"Nói gì thì nói, nhà chúng ta là dân quê, có lẽ chẳng dư dả gì nhưng lương thực thì nhiều. Ta không tin một mình ngươi có thể ăn hết cả phần ăn một năm của nhà ta."
"Một mình ta thì đương nhiên không ăn hết,"
Tô Ngữ nghiêm túc đáp,
"Chỉ là, nhà đại nương đông người nhất định sẽ ăn hết thôi."
Dương thị thoáng sững sờ, không hiểu ý tứ sâu xa trong lời của nàng.
Tô Ngữ nói tiếp:
"Ta tới đây chính là muốn bàn với đại nương một chuyện. Nếu được, ta muốn mua ít lương thực cùng áo bông chăn bông. Năm nay rét dữ quá."
Dương thị nghe xong, lặng người nhìn nàng một hồi lâu, cuối cùng gật đầu:
"Được."
Với Tô Ngữ, tuy chưa từng thân thiết bằng Ngô thị, nhưng lời nàng nói Dương thị chưa bao giờ xem nhẹ.
Không chỉ vì cuộc sống của Tô Ngữ ngày càng khá lên, mà quan trọng hơn là nàng luôn khiến người khác có cảm giác có thể tin tưởng.
Tin nàng, nhất định sẽ không sai.
"Như vậy thì tốt rồi. Vậy đại nương, chúng ta xin phép về trước."
Tô Ngữ thấy Dương thị gật đầu dứt khoát, trong lòng cũng vui vẻ.
Từ kiếp trước đến nay, nàng vẫn thích người thẳng thắn, dứt khoát. Chung sống với loại người như vậy trong lòng mới thấy nhẹ nhàng.
"Không ở lại ăn cơm sao?"
Dương thị cười hỏi.
"Không đâu, ta sợ ăn nghèo nhà đại nương mất."
Tô Ngữ nghịch ngợm nháy mắt.
Dương thị cười ha hả:
"Đi đi, tuyết càng lúc càng lớn, muốn về thì về sớm, kẻo lát nữa khó đi."
"Đa tạ đại nương, ta biết rồi. Các ngươi cũng mau dọn dẹp xong mà vào nhà nghỉ, ngoài này lạnh lắm."
Tô Ngữ dặn lại.
Hai bên trò chuyện xong, nàng cùng Khương Kỳ, Tô Ngôn cáo biệt rồi trở về.
Tuy chỉ đường ngắn nhưng khi về tới nhà, cả ba đều giống như người tuyết.
Ván trượt được tháo xuống, bọn họ vội vàng bước lên bậc thềm, theo hành lang đi thẳng vào chính viện.
Tới trước cửa đông sương, Tô Ngữ dặn:
"Tiểu Ngôn, mau về thay y phục tắm nước nóng cho ấm."
"Vâng. Tỷ tỷ, tỷ và tỷ phu cũng mau thay đồ đi."
Tô Ngôn đáp.
Ba người nói xong, liền tách nhau về phòng.
Ngay lúc vừa vào cửa, Tô Ngữ đã sai người chuẩn bị nước nóng. Quả nhiên chẳng bao lâu đã có tiểu tư bưng nước tới.