Long Huyên nghĩ ngợi rồi xoay người đi ra ngoài, người này không biết nhưng người của nhà đấu giá Thịnh Vũ nhất định biết.
Quản gia cũng không chần chừ vội vàng đi theo.
Lúc trước việc ngăn cản Long Huyên không cho nàng ta tiếp tục ra giá đã khiến nàng ta ghi hận. Nếu bây giờ không giúp nàng ta tìm được người e rằng sau này ngày tháng của hắn sẽ không dễ chịu.
Thực ra việc hắn ta không cho nàng tiếp tục ra giá cũng có nguyên nhân.
Tại sao cứ phải ra giá làm gì, cứ trực tiếp tìm được người sau đó cướp cả người lẫn tinh tệ không phải tốt hơn sao?
Không phải nhiều tinh tệ lắm sao?
Vậy thì cứ trực tiếp dâng hiến ra đây đi.
Khóe miệng quản gia hơi nhếch lên nụ cười vừa đắc ý lại vừa âm hiểm.
Chỉ tiếc sự đắc ý này không kéo dài được bao lâu.
Sau khi tìm được người phụ trách của nhà đấu giá, họ lại không nhận được câu trả lời mong muốn.
Người của nhà đấu giá trả lời rất khuôn sáo rằng thông tin của khách hàng không thể tùy tiện tiết lộ.
Long Huyên rất muốn trực tiếp dùng hình t.r.a t.ấ.n không tin là không hỏi ra được manh mối. Nhưng lại bị quản gia ngăn lại.
Nếu nhà đấu giá này chỉ là một nhà đấu giá nhỏ thì không nói làm gì nhưng thế lực của nhà đấu giá Thịnh Vũ cũng không thể xem thường. Nếu gây sự ở đây chính là bứt dây động rừng.
Hắn ta không phải sợ gì mà là thực sự không cần thiết. Hơn nữa nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta cũng chỉ nói Long Huyên vô cớ gây sự. Chuyện như vậy tự nhiên có thể tránh thì nên tránh.
Dùng hết sức bình sinh cuối cùng mới lôi được Long Huyên ra khỏi nhà đấu giá Thịnh Vũ, quản gia cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Kết cục như vậy là điều hắn ta cũng không lường trước được.
Dù có ở lại đó nữa cũng chẳng có tác dụng gì, hà tất phải ở lại đó để người ta chê cười?
Chỉ cần nhìn vẻ mặt âm trầm của Long Huyên, quản gia liền biết bây giờ hắn ta nói gì cũng vô dụng.
“Tiểu thư, ta sẽ cho người đi tìm bọn họ. Bán nhân này rất đặc biệt, nhất là tướng mạo của tên của tên lại càng đặc biệt, chỉ cần có người nhìn thấy nhất định sẽ có ấn tượng sâu sắc. Một người sống sờ sờ như vậy không thể nào cứ giấu mãi được. Chúng ta nhất định sẽ tìm thấy. Cùng lắm thì cứ ở lại Nghênh Thành này thêm một thời gian.”
Nghe thấy những lời này của quản gia vẻ mặt Long Huyên mới khá hơn một chút.
Chỉ là cả hai đều không ngờ rằng lần tìm kiếm này kéo dài đến nửa tháng.
Dù đã tìm nửa tháng nhưng vẫn không có chút tin tức nào.
Tên bán nhân đó cùng với nữ nhân đã mua hắn dường như đã biến mất khỏi thế gian này.
Đây là chuyện về sau tạm thời không nhắc đến.
Lại nói về phía Tô Ngữ, sau khi Phì Phì ra khỏi thành liền nhanh ch.óng đến trước Bốn Biển phòng.
Phì Phì tao nhã ngồi xổm xuống đất giơ chân trước lên vung một cái trên khoảng đất trống, gần như ngay lập tức Nhược Tà đã xuất hiện.
Nhược Tà cũng không nhiều lời trực tiếp thu hồi Bốn Biển phòng rồi cùng Phì Phì tiến vào không gian.
Đến đây bờ sông này lại trở về dáng vẻ trước kia.
Bốn Biển phòng vô cùng náo nhiệt suốt một tháng qua cứ như vậy biến mất khỏi Nghênh Thành.
Sau khi trời sáng vốn là ngày bán rau linh nhưng những người đến mua rau linh lại trợn tròn mắt.
Nơi này sạch sẽ ngay cả kích thước và vị trí của những cái cây lớn cũng giống hệt như một tháng trước không có một chút thay đổi nào.
Dường như một tháng qua Bốn Biển phòng sừng sững ở đây giống như một ảo ảnh, tan thành mây khói biến mất không dấu vết.
Ngũ suất đến tìm mấy người Tô Ngữ cũng đứng trong đám đông nhìn cảnh tượng này, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.
Xem ra thân phận của mấy người Tô Ngữ quả thực không đơn giản.
Cũng có thể họ đã nhận được tin tức từ trước chính là để chờ đợi tên bán nhân kia ở đây.
Nếu không tại sao sau khi mua được tên bán nhân lại lập tức rời đi?
Dù sao cũng đã ở cùng nhau một tháng thế mà ngay cả một lời nhắn cũng không để lại cho hắn.
Trong phút chốc Ngũ suất không nói rõ được cảm giác trong lòng mình là gì.
Đúng lúc này Hoàng Sơn với vẻ mặt châm chọc đi tới.
“Sao thế, Ngũ công t.ử của chúng ta cũng bị người ta đá rồi à? Đây đúng là chuyện hiếm thấy thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dứt lời Hoàng Sơn lại tiến thêm hai bước ghé vào tai Ngũ suất nói:
“Trước kia ngươi ở Nghênh Thành này hô mưa gọi gió, bây giờ cũng nếm được cảm giác bị vứt bỏ như giày rách rồi chứ?”
Ngũ suất ngước mắt nhìn vẻ đắc ý trên mặt Hoàng Sơn, trong lòng khinh thường cũng lười đáp lại hắn, xoay người đi về phía cửa thành.
Thấy Ngũ suất đi dứt khoát vẻ mặt Hoàng Sơn cứng đờ một chút nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, lại trở lại bình thường.
Xem Ngũ suất còn có thể đắc ý được bao lâu.
Nhưng mà người bán rau linh này tại sao lại lặng lẽ rời đi? Sau này không mua được rau linh, vậy hắn ta phải làm sao bây giờ? Hoàng Sơn nghĩ đến đây lại nhíu mày.
Ở lại đây cũng vô ích không bằng mau ch.óng trở về thương lượng đối sách.
Thời gian trôi qua đám đông dần dần giải tán.
Mấy ngày sau vẫn có người mỗi ngày đến xem. Đa số mọi người đều ôm hy vọng, nói không chừng đám người Tô Ngữ chỉ là tạm thời có việc, tạm thời rời đi không bao lâu nữa sẽ quay lại.
Nhưng kết quả chỉ có thể khiến họ thất vọng.
Đám người Tô Ngữ vẫn không hề quay lại.
Cuối cùng mười ngày trôi qua không còn ai đến xem nữa, cửa thành này mới trở lại yên tĩnh.
Lại nói sau khi Phì Phì và Nhược Tà cùng nhau tiến vào không gian liền lập tức chạy đến phòng của Tô Ngôn.
Tô Ngôn được đặt trên giường gương mặt tái nhợt không một tia huyết sắc khiến người ta nhìn mà đau lòng không thôi.
“Tiểu Ngôn tại sao vẫn chưa tỉnh?”
Tô Ngữ dán c.h.ặ.t mắt vào mặt Tô Ngôn không dám chớp mắt một cái, sợ trong nháy mắt Tô Ngôn sẽ biến mất không thấy.
Khương Kỳ ngồi bên cạnh Tô Ngữ, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng an ủi:
“Chắc là người của nhà đấu giá sợ Tiểu Ngôn không phối hợp nên đã cho hắn ăn thứ gì đó, hắn mới hôn mê. Nàng xem lúc đấu giá hắn không phải vẫn ổn sao?”
Nghe Khương Kỳ nói vậy, Tô Ngữ cũng nghĩ ra.
Xác định Tô Ngôn tạm thời không có việc gì, Tô Ngữ mới thở phào một hơi dài.
Nàng quay đầu nhìn về phía Nhược Tà vừa mới đi vào,
“Ngươi có thể nói cho ta biết bán nhân là cái gì không?”
Nhược Tà nghe vậy vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Bán nhân chính là huyết thống trong cơ thể chỉ có một nửa là người.”
Hồi lâu sau Nhược Tà mới nói một câu như vậy.
“Vậy một nửa còn lại thì sao?”
Tô Ngữ lập tức hỏi dồn.
“Một nửa còn lại....”
Nhược Tà cười khổ một tiếng, lúc này mới tiếp tục nói:
“Một nửa còn lại có thể là bất cứ thứ gì.”
Tô Ngữ nhíu mày đây là ý gì?
Khanh Yên thở dài:
“Một nửa còn lại có thể là dã thú, linh thú, tinh linh hoặc là các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác.”
Nghe Khanh Yên nói vậy Tô Ngữ xem như đã hiểu.
Hóa ra bán nhân chính là con lai.
Nhưng Tô Ngôn là em trai của nàng, giống như nàng là người căn bản không thể nào là bán nhân được.
Vậy rốt cuộc đây là chuyện gì?
Nhược Tà cũng hiểu được sự nghi hoặc của Tô Ngữ thực ra trong lòng hắn cũng có cùng nghi hoặc.
Hắn ở cùng Tô Ngôn một thời gian không ngắn, nếu trong cơ thể Tô Ngôn có huyết thống của c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác thì hắn thế nào cũng sẽ phát hiện ra điều gì đó.