Long Sân nghe vậy sắc mặt biến đổi, hắn ta há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói thêm lời nào. Hắn ta tuy là đại trưởng lão nhưng tu vi lại không bằng Tây Môn Tiên Nhi. Nếu Tây Môn Tiên Nhi thật sự muốn dạy dỗ hắn ta thì quả thực hắn không có sức hoàn thủ.
Nhưng dù vậy thì đã sao?
Dù cho Tây Môn Tiên Nhi có lợi hại thế nào, chẳng phải nàng cũng không cứu được mẫu thân sắp c.h.ế.t của Nhược Tà hay sao?
Hắn ta rồi sẽ từng bước một, dọn dẹp hết những kẻ chướng mắt này. Long Sân thầm hạ quyết tâm trong lòng nhưng trên mặt cũng mang theo một nụ cười nhạt.
Hoàng Oánh thu lại ánh mắt lo lắng, cúi mắt nhìn về phía Tây Môn Tiên Nhi:
“Sư phụ, chúng ta có nên…”
Có nên cùng đi xem không.
Tây Môn Tiên Nhi nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn lắc đầu.
Một tháng qua, những biện pháp nên nghĩ nàng đều đã nghĩ tới, những gì nên thử cũng đều đã thử qua nhưng vẫn không có chút tác dụng nào. Tuy nói chưa đến thời khắc cuối cùng thì không nên từ bỏ nhưng bây giờ dù nàng có đi cũng không có cách nào cả.
Nhược Tà vừa mới trở về, cùng phụ mẫu của y chắc chắn có rất nhiều điều muốn nói. Nàng tạm thời không đến góp vui. Có điều nàng không đi nhưng không có nghĩa là Hoàng Oánh cũng không thể đi.
“Con đi xem đi.”
Trong lòng Hoàng Oánh không thể buông bỏ được Lục Du Kỳ, bằng không cũng sẽ không lên tiếng vào lúc này.
Tây Môn Tiên Nhi cũng không muốn nhúng tay vào chuyện của hai người. Nếu Lục Du Kỳ có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà đến được đây thì chứng tỏ vẫn có năng lực nhất định. Đã vậy, hai người ở bên nhau nàng cũng mừng cho họ. Nếu không thành cũng chẳng sao.
Hoàng Oánh không biết suy nghĩ trong lòng Tây Môn Tiên Nhi nên chỉ nghe thấy sư phụ cho phép mình đi xem, khóe miệng nàng khẽ nhếch lên cho thấy tâm trạng của nàng ấy rất tốt.
Cáo từ với Tây Môn Tiên Nhi, Hoàng Oánh bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài đại điện.
Long Huyên lúc này mới chú ý tới Hoàng Oánh. Nhìn bóng lưng nàng ấy rời đi, trong mắt Long Huyên lóe lên vẻ ghen ghét.
Dung mạo của Hoàng Oánh tuy không phải là tuyệt mỹ nhưng lại có nét tương đồng với nàng ta.
Cũng không phải nói hai người trông giống nhau đến mức nào, mà là vì tông chủ của Thiên Viêm Tông không có nữ nhi. Nàng ta vẫn luôn tự xưng là tiểu công chúa của Thiên Viêm Tông. Tuy khó tránh khỏi kiêu căng nhưng tự nhận là vẫn rất đáng yêu.
Thế nhưng dù nàng ta chỉ đứng từ xa nhìn Hoàng Oánh cũng cảm thấy cô nương này vô cùng đáng yêu.
Người này xuất hiện từ khi nào?
Ánh mắt nhìn về phía Tây Môn Tiên Nhi đối diện, tâm tư Long Huyên khẽ động lập tức đã nghĩ thông suốt.
Không cần nghĩ cũng biết, đây chắc chắn là người do Tây Môn Tiên Nhi từ bên ngoài mang về.
Lúc Long Huyên rời khỏi tông môn đi rèn luyện, Tây Môn Tiên Nhi còn chưa trở về. Bây giờ nàng ta đã trở về thì Hoàng Oánh cũng xuất hiện, không phải do nàng mang về thì còn có thể là ai? Trong lòng Long Huyên dâng lên vị chua lại không kìm được miệng mình.
“Có người thật đúng là coi Thiên Viêm Tông là nơi trú ẩn, cái gì cũng mang về tông môn. Đại điện của tông môn từ khi nào lại trở thành nơi ai cũng có thể vào được vậy?”
Tây Môn Tiên Nhi nghe vậy liền nhìn về phía Long Huyên, trên mặt không chút biểu cảm chỉ là hàn ý trong mắt kích động làm Long Huyên không nhịn được mà thấy lạnh sống lưng.
Long Sân tự nhiên cảm nhận được ánh mắt của Tây Môn Tiên Nhi, hắn ta đứng lên che trước người Long Huyên nhàn nhạt mở miệng nói: “
Huyên Nhi tuổi còn nhỏ tính tình hồn nhiên, nói năng khó tránh khỏi thiếu suy nghĩ. Nhưng nàng làm người lương thiện, chắc hẳn Tây Môn trưởng lão cũng sẽ không so đo với nàng chứ?”
Tây Môn Tiên Nhi nhàn nhạt thu lại ánh mắt không thèm để ý đến Long Sân cứ thế đứng dậy đi ra khỏi đại điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãi cho đến khi bóng dáng nàng biến mất, Long Huyên mới bất mãn nói:
“Cha, tại sao chúng ta phải sợ nàng ta? Nàng ta chẳng qua chỉ là một trưởng lão không có thứ bậc còn người chính là đại trưởng lão cơ mà.”
Long Sân nghe vậy trong lòng hơi chua xót.
Thân phận của Tây Môn Tiên Nhi ở Thiên Viêm Tông quả thật rất đặc thù. Nàng là trưởng lão của Thiên Viêm Tông nhưng lại không có thứ bậc. Cái việc không có thứ bậc này, người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ cho rằng là vì thân phận của Tây Môn Tiên Nhi không đủ. Thế nhưng những người biết nội tình mới hiểu đây là do thân phận của Tây Môn Tiên Nhi đặc thù. Nàng khinh thường việc xếp hạng cùng bọn họ, không muốn dính dáng đến những người này cho nên mới không có thứ bậc.
Trong mắt tông chủ, mười trưởng lão cũng không bằng một mình Tây Môn Tiên Nhi. Nhưng những lời này lại không thể nói cho Long Huyên biết.
Trong lòng cười khổ nhưng trên mặt Long Sân lại an ủi nói:
“Huyên Nhi, nàng ta dù sao cũng là trưởng lão lại có thực lực. Cha không thể lúc nào cũng đi theo bên cạnh con được, nếu con đắc tội với nàng ta thì cẩn thận nàng ta đ.á.n.h cho một trận đấy.”
Long Huyên nghe vậy bả vai co rúm lại một chút, tuy trong lòng vẫn bất mãn nhưng cuối cùng không nói thêm gì nữa. Sau khi đi một vòng bên bờ sinh t.ử, bây giờ nàng ta rất quý trọng tính mạng của mình.
Long Sân nói những lời này tuy thật sự là để Long Huyên nén giận nhưng nàng ta lại thật sự làm theo, điều này khiến hắn ta vô cùng kinh ngạc.
Trước đây khi hắn ta bảo Long Huyên nhẫn nhịn, nàng ta đều không tình nguyện, luôn phải để hắn ta nói đi nói lại nhiều lần mới chịu làm theo. Thế nhưng lần này sao lại nghe lời như vậy? Là vì đi ra ngoài một chuyến đã trưởng thành rồi sao? Hay là vì lần này đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ là đại điện này dù sao cũng không phải nơi để nói chuyện, Long Sân cũng không nói nhiều nữa bèn dẫn theo Long Huyên đi ra khỏi đại điện.
Từ đây, đại điện huy hoàng vô cùng chỉ còn lại một sự yên tĩnh không còn một bóng người hay một chút âm thanh nào.
Long Sân dẫn Long Huyên trở về sân viện của mình, vào phòng ngồi xuống mới mở miệng hỏi thăm chuyện Long Huyên ra ngoài lần này. Nào ngờ vừa mới hỏi một câu, Long Huyên đã nhào tới gục vào chân hắn mà khóc rống lên.
Hành động này của Long Huyên làm Long Sân hoảng sợ. Trong trí nhớ của hắn ta, Long Huyên đã rất lâu rồi không khóc như vậy. Tuy cũng thường xuyên khóc nhưng đó đều là để làm nũng trước mặt hắn mà thôi. Lần này lại là thật sự khóc thương tâm không dứt.
Long Sân trong lòng hoảng hốt, khó khăn lắm mới dỗ được nàng ta, sau đó vội vàng hỏi rõ ngọn ngành.
Sau khi khóc xong, Long Huyên chỉ cảm thấy trong lòng thoải mái hơn, bèn kể lại toàn bộ sự việc cho Long Sân nghe.
Long Sân nghe xong tự nhiên là vô cùng tức giận. Không ngờ tới Long Huyên chẳng qua chỉ là đi ra ngoài rèn luyện một phen mà suýt nữa đã mất mạng ở bên ngoài. Mà kẻ muốn lấy mạng nữ nhi hắn, thế mà lại là Nhược Tà.
Có điều Long Sân ngay sau đó cười lạnh, vốn dĩ đã là kẻ thù bây giờ lại thêm thù mới, vậy thì càng tốt. Sớm muộn gì, hắn ta sẽ khiến cả nhà đó phải trả giá cho hành động của mình.
Khó khăn lắm mới an ủi được Long Huyên, Long Sân trầm giọng ra lệnh cho người bên ngoài:
“Đi gọi Long Hạo đến đây cho ta.”
Nghe thấy Long Sân muốn tìm Long Hạo, Long Huyên mới nhớ ra:
“Cha, Long Hạo căn bản không thèm để ý đến sống c.h.ế.t của con, hắn chỉ hận không thể để con đi c.h.ế.t cho rồi.”
Nhẹ nhàng xoa tóc Long Huyên, Long Sân nói:
“Hắn vẫn còn chút tác dụng, chờ đến khi hắn vô dụng rồi cha sẽ giao hắn cho con xử trí, chịu không?”
Long Hạo lúc này vừa vặn đi tới cửa đã nghe rõ ràng từng lời của Long Sân.
Long Sân ngồi đối diện với cửa, tự nhiên cũng thấy Long Hạo bước vào. Nhưng dù vậy trên mặt Long Sân cũng không có chút xấu hổ nào.