàng Oánh kể những chuyện này, Tô Ngữ trong lòng rất cảm khái. Hóa ra nếu cứ mãi thuận buồm xuôi gió cũng sẽ gặp phải đố kỵ sao.

Tô Ngữ cười nhạo chính mình đa sầu đa cảm, nàng nhẹ nhàng lắc đầu xua đi ý nghĩ này ra khỏi đầu. Có thuận lợi hay không vẫn là phải dựa vào chính mình, oán trời trách đất không phải là tính cách của nàng.

Bên kia, Lục Du Kỳ đã cùng Hoàng Oánh nhỏ giọng nói chuyện riêng tư. Hai người tuy không nói rõ nhưng ở đây có ai mà không hiểu được tình cảm giữa họ chứ? Bởi vậy cũng không có ai mở miệng quấy rầy.

Lại đợi thêm chừng một khắc, Khanh Yên hốc mắt đỏ hoe đi ra. Nhìn hốc mắt sưng đỏ cùng với hai mắt đầy tơ m.á.u của Khanh Yên, dù cho trên mặt có cố gượng cười vẫn có thể khiến người ta cảm nhận được nàng vừa rồi đã thương tâm đến nhường nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra Nguyễn Lan đối với Khanh Yên thật sự rất tốt, bằng không dù là con dâu cũng không nên thương tâm đến mức này.

Khanh Yên thử một lúc lâu cũng không thể làm mình nở nụ cười bèn dứt khoát từ bỏ. Dù sao họ cũng đã thân thiết đến không thể thân thiết hơn cũng thật sự không cần đến loại khách sáo này.

Khanh Yên nhanh chân đi đến trước mặt Tô Ngữ, gần như là khẩn cầu nói:

“Tiểu Tà nhi bảo các ngươi vào trong. Tô Ngữ, cầu xin ngươi xem có thể cứu mẫu thân của ta không?”

Khanh Yên sẽ có thỉnh cầu như vậy, Tô Ngữ trước đó cũng đã đoán được. Suy cho cùng nàng đã giúp Nhược Tà chữa khỏi vết thương cũ, thanh trừ độc tố. Đây là mẫu thân của Nhược Tà, nếu có thể cứu thì nàng đương nhiên sẽ không từ chối. Chỉ là bây giờ còn chưa nhìn thấy Nguyễn Lan nên nàng thật sự không dám khoác lác.

Nếu cho họ hy vọng, đến lúc đó lại không có cách nào chẳng phải sẽ làm cho Nhược Tà và mọi người càng thêm thương tâm sao?

Khanh Yên dường như đã nhìn ra được sự băn khoăn của Tô Ngữ cũng không bắt nàng phải trả lời ngay lập tức, mà nói:

“Các ngươi cứ theo ta vào trước đã, phụ thân ta cũng muốn gặp các ngươi.”

Nhóm người Tô Ngữ đi theo Khanh Yên vào nội thất. Vừa vào cửa liền thấy bên giường có hai nam nhân đang đứng.

Một người là Nhược Tà, người còn lại là một trung niên nhân mặc huyền y chắc hẳn chính là phụ thân của Nhược Tà, Nhược Văn Uyên.

Hai người ước chừng đã nghe thấy tiếng bước chân, đồng thời quay đầu nhìn về phía nhóm người Tô Ngữ.

“Bá phụ khỏe.”

Nhóm người Tô Ngữ đồng thanh nhẹ giọng nói.

Nhược Văn Uyên nghe vậy khẽ gật đầu, trên gương mặt đầy bi thương gượng ra một nụ cười:

“Vừa rồi ta đã nghe Tà nhi và Yên nhi kể về chuyện của các ngươi. Đại ân của các ngươi, Nhược mỗ không có gì báo đáp. Chỉ là hiện tại nội nhân lại trong tình huống này, các ngươi vừa mới đến e rằng lại phải phiền phức các ngươi rồi.”

Tô Ngữ nghe vậy, dịu dàng cười:

“Bá phụ nói gì vậy, Nhược Tà và chúng ta là bạn tri kỷ, phụ mẫu của y cũng giống như phụ mẫu của chúng ta. Nơi nào có thể giúp được, chúng ta nhất định sẽ không từ chối.”

Nhược Văn Uyên chắc hẳn đã nghe Nhược Tà kể chuyện Tô Ngữ giải độc cho y, bởi vậy sau khi nghe Tô Ngữ nói nụ cười trên mặt lại tươi thêm vài phần.

“Ngươi chính là Tiểu Ngữ phải không? Ngươi đã cứu mạng Tà nhi, chính là đại ân nhân của nhà ta. Chuyện này chúng ta sau này hãy nói, bây giờ vẫn là phiền phức ngươi…”

Nhược Văn Uyên không nói hết nhưng Tô Ngữ đã hiểu ý của ông.

Thời gian cấp bách, Tô Ngữ cũng không nói nhiều nữa mà nhanh chân đi đến bên giường ngồi xuống.

Phụ nhân nằm trên giường nhìn từ khuôn mặt thì chỉ mới ngoài ba mươi tuổi.

Dung mạo Nguyễn Lan dịu dàng, lúc này tuy sắc mặt tái xám nhưng cũng không khó để nhận ra bà ấy là một mỹ nhân.

Tô Ngữ trong đầu thậm chí còn tưởng tượng ra dáng vẻ Nguyễn Lan khẽ mỉm cười, chắc chắn là vô cùng xinh đẹp.

Một người như vậy chỉ lẳng lặng nằm ở đây cũng đã khiến lòng người thư thái, chỉ là nếu cứ mãi nằm ở đây thì lại không mỹ diệu chút nào.

Tô Ngữ thu lại suy nghĩ của mình rồi nghiêm túc xem xét.

Nếu nói thật, nàng cũng không hiểu y thuật.

--

Hết chương 677.