Hình như từng khối cơ bắp, từng chiếc xương trong thân thể đều đang chịu sự t.r.a t.ấ.n tàn khốc, khiến Tô Ngữ chỉ muốn hét thật lớn, muốn khóc òa lên.
Nhưng cơ thể nàng lại không nghe theo điều khiển, chỉ còn linh hồn run rẩy bất lực, nhìn thân thể mình chịu đựng cực hình vô cùng tàn nhẫn.
Thời gian trôi qua từng chút một, đến khi Tô Ngữ cảm thấy bản thân đã suy yếu đến cực hạn, chẳng còn chút sức lực, ngay cả ý thức cũng sắp biến mất, linh hồn nàng bỗng nhẹ bẫng.
Cảm giác ấy như đang bị nung lâu trong lửa lớn, đột ngột được thả vào nước lạnh. Mặc cho bên ngoài còn vang lên tiếng xèo xèo, khói trắng bốc lên nóng hổi, nàng lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, thoải mái.
Là… kết thúc rồi sao?
Tô Ngữ chậm rãi mở mắt, mới phát hiện quyền khống chế cơ thể đã trở lại.
Vì quá mệt mỏi, nàng không còn gắng gượng nổi, cơ thể lảo đảo vài cái rồi ngã thẳng về phía sau.
Nàng vốn nghĩ mình sẽ ngã xuống đất, không ngờ lại rơi vào một vòng tay ấm áp.
Mở to mắt, nàng cố gắng nghiêng đầu nhìn liền thấy Khương Kỳ đang lo lắng dõi theo nàng.
“Cảm thấy thế nào? Còn khó chịu không?”
Khương Kỳ dịu dàng hỏi, động tác hết sức nhẹ nhàng ôm nàng vào trong n.g.ự.c.
Mỗi cử động đều cẩn trọng như thể nàng là một con b.úp bê sứ mong manh, chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có thể làm tổn thương nàng.
Tô Ngữ muốn nói rằng mình không sao, nhưng lại không còn chút sức để thốt nên lời. Nàng chỉ cố gắng cong nhẹ khóe môi khẽ lắc đầu ra hiệu mình ổn.
Dĩ nhiên Khương Kỳ không thể yên tâm chỉ vì một động tác gượng ép như vậy. Ngay từ lúc nàng bắt đầu có dấu hiệu khác thường, hắn đã cảm nhận được rõ ràng.
Hắn từng định lay tỉnh nàng, nhưng bất kể gọi thế nào Tô Ngữ đều không nghe thấy.
Khoảnh khắc đó thật sự khiến hắn sợ hãi đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Hắn đã suýt lao đến lay mạnh nàng tỉnh lại, nhưng lại sợ hành động đó sẽ gây thương tổn còn lớn hơn, nên chỉ dám đứng bên cạnh lo lắng dõi theo từng biểu hiện, từng nhịp thở, từng chuyển động khẽ nhất trên cơ thể nàng.
May mắn thay, tình trạng ấy không kéo dài quá lâu. Sau khoảng hai canh giờ Tô Ngữ đã mở mắt.
Nhưng còn chưa kịp bước lên, hắn đã thấy thân thể nàng lảo đảo ngã về phía sau.
Trong khoảnh khắc đó, tim hắn như ngừng đập nhưng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn đầu óc, lập tức lao tới ôm lấy nàng vào lòng.
Thấy gương mặt nàng tái nhợt, vẫn cố gắng ra vẻ không sao, Khương Kỳ căm hận chính mình vô cùng, vì sao hắn lại bất lực đến vậy chẳng thể làm gì để giúp nàng?
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật m.á.u, nhưng lại chẳng hề cảm thấy đau.
Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ: từ nay về sau, hắn tuyệt đối không cho phép tình huống này tái diễn.
Tô Ngữ nghỉ ngơi trong vòng tay hắn nửa canh giờ, mới thấy cơ thể có lại chút sức lực.
“Ta… khát.”
Giọng nàng khàn khàn, giống như tiếng rít từ một chiếc loa vỡ khiến lòng Khương Kỳ quặn thắt.
“Hay là uống chút linh tuyền đi, có thể bù đắp thể lực.”
Hắn chợt nhớ đến dòng suối linh khí ngay bên cạnh, lập tức đề nghị.
Tô Ngữ cũng mong mỏi điều đó nên gật đầu.
Khương Kỳ cẩn thận đặt nàng xuống, múc một chén linh tuyền rồi nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, chậm rãi đút cho nàng uống từng ngụm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước suối mát lành chảy qua cổ họng xuống đến dạ dày, mang theo dòng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Mọi khổ sở trước đó dường như đều là để đổi lấy cảm giác dễ chịu ở khoảnh khắc này.
Giống như được trở về trong vòng tay của mẹ, khiến nàng chỉ muốn tận hưởng mãi không thôi.
Sau khi uống xong, sắc mặt nàng đã khá hơn có thể tự ngồi dậy.
“Nàng vừa rồi… rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Ta gọi mãi mà nàng chẳng nghe thấy gì cả.”
Khương Kỳ nhân lúc nàng đã ổn hơn mới vội vàng hỏi.
“Chàng gọi ta sao? Ta không hề nghe được mà.”
Tô Ngữ ngơ ngác.
Khi ấy, rõ ràng nàng như một kẻ đứng ngoài quan sát, có thể thấy thân thể mình cùng cảnh vật xung quanh nhưng tuyệt nhiên không hề nhìn thấy Khương Kỳ.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Tô Ngữ kể lại toàn bộ cho Khương Kỳ, hắn cũng cảm thấy kỳ quái.
Rõ ràng cả hai cùng tu luyện một loại công pháp, vì sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy? Bản thân hắn thì không thấy gì bất thường ngược lại còn thấy thoải mái.
“Để ta thử lại lần nữa.”
Tô Ngữ suy nghĩ rồi nói.
“Không được, lỡ như…”
Khương Kỳ lập tức cắt ngang, giọng đầy căng thẳng.
Nói xong, hắn nhận ra mình quá gắt gỏng, liền hạ giọng:
“Nàng vốn đã khác thường rồi. Cho dù không tu luyện cũng chẳng sao cả.”
Tô Ngữ thoáng do dự, nhưng sau khi trầm ngâm vẫn lắc đầu:
“Không được. Đã có thể tu luyện thì ta muốn thử lại.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt Khương Kỳ, trong ánh mắt chứa sự kiên định không thể lay chuyển.
Hắn hiểu rõ, nàng là người có chủ kiến. Vừa rồi chỉ là do hắn quá lo lắng mà lỡ lời.
Thấy nàng cứng rắn như vậy, hắn đành thỏa hiệp:
“Được thôi, nhưng chỉ được thử lại một lần. Nếu có chút gì bất thường, lập tức phải dừng lại và sau này cũng không được tu luyện nữa.”
“Ừ.”
Tô Ngữ gật đầu, trong lòng tràn đầy ấm áp vì hiểu hắn chỉ lo lắng cho mình.
“Ta sẽ đứng bên cạnh quan sát.”
Khương Kỳ lui lại vài bước nhưng ánh mắt vẫn dõi c.h.ặ.t theo nàng, không hề cho phép bản thân lơi lỏng.
Thấy dáng vẻ căng thẳng ấy, Tô Ngữ vừa buồn cười vừa cảm động. Nàng mỉm cười dịu dàng với hắn, sau đó ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.
Vẫn dựa theo *Khai Quan Quyết*, nàng chậm rãi vận công.
Cảm giác quen thuộc lại ùa về, khiến nàng nhất thời không khỏi thấp thỏm – liệu có lặp lại tình cảnh vừa rồi hay không?