Nàng quay đầu nhìn Nhược Tà, thấy hắn chỉ cúi đầu trầm tư. Hàng lông mi dài rũ xuống, che lấp đôi mắt, khiến người khác chẳng thể đoán nổi hắn đang nghĩ gì.
Trong phòng tĩnh lặng đến mức chỉ nghe được tiếng hít thở của mọi người, ngoài ra không có nửa điểm động tĩnh.
Khanh Yên ngắm nhìn gương mặt nghiêng của Nhược Tà rất lâu. Đến khi cảm thấy đủ, nàng mới quay đi, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng.
“Nhược Tà hắn…”
“Yên nhi…”
Khanh Yên hít sâu một hơi, vừa định giải thích tất cả thì lại bị Nhược Tà cắt ngang.
“Thế nào?”
Khanh Yên ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu hắn muốn nói gì.
“Đừng nói nữa.”
Nhược Tà phất tay áo, giọng điệu lại trở về ôn hòa như gió xuân, như thể mọi chuyện hắn đều không để vào lòng.
Tô Ngữ liếc hắn một cái rồi thôi, không hỏi thêm.
Chuyện của người khác không nên chen vào.
Khanh Yên nhìn hắn hồi lâu, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng chỉ thở dài chẳng nói thêm gì.
Tây Môn Tiên Nhi quan sát hết thảy, trong mắt hiện rõ vẻ phức tạp.
Bầu không khí lại trở nên nặng nề khiến Tô Ngữ cảm thấy ngột ngạt.
Nàng không hiểu vì sao mình còn phải ngồi đây cùng những người này giằng co trong thinh lặng.
“Ta đi xem bọn nhỏ.”
Nàng vừa đứng dậy thì một giọng nói vang lên:
“Bọn nhỏ vừa mới ngủ thôi, muội muội.”
Động tác của Tô Ngữ khựng lại. Nàng vốn định mượn cớ rời đi, ai ngờ vừa mới nghĩ xong thì Lạc Tâm đã xuất hiện phá hỏng đường lui.
Lạc Tâm tươi cười tiến đến, dường như chẳng thấy sự gượng gạo trên mặt mọi người. Nàng đi thẳng tới bên Hoàng Doanh.
“Oánh nhi muội muội, lâu ngày không gặp, lại càng thêm duyên dáng. Nhìn dáng vẻ, khí chất này hệt như tiên nữ hạ phàm.”
“Ta nói thật mà. Không tin thì hỏi Tô tỷ tỷ, hoặc là…”
“Hoặc là gì?”
Hoàng Doanh ngạc nhiên hỏi, thấy Lạc Tâm cười mà không nói hết câu.
“Hoặc là hỏi Lục Du Kỳ. Hắn ở đây chắc chắn là người cảm nhận rõ nhất muội thay đổi thế nào.”
Nói xong, Lạc Tâm liếc về phía Lục Du Kỳ chờ phản ứng.
Ngay từ lúc Hoàng Doanh bước vào, Lục Du Kỳ đã hoảng hốt. Nàng không thèm nhìn hắn cũng chẳng nói một lời, khiến bao điều muốn thốt ra của hắn nghẹn cứng nơi cổ họng.
Hắn cứ nhìn chằm chằm nàng, trong đầu rối loạn, chính bản thân cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Nghe người khác nhắc đến tên mình, hắn bật thốt:
“Oánh nhi, ta nhớ muội. Muội có nhớ ta không?”
Một câu ấy rơi xuống, cả phòng ngẩn ra. Ai nấy đều sững sờ chẳng biết nên biểu lộ thế nào.
Hoàng Doanh cũng không tin nổi, nhìn hắn chằm chằm. Sao hắn lại có thể nói ra câu ấy trước mặt bao người?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một lúc sau nàng thản nhiên đáp:
“Không.”
Lục Du Kỳ vừa nói xong đã hối hận, nhưng vẫn nuôi chút hi vọng mong nàng hồi tâm chuyển ý.
Thế mà câu trả lời của Hoàng Doanh chẳng khác nào dội vào hắn một chậu nước đá lạnh buốt.
Không, phải là một chậu băng giá.
Đau đến tê dại.
Hắn như chợt hiểu cảm giác mà trước kia Hoàng Doanh đã phải chịu. Nhưng dẫu vậy, hắn biết nỗi đau ấy so với những gì nàng từng gánh chịu vẫn chẳng thấm vào đâu.
Hoàng Doanh nói xong lén liếc hắn một cái, rồi vội giả bộ kiêu ngạo ngẩng cằm lên tỏ vẻ lạnh nhạt.
Tô Ngữ nhìn thấy hết chỉ cảm thấy buồn cười.
Nha đầu này rõ ràng là cố ý.
Nhưng nhìn sang Lục Du Kỳ với vẻ mặt đau thương mà lại cố tỏ ra không sao, nàng thầm nghĩ: thôi, cứ để xem trò vui.
Lục Du Kỳ gượng gạo cười, cố làm như nhẹ nhõm. Nam nhân ấy, đôi khi phải để hắn tự nếm mùi đau khổ mới hiểu mình đã sai lầm, đã bỏ lỡ điều gì.
“A… ta vừa rồi nằm mơ, chẳng phải nói mớ sao?”
Mọi người trong phòng cố nhịn cười, cuối cùng Lạc Tâm lắc đầu, bật tiếng:
“Đúng, ngươi nói mớ thôi.”
“Vậy thì tốt.”
Lục Du Kỳ vỗ n.g.ự.c, ra vẻ may mắn.
“Có điều… ngươi nói không ít đâu.”
Lạc Tâm tiếp lời khiến hắn khựng lại.
“Ngươi cho rằng nằm mơ là có thể nói bừa sao? Ta thấy ngươi đây là vọng tưởng.”
Lục Du Kỳ cứng họng. May thay Lạc Tâm cũng chỉ trêu chọc, không nói thêm.
“Tẩu t.ử nói sai rồi. Bản lĩnh lớn nhất của ta chính là mơ mộng hão huyền. Hôm nay mới gặp lần đầu, sau này còn nhiều dịp. Gặp nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Hắn khoanh tay tựa lưng ghế, tỏ ra bất cần.
Lạc Tâm bị nghẹn lời, nhất thời chẳng biết nói gì.
Hoàng Doanh hờ hững liếc hắn một cái rồi mỉm cười với Lạc Tâm:
“Trên đời chuyện gì kỳ quái cũng có. Có kẻ chính là một kẻ ngốc mơ mộng hão huyền.”
“Oánh nhi nói chí phải. Người như vậy quả thật không hiếm.”
Tô Ngữ phụ họa.
Lạc Tâm bật cười, song cũng không tiếp tục nữa để câu chuyện trôi qua.
Lục Du Kỳ nhìn nụ cười xinh đẹp của Hoàng Doanh, trong lòng như vỡ vụn rồi lại hàn gắn.
Thôi thôi… hắn từng cầu nguyện chỉ cần được gặp lại nàng, biết nàng vẫn ổn thì hắn nguyện làm người ngoài đứng nhìn.
“Ta ra ngoài một lát. Các ngươi cứ trò chuyện, chờ ta trở lại rồi cùng đi.”
Tây Môn Tiên Nhi bỗng đứng dậy, nói xong liền rời khỏi.
Nụ cười trên mặt Hoàng Doanh cứng lại.
Mới vừa gặp đã phải xa sao?
“Dạ, sư phụ.”
Nén nỗi luyến tiếc nàng vẫn ngoan ngoãn đáp lời.
Không lâu sau, Nhược Tà cũng chậm rãi đứng lên bước theo ra ngoài.