"Đó là tất nhiên. Chàng cũng không nghĩ thử xem, ta đường đường là người từ hiện đại xuyên tới, sao lại không biết 'tắm uyên ương' nghĩa là gì."
Tô Ngữ vừa nói vừa mang theo vẻ kiêu kỳ rõ rệt.
Khương Kỳ nhìn nàng, ánh mắt dần ẩn chứa mong chờ như đang đợi câu tiếp theo từ đôi môi đỏ mọng ấy.
Nhưng ai ngờ Tô Ngữ chỉ khẽ cười rồi lại nói:
"Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
Khương Kỳ không chờ nổi, phải mở miệng hỏi.
"Chỉ là, ta hiện tại rất nhớ cái ấm áp như mùa xuân trong không gian. Cho nên, chuyện tắm rửa… tạm thời bỏ qua."
Lời vừa dứt, thân thể nàng liền biến mất khỏi thùng tắm để lại một mình Khương Kỳ ngây người, trống trơn trong làn nước nóng.
"Hoan Hoan..."
Thanh âm khàn khàn của hắn bật ra qua kẽ răng, nghe như đang nhẫn nhịn cực độ.
Nhưng vừa dứt lời, giọng nói quen thuộc của Tô Ngữ lại vang lên:
"Tướng công, chàng gọi ta?"
Khương Kỳ toàn thân cứng đờ. Hắn bật cười khổ, chẳng lẽ lại sinh ra ảo giác sao?
"Tướng công, sao chàng không quay đầu nhìn ta?"
Khương Kỳ ngẩn người. Lần này, hắn không hề do dự, lập tức quay lại và quả nhiên, Tô Ngữ đang đứng đó nụ cười dịu dàng nơi khóe môi.
"Tướng công, chàng hiện tại là không muốn để ý tới ta sao?"
nàng hỏi, đôi mắt ngập nước.
"Sao có thể."
Khương Kỳ vội vàng phủ nhận.
Bất kể khi nào hắn đều sẽ không bỏ mặc nàng. Cả đời này hắn chỉ nguyện đứng phía sau Tô Ngữ, ủng hộ mọi quyết định của nàng cùng nàng đi hết từng đoạn đường.
"Vậy tại sao khi nghe ta gọi, chàng lại không quay lại?"
Nàng vẫn cố chấp truy hỏi.
"Ta chỉ là… tưởng mình nghe lầm, ngỡ là ảo giác."
Hắn cười khổ đáp.
Nghe vậy, Tô Ngữ thoáng ngẩn ra, trong mắt hiện lên vẻ bàng hoàng.
Khương Kỳ nhìn thấy, nỗi uất ức trong lòng bỗng tan biến. Có lẽ hắn trách oan nàng rồi, Tô Ngữ chỉ là trêu đùa mà thôi.
Nàng bước lại gần, ngồi xuống đối diện hắn, vô cùng thành khẩn nói:
"Tướng công, là thiếp sai."
"Nàng..."
"Chàng đừng nói gì, hãy nghe ta."
Nói rồi, nàng đưa tay che miệng hắn không cho nói thêm. Khương Kỳ đành lặng im để nàng tiếp tục.
"Đúng là thiếp sai rồi. Chúng ta đã có hài t.ử, thiếp không nên cứ xấu hổ tránh né như trước nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nàng rất chân thành song lại khiến Khương Kỳ bối rối.
Trước kia, nàng ngượng ngùng trốn tránh tuy có khi khiến hắn nghẹn đến phát bực, nhưng đồng thời cũng khiến hắn cảm thấy vui thú vô cùng. Vậy mà nay nàng lại đột nhiên nói những lời này khiến hắn chẳng biết nên khóc hay cười.
"Rốt cuộc nàng muốn nói gì?"
Hắn trầm mặc hồi lâu mới hỏi.
Tô Ngữ bật cười, đôi mắt long lanh ánh sáng giọng run run:
"Tướng công, chuyện phòng the vốn là thường tình nam nữ. Chúng ta đã thành thân lâu như vậy, hài t.ử cũng có ba đứa rồi còn gì mà phải xấu hổ nữa?"
Khương Kỳ lặng người. Trong ánh mắt nàng, hắn dường như đã nhìn thấu điều gì đó, là một sự thẳng thắn, một ý niệm khiến trái tim hắn chấn động.
Một lúc lâu sau hắn mới cất tiếng, giọng nửa bất đắc dĩ nửa vui mừng:
"Hoan Hoan, ta thật không ngờ nàng cũng có lúc bướng bỉnh đến vậy."
"Chàng nói gì? Ta nghe không hiểu."
Tô Ngữ ngây ngô chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác.
"Không cần nhiều lời nữa. Đến đây, cùng ta tắm uyên ương."
Hắn nói dứt khoát, định kéo nàng vào.
Tô Ngữ liền lùi lại một bước, lắc đầu:
"Thiếp vừa rồi đã tắm trong không gian rồi. Chàng nhanh rửa sạch đi, ta ở bên ngoài chờ."
Nói xong, nàng xoay người bỏ chạy ra ngoài, vạt áo đỏ thẫm tung bay.
Khương Kỳ sững sờ, chỉ thấy nàng khoác trên người một chiếc áo choàng đỏ chưa từng thấy trước đây. Tay áo ngắn ngang khuỷu, vạt áo chỉ dài đến bắp chân để lộ đôi mắt cá chân trắng nõn. Ngực áo lại khẽ hé mở thấp thoáng cảnh xuân quyến rũ.
Chỉ nghĩ thôi, huyết khí trong người hắn đã sôi trào. Hắn vội vã dội nước nóng lên mặt để tỉnh táo lại.
Sau khi tắm rửa nhanh ch.óng bước ra ngoài, hắn thấy Tô Ngữ đã nằm trên giường hai má đỏ hồng.
"Hoan Hoan , nàng sao vậy?"
Khương Kỳ hốt hoảng bước đến, lo lắng nàng nhiễm lạnh.
Tô Ngữ khẽ mở mắt, nhìn hắn đầy dịu dàng:
"Thiếp không sao, chỉ là đợi chàng… rồi ngủ quên lúc nào không hay."
Khương Kỳ vẫn chưa yên tâm, đưa tay lên trán nàng kiểm tra. Chỉ thấy lành lạnh, không hề nóng sốt hắn mới nhẹ thở phào.
"Ta dọa chàng rồi sao? Xin lỗi tướng công."
Nàng ngồi dậy, cúi đầu lí nhí xin lỗi. Nhưng mãi không thấy hắn đáp lời trong lòng lại thấp thỏm.
"Chàng thật sự giận thiếp? Thiếp không cố ý mà…"
Nói rồi, nàng ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt nóng rực của hắn đang dán c.h.ặ.t lên n.g.ự.c mình.
"Trên người thiếp có gì lạ sao?"
Nàng ngây ngô hỏi, còn đưa tay khẽ vuốt trước n.g.ự.c để kiểm tra.
Hành động ấy rơi vào mắt Khương Kỳ, chẳng khác nào một cảnh xuân diễm lệ.