Điều đó chỉ có thể chứng minh rằng lúc Tô Ngôn ở cùng với họ thì vẫn còn là một con người. Còn về sau này tại sao lại biến thành bộ dạng hiện tại vẫn phải đợi Tô Ngôn tỉnh lại rồi tự mình nói cho họ biết.
Tô Ngữ suy nghĩ một chút lại hỏi:
“Vậy các ngươi có biết, Tiểu Ngôn... thuộc về loại nào không?”
Trên đầu Tô Ngôn có đôi tai mèo trên m.ô.n.g cũng có một cái đuôi mèo dài xù xì.
Nếu là ở kiếp trước có thể nói đây là một màn cosplay thành công nhất.
Nhưng ở đây lại trở thành món đồ chơi mà mọi người tranh giành, càng là lá bùa đòi mạng của Tô Ngôn.
Sự thay đổi này khiến Tô Ngữ vô cùng bất đắc dĩ.
Thấy Tô Ngôn có vẻ vẫn chưa tỉnh lại Tô Ngữ cũng không thể cứ ngồi đây chờ mãi, ba đứa nhỏ đã sớm đói bụng. Lục Du Kỳ đang dỗ dành chúng nhưng có lẽ cũng không cầm cự được bao lâu.
May mà những thứ cần thiết để nấu ăn trong không gian đều có đủ, họ dù có cả đời không ra khỏi không gian cũng sẽ không có vấn đề gì.
Tô Ngữ đứng dậy cùng Khanh Yên đi vào bếp, tay chân nhanh nhẹn bắt đầu nấu cơm.
Lúc nấu cơm Tô Ngữ cũng không quên làm mấy món mà Tô Ngôn thích ăn.
Tô Ngôn đã đi lâu như vậy chắc chắn rất nhớ những món ăn nàng nấu rồi phải không?
Nhưng ai ngờ Tô Ngôn cứ ngủ như vậy suốt mười ngày trời.
Đương nhiên đây là mười ngày trong không gian.
Nhưng thời gian này cũng đã thực sự trôi qua vẫn khiến Tô Ngữ lo lắng không thôi.
Nhưng Nhược Tà và Khanh Yên không phải là y giả, đối với tình huống này cũng chỉ biết một nửa không nói rõ được nguyên nhân.
Ngày từng ngày trôi qua Tô Ngữ càng ngày càng nóng ruột khóe miệng đã nổi lên mấy cái mụn nước.
Lẽ ra nàng đã tẩy kinh phạt tủy, lại là người tu luyện không nên có tình huống này xuất hiện nhưng Tô Ngữ thật sự lòng nóng như lửa đốt, tự nhiên không thể đối xử theo lẽ thường.
Thời gian thấm thoắt lại năm ngày nữa trôi qua.
Tô Ngữ rốt cuộc không chờ được nữa.
Tô Ngôn cứ hôn mê như vậy không biết sống c.h.ế.t ra sao, cứ chờ đợi mãi cũng không phải là cách.
Dù cho Tô Ngôn còn sống nhưng nửa tháng không ăn không uống thì cơ thể làm sao chịu nổi.
Mặc dù Nhược Tà và Khanh Yên đều nói thể chất của bán nhân rất đặc biệt, dù nửa tháng không ăn không uống cũng sẽ không có vấn đề gì lớn.
Nhưng đây là người em trai duy nhất của nàng, nàng không thể nhìn nó cứ như vậy.
Tô Ngữ muốn ra khỏi không gian đến Nghênh Thành tìm y giả.
Nếu y giả ở Nghênh Thành không chữa được thì đến những thành lớn hơn. Hoặc là trực tiếp đến nhà đấu giá Thịnh Vũ.
Người là do họ làm mê man, họ chắc chắn biết nguyên nhân cũng sẽ có cách giải quyết.
Nghĩ vậy Tô Ngữ liền định ra khỏi không gian. Nhưng chưa kịp hành động đã bị Khương Kỳ ngăn lại.
“Ta không nói gì cả, nàng ở lại để ta đi.”
Lúc Khương Kỳ nói những lời này nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Tô Ngữ.
Tô Ngữ có thể thấy trong mắt Khương Kỳ những lời này nói ra vô cùng nghiêm túc.
Ngay lúc hai người đang đối diện, bỗng nhiên nghe thấy Kiều Kiều bên cạnh hô lên:
“Cữu cữu tỉnh rồi.”
Tô Ngữ và Khương Kỳ gần như ngay lập tức nhìn về phía giường quả nhiên thấy Tô Ngôn đã mở mắt, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm lên trần nhà!
“Tiểu Ngôn, đệ tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Tô Ngữ vừa nhanh ch.óng đi về phía giường miệng cũng không ngừng hỏi han.
Tô Ngôn nghe thấy lời Tô Ngữ cứng đờ quay đầu nhìn về phía nàng, trên mặt là vẻ không thể tin nổi.
Hắn......
Đây là đã c.h.ế.t rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không sao lại có thể nghe thấy giọng của tỷ tỷ?
Nhưng tại sao hắn lại thấy tỷ tỷ thực sự ngồi bên cạnh hắn?
Còn tiếng gọi “cữu cữu” vừa rồi là Kiều Kiều gọi sao?
Hồi lâu sau hắn mới rốt cuộc dám tin rằng đây không phải là mơ.
Bất kể là tỷ tỷ hay là Kiều Kiều hoặc là tỷ phu đứng sau tỷ tỷ, còn có Nhược Tà, Khanh Yên, Lục Du Kỳ, Khương Hàm, Khương Dục và cả Phì Phì đang nằm trên bàn đều là thật.
Hắn thực sự lại một lần nữa ở bên cạnh họ.
Là hắn đã trở về Đại Tần sao?
Vậy có phải hắn cũng đã trở lại dáng vẻ trước kia?
Tô Ngôn nghĩ vậy lập tức giơ tay lên sờ đầu mình.
Nhưng cảm giác chạm vào vẫn là lông xù.
Tia may mắn le lói trong lòng Tô Ngôn lập tức biến mất không dấu vết.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao hắn vẫn là cái bộ dạng quái quỷ này?
Tô Ngôn ôm đầu mình cả người run rẩy.
Hắn muốn gào thét nhưng lại không phát ra được âm thanh.
Tô Ngữ thấy vậy vội vàng ôm Tô Ngôn vào lòng dùng sức gỡ đôi tay đang ôm đầu của hắn ra, đặt vào tay mình để phòng hắn không cẩn thận làm mình bị thương.
“Tiểu Ngôn đừng sợ, có tỷ ở đây rồi, không sao đâu, mọi chuyện đều ổn cả.”
Tô Ngữ nhẹ nhàng an ủi đồng thời vỗ nhẹ lên lưng Tô Ngôn.
Cứ như vậy một lúc lâu mới khiến Tô Ngôn bình tĩnh lại.
Nhược Tà và Khanh Yên nhìn cảnh này đều không nhịn được quay đầu đi.
Đừng nói là Tô Ngôn nửa đường trở thành bán nhân, ngay cả những người sinh ra đã là bán nhân theo tuổi tác lớn lên cũng sẽ vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà không chấp nhận được thân phận bán nhân của mình, rồi dần dần trở nên tuyệt vọng cuối cùng đi vào con đường vạn kiếp bất phục.
Mặc dù chưa từng nhìn thấy nhưng chỉ cần tưởng tượng, hắn cũng có thể hình dung được lúc Tô Ngôn vừa mới biến thành bán nhân đã tuyệt vọng đến mức nào.
Cũng không trách lúc ở phòng đấu giá, đối mặt với tiếng ra giá của mọi người Tô Ngôn vẫn thờ ơ.
Nếu có thể e rằng hắn đã hận không thể c.h.ế.t ngay tại chỗ?
Nhìn bộ dạng suy sụp của Tô Ngôn bây giờ, Nhược Tà chua xót không thôi.
Không biết sau này lúc Tô Ngôn biết mình không bao giờ có thể trở lại dáng vẻ trước kia, sẽ tuyệt vọng đến mức nào.
Chỉ cần hơi tưởng tượng đến cảnh đó Nhược Tà đã cảm thấy trong lòng khổ sở, càng hạ quyết tâm không đến lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không nói cho Tô Ngôn biết chuyện này.
Nhưng hắn tính toán thì hay lại không chịu nổi việc Tô Ngôn hỏi ngay tại chỗ.
“Nhược Tà, trước đây huynh là người của Huyền Minh đại lục, chắc hẳn biết về bán nhân, ta còn có khả năng trở lại thành người không?”
Mặc dù trong mắt Tô Ngôn có sự mong đợi nhưng giọng điệu lại vô cùng thê lương.
Không cần nghĩ cũng biết trong lòng Tô Ngôn thực ra đã biết câu trả lời.
Nhưng hắn vẫn muốn hỏi một câu biết đâu lại có thì sao?
Nhược Tà im lặng hồi lâu cuối cùng cũng không muốn lừa gạt.
Dù cho là lời nói dối thiện ý đó cũng là lừa gạt, đối với Tô Ngôn mà nói, đó cũng là một loại tổn thương.
“Không thể, mặc dù ta không biết ngươi làm thế nào để trở thành bán nhân nhưng muốn trở lại như trước đây là không thể.”
Sự dứt khoát của Nhược Tà khiến Khanh Yên nhíu mày nhưng cũng không nói gì thêm.
Chỉ nghe Nhược Tà lại nói:
“Nhưng Tiểu Ngôn ngươi cũng không cần buồn, ngươi không giống những bán nhân khác, tướng mạo của ngươi không có nhiều thay đổi, còn những chuyện khác sau này chúng ta có thể nghĩ cách. Hơn nữa bán nhân cũng không phải không có chỗ tốt, ít nhất sức mạnh cơ thể của ngươi đã được cải thiện rất nhiều, điểm này tin rằng chính ngươi cũng có cảm nhận được.”