Tô Ngữ thấy Nhược Tà đã rời khỏi, bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng thoáng dấy lên một tia nghi hoặc.
Nàng không nói gì thêm, chỉ dặn dò Phì Phì:
“Ngươi thử bám theo xem có nghe được bọn họ nói chuyện gì không. Nhưng nhớ kỹ, an toàn là trên hết, vạn nhất không ổn thì lập tức quay về tuyệt đối đừng mạo hiểm.”
Dặn dò xong, Tô Ngữ vẫn lo lắng. Nhược Tà thì thôi, nhưng Tây Môn Tiên Nhi rõ ràng không phải người đơn giản. Tuy rất muốn biết bọn họ sẽ nói gì, song với nàng an toàn mới là quan trọng nhất.
---
Tây Môn Tiên Nhi rời chính sảnh, men theo hành lang ngoằn ngoèo đi về phía tây viện. Từ đó nàng lại rẽ ra ngoài, men theo lối nhỏ mà đi thẳng đến rừng quả phía sau.
Tuyết bắt đầu rơi từ hôm qua, đến tận giờ vẫn chưa có ai đặt chân tới nơi này nên khung cảnh còn nguyên vẹn. Tuyết phủ dày trên mặt đất, trên cành cây tựa như khoác thêm lớp áo bạch y, vừa tĩnh mịch vừa nên thơ, đẹp đến mức khiến người ta muốn quên đi mọi muộn phiền.
Tây Môn Tiên Nhi dừng bước, đôi mắt lóe lên tia vui mừng. Nàng khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Nhưng ngay sau đó nàng giật mình, nơi này hình như có gì đó không thích hợp.
Theo lý, chỗ này lẽ ra không có linh khí hoặc có thì cũng cực kỳ loãng. Nếu không phải lần này vào sâu trong Vân Vụ sơn để tìm đồ thì nàng vốn chẳng nán lại chỗ này.
Thế mà giờ đây nàng lại cảm nhận rõ ràng một luồng linh khí vô cùng tinh thuần.
Bị hấp dẫn, Tây Môn Tiên Nhi khẽ động thân, dáng vẻ như tiên nữ hạ phàm phiêu dật bay vào sâu trong rừng quả.
---
Lần đầu tiên bắt gặp con kênh dẫn nước, nàng dừng lại vận thần thức cảm nhận. Quả nhiên nơi này có linh khí, mà càng sâu vào linh khí lại càng nồng đậm.
Không chần chừ, nàng lập tức phi thân đi tiếp. Không lâu sau nàng đã tới đoạn kênh thứ hai.
Nàng quan sát cẩn thận từ đầu đến cuối kênh thậm chí còn bay ra ngoài tường viện để kiểm chứng. Ngoài dòng sông bên ngoài thì không có gì đặc biệt, linh khí chỉ tập trung trong đoạn kênh này.
Đứng trên chiếc cầu đá giữa kênh, Tây Môn Tiên Nhi nhíu mày trầm tư.
Vì sao linh khí chỉ có ở đây?
Lẽ nào dưới lòng sông có cất giữ bảo vật? Hay do mạch nước ngầm nơi này đặc thù?
Ánh mắt nàng dừng lại trên mặt sông đang đóng băng. Băng dày, phía trên lại thêm một tầng tuyết phủ trắng xóa. Nếu không có lớp băng này nàng đã trực tiếp múc nước lên xem thử rồi.
Khi còn đang phân vân có nên phá băng lấy nước hay không, nàng chợt cảm giác có người đến gần.
“Ai?”
Tây Môn Tiên Nhi lạnh giọng, thân hình khẽ xoay, cảnh giác nhìn ra sau.
“Là ta sư phó.”
Nhược Tà đứng dưới cầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười giọng cung kính.
Tây Môn Tiên Nhi thấy là hắn thì không lấy làm ngạc nhiên. Nàng đã sớm đoán Nhược Tà chắc chắn sẽ theo tới.
“Ngươi tìm ta có việc gì?”
“Không có gì quan trọng, chỉ là muốn hỏi người dạo này có được khỏe không.” Nhược Tà vẫn mỉm cười.
“Ha hả…”
Tây Môn Tiên Nhi không đáp chỉ khẽ bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nụ cười ấy trên gương mặt vốn lạnh lùng như băng của nàng, lại khiến hoa xuân cũng phải thẹn thùng. Mỹ lệ đến cực điểm.
“Ta đâu phải đã bảy tám trăm tuổi mà vẫn chưa được linh khí. Nhi t.ử ta cũng mạnh mẽ đấy thôi, ta đương nhiên sống rất tốt.”
Lời vừa dứt, gương mặt nàng lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. Giọng nói như gió lạnh quét qua, từng chữ như d.a.o cắt xé rách lớp mặt nạ cười gượng của Nhược Tà.
“Sao không cười nữa? Ta tưởng ngươi tâm như bàn thạch, mặt như sắt thép. Thì ra cũng chỉ thế thôi.”
Trong mắt Tây Môn Tiên Nhi thoáng hiện nét thất vọng, giọng điệu lại đầy châm chọc. Đổi là người khác e rằng cũng khó mà chịu nổi.
Nhược Tà gượng cười, rồi bình thản đáp:
“Người nói đùa rồi. Tà nhi bất quá chỉ là một kẻ tầm thường, nào dám nhận những lời đó. Chỉ mong sống yên ổn hết quãng đời còn lại, không phiền lụy đến người khác.”
Nói xong, hắn thu lại nét cười chỉ còn lại nỗi tự giễu.
Tây Môn Tiên Nhi nghe thế cũng không biết nên đáp lại thế nào. Dù sao, về bối phận, nàng là trưởng bối của hắn; còn về tình cảm giữa hai người vốn không có gì sâu nặng. Có những lời nói nhiều thêm chỉ càng khiến cả hai khó xử.
“Ngươi có phát hiện ra nơi này có linh khí không?”
Nàng đổi đề tài, giọng cũng dịu xuống.
Nghe vậy, Nhược Tà thoáng ngạc nhiên. Hắn thử cảm nhận, quả nhiên đúng như nàng nói quanh đây có một luồng linh khí thuần khiết vô cùng.
Trong đầu hắn chợt lóe sáng: mấy hôm nay dùng nước suối nơi này nấu cơm, dường như cũng có mang theo linh khí nhàn nhạt. Chẳng qua lúc ấy hắn bận tâm nhiều chuyện, nên không để ý.
“Chẳng lẽ dưới lòng đất có bảo vật?”
Nhược Tà thắc mắc.
“Ta cũng không rõ.”
Tây Môn Tiên Nhi lắc đầu. Dù có nghi ngờ, nàng cũng không tiện đào bới giữa đất nhà người khác.
“Nếu vậy hay là thỉnh Tô Ngữ cùng mọi người tới bàn bạc. Nếu quả thật nơi này có bảo vật đối với bọn họ chưa chắc có ích, không bằng…”
“Hừ, ngươi đừng dò xét ta. Ta mà là kẻ ham hố mấy món ấy sao? Bảo vật ta có vô số há lại thiếu cái ở đây? Ta chỉ thấy hiếu kỳ nên hỏi, không ngờ ngươi lại nghĩ ta có lòng khác. Ha ha.”
Nói đến cuối, Tây Môn Tiên Nhi cười lạnh giọng đầy mỉa mai.
Dứt lời, nàng tung người bay lên hướng về chính viện, chớp mắt đã biến mất.
Nhược Tà đứng nhìn theo chỉ biết cười khổ lắc đầu.
Hắn thực lòng cũng không có ý thăm dò. Dù gì Khương Kỳ và Tô Ngữ từng giúp hắn, hắn không thể lấy oán trả ơn, lại còn cướp đoạt bảo vật của họ.
---
Trong khi đó, Tô Ngữ tuy ở trong phòng nhưng thông qua Phì Phì, từng cử động và lời đối thoại giữa Tây Môn Tiên Nhi và Nhược Tà đều truyền rõ mồn một đến tai nàng.
Nghe xong, nàng thầm thở phào, may mà Nhược Tà không phải hạng người xấu xa.
Nhưng nàng không ngờ, nước suối nơi này lại có chứa linh khí hơn nữa còn bị Tây Môn Tiên Nhi phát hiện.
Nàng không muốn làm của riêng, bởi nàng vốn chẳng thiếu. Song nếu rơi vào tay kẻ khác liệu họ có rộng lượng như nàng không?
Vậy sau này, có nên tiếp tục sử dụng nước suối ấy nữa hay không, đó quả thật là một vấn đề.