Tô Ngữ đè nén tia bất an trong lòng tiếp tục vận công.
May mắn thay, lần này không hề xảy ra chuyện gì bất thường.
Theo thời gian trôi qua, nàng vẫn cảm nhận được sự thư thái quen thuộc, hoàn toàn khác với lúc trước – không còn đau đớn cũng không bị cơ thể mất khống chế nữa.
Xung quanh, từng điểm sáng ngày một nhiều hơn quấn quanh người nàng thành một vòng sáng trắng xen lẫn lục sắc. Nàng như đang rong chơi trong một thế giới ngập tràn linh khí, khoan khoái và nhẹ nhõm.
Một lát sau, đan điền nàng bỗng có cảm giác như thứ gì đó vỡ ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, hiện ra hai viên châu nhỏ – một xanh, một trắng.
Ban đầu, Tô Ngữ còn tưởng lại gặp sự cố, nhưng đau đớn không hề xuất hiện. Ngược lại, nàng cảm thấy linh khí xung quanh càng thêm thân thiết, như thể vốn dĩ chúng đã là một phần cơ thể nàng.
Những điểm sáng trắng và xanh sau khi tiến nhập vào thân thể nàng sẽ lưu chuyển theo huyết mạch một vòng, cuối cùng biến mất trong hai viên châu ấy.
Không rõ đã qua bao lâu, xung quanh vẫn còn nhiều điểm sáng tụ tập nhưng chúng không tiến vào cơ thể nữa. Tô Ngữ cảm thấy đã tới giới hạn bèn dừng lại nghỉ ngơi.
Khi nàng mở mắt Khương Kỳ lập tức chạy tới, lo lắng hỏi:
“Thế nào rồi, Hoan Hoan? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Hắn vẫn luôn dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt nàng. Dù không phát hiện điều gì bất thường, chính vì vậy hắn lại càng sợ hãi, sợ nàng cố chịu đựng để không khiến hắn lo lắng.
“Không sao đâu, chàng xem ta không phải khỏe lắm sao? Ngay cả mệt mỏi vừa rồi cũng biến mất rồi.”
Tô Ngữ đứng lên, cử động vài cái trước mặt Khương Kỳ để chứng minh.
Khương Kỳ ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, đặt cằm lên vai nàng.
“Sao thế?”
Tô Ngữ vòng tay qua lưng hắn, dịu dàng hỏi.
“Hoan Hoan, hứa với ta, đừng làm điều gì khiến ta lo lắng nữa.”
Giọng Khương Kỳ run run.
Hình ảnh vừa rồi của Tô Ngữ vẫn in hằn trong đầu hắn, nghĩ đến thôi cũng khiến hắn sợ hãi. Hắn có thể chấp nhận mọi thứ, nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận khả năng mất nàng – cho dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi.
“Ta sẽ ở đây, luôn ở bên chàng. Ta sẽ cùng chàng nhìn con cái trưởng thành, cùng chàng chậm rãi già đi.”
“Ở chỗ ta có một câu hát, nói rằng điều lãng mạn nhất chính là được cùng ngươi già đi. Với ta, cũng chỉ thế mà thôi.”
Nghe những lời ấy lại cảm nhận nàng đang an toàn trong vòng tay, tâm Khương Kỳ dần bình ổn.
Hai người cứ ôm nhau như thế thật lâu cho đến khi hắn chậm rãi buông nàng ra.
“Hoan Hoan, trong lòng ta nàng là người quan trọng nhất. Tất nhiên còn có con cái, nhưng ta tuyệt đối không thể thiếu nàng.”
Hắn nâng mặt nàng từng chữ một nói rất nghiêm túc.
Tô Ngữ vừa ngọt ngào vừa buồn cười. Một Khương Kỳ như vậy, nói lời tình cảm chân thành như vậy, sao lại khiến nàng có cảm giác… hắn giống hệt một tổng tài bá đạo?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên nàng đã không nhịn được bật cười.
“Nàng cười gì thế?”
Khương Kỳ ngẩn ra.
“Không có gì, chỉ cảm thấy chàng rất đáng yêu.”
Tô Ngữ cười khẽ.
Trong chớp mắt, mặt Khương Kỳ hơi cứng lại. Được khen “đáng yêu” – hắn phải cảm thấy thế nào mới đúng?
Không biết nên phản ứng ra sao, hắn đành lảng sang chuyện khác:
“Vậy lúc tu luyện nàng cảm thấy thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rất thoải mái.”
Tô Ngữ lắc đầu, không tìm được cách diễn đạt cụ thể hơn.
“Nhưng ta đã tu luyện bao lâu rồi?”
“Khoảng một ngày.”
Khương Kỳ đáp.
“Lâu thế sao?”
Nàng kinh ngạc. Rõ ràng bản thân chỉ cảm thấy như thoáng chốc.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là *trong núi một ngày, nhân gian ngàn năm*?
“Chàng cứ đứng nhìn ta suốt như vậy sao? Không mệt à?”
Tô Ngữ ngạc nhiên. Vừa mở mắt đã thấy hắn lao ngay đến, đủ để hiểu hắn vẫn luôn quan sát nàng.
“Nếu không nhìn nàng, ta không yên tâm.”
Hắn đáp chắc nịch.
Một cảm xúc ấm áp dâng trào trong lòng khiến Tô Ngữ nghẹn ngào. Nàng chẳng biết nói gì, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy hắn để hắn cảm nhận rõ lòng mình.
Sau khi ôm nhau thêm một lát, Tô Ngữ mới kể cho hắn chuyện mình không thể tiếp tục hấp thu quang cầu buộc phải dừng lại.
Khương Kỳ hơi kinh ngạc, suy nghĩ rồi nói:
“Có lẽ đã đến cực hạn? Hoặc giống như chiếc bình chứa đầy?”
Tô Ngữ gật đầu:
“Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng chúng ta không chắc, có lẽ phải hỏi Nhược Tà. Chỉ sợ nếu hỏi ngay ngày mai thì…”
Nàng lo lắng, Khương Kỳ hiểu rõ. Vừa mới tu luyện xong mà đã hỏi thẳng những vấn đề này Nhược Tà chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Nhưng rồi Tô Ngữ bỗng sực nhớ ra:
“Không đúng, Nhược Tà hình như biết rồi. Ngay cả khi không chắc ta có pháp bảo, cũng đoán ra được gì đó. Chàng nhớ không, khi đối chiến với Vệ Nhất Lãng hắn bảo ta đưa bọn nhỏ đến chỗ an toàn trước?”
Khương Kỳ cũng chợt nhớ lại. Vì chuyện khi đó quá nhiều nên họ vô tình bỏ qua chi tiết này.
“Hắn đã không nhắc lại, chắc cũng không định truy cứu. Chúng ta cứ giả vờ hồ đồ thôi, miễn trong lòng hiểu rõ là được.” Hắn nói.
Tô Ngữ thấy cũng hợp lý, tạm thời chỉ có thể như vậy.
“Chàng cũng nên tu luyện đi, ta sẽ ở bên canh chừng.” nàng nói.
Thời gian vẫn còn sớm, mà với linh căn của Khương Kỳ, thiên phú nhất định không tầm thường. Có lẽ hắn còn tốn ít thời gian hơn nàng để hoàn thành *Khai Quan Quyết*.
Trước đây vì lo cho nàng nên hắn không dám thử, giờ nàng đã an ổn hắn cũng yên tâm hơn.
Khương Kỳ khoanh chân ngồi xuống nhắm mắt nhập định.
Tô Ngữ an vị bên cạnh linh tuyền, vừa quan sát hắn vừa thỉnh thoảng nhìn về dòng suối. Nàng thầm nghĩ: lúc nãy bản thân tu luyện thuận lợi như vậy, chẳng lẽ nhờ uống một chén linh tuyền?
Có nên cho Khương Kỳ uống thử một chén không?
Nhưng nàng lại chưa chắc nguyên nhân là vậy nên vẫn chần chừ.
Đúng lúc ấy giọng Khương Kỳ vang lên:
“Hoan Hoan…”
Tô Ngữ giật mình, kinh ngạc nhìn sang. Vì sao hắn nhanh như vậy đã mở mắt? Chẳng lẽ gặp chuyện gì bất ổn?