Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 247: NGÀN DẶM XA XÔI



 

Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc nhau, cả hai đều cảm thấy hai người kia thật khó hiểu, chẳng biết phải nói gì.

“Thôi bỏ đi, chúng ta cũng nên đi tìm. Khoảng cách xa như thế, làm sao nhìn ra được nơi nào thích hợp nhất để nghỉ ngơi.”

Nhược Tà nói xong, liền kéo Khanh Yên nhanh ch.óng ra ngoài.

Ba người Tô Ngữ còn chưa kịp phản ứng, đã thấy bọn họ xuất hiện dưới lớp tuyết ngoài sân.

“Hắn thật sự là vị quốc sư kia sao?”

Tô Ngữ nghi hoặc nhìn sang Khương Kỳ.

Lúc này nàng thật sự khó tin nổi, người nam nhân như vậy, lại là vị quốc sư lợi hại mà Khương Kỳ từng nhắc đến.

Mặc dù biết không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nhưng đến giờ ngoài cái miệng sắc bén ra, nàng thật sự không thấy Nhược Tà có chỗ nào xuất chúng.

Trong lòng Khương Kỳ cũng có chút lúng túng, nhưng hắn không tiện nói ra. Bởi vì, lần trước hắn cùng Thủy Minh gặp được, quả thật chính là người này. Hơn nữa, khi đó Nhược Tà tuyệt đối không phải dáng vẻ hiện tại.

Cách cũng không xa, nhưng hai người kia lại nói chuyện rất nhỏ, nên Tô Ngữ và mọi người chỉ có thể thấy họ chỉ trỏ khắp nơi chứ không nghe rõ.

Chừng nửa khắc sau, bọn họ cùng nhau quay lại.

Tô Ngữ nghĩ thầm: Đã chọn xong rồi sao? Chẳng lẽ thật sự định ngủ ở đây?

“Ha ha, chúng ta vừa đi một vòng, thấy chỗ này chẳng có gì đặc biệt, phong cảnh cũng không đẹp. Vậy nên, Yên nhi quyết định để ta ngủ trong phòng này luôn.”

Vừa bước vào, Nhược Tà cười nói.

Mọi người lập tức nhìn về phía Khanh Yên, chỉ thấy nàng cũng gật gù xác nhận.

Tô Ngữ bất lực chống trán, hóa ra hai vợ chồng kia đang bày trò trêu chọc bọn họ.

Đúng lúc mọi người không biết nên nói gì, Thủy Minh trở lại.

“Ở dãy sương phòng phía trước còn trống một gian, cạnh đó chính là phòng của Lục Du Kỳ. Quốc sư có thể nghỉ ở đó, ta cũng đã bảo người chuẩn bị sẵn sàng.”

“Vậy thì phiền ngươi quá.”

Khanh Yên cười cảm ơn, rồi quay sang Nhược Tà:

“Tiểu Tà nhi, chúng ta đi xem thử đi? Dù sao còn chưa đến giờ cơm trưa, ta muốn rửa ráy một chút.”

“Đi thôi. Ta dẫn các ngươi qua, tiện thể ta cũng về phòng.”

Lục Du Kỳ đứng dậy nói.

Hắn đưa Nhược Tà và Khanh Yên đi. Tô Ngôn cũng đứng lên bảo muốn về phòng đọc sách, còn Thủy Minh thì đi sang tây sương phòng thăm Lạc Tâm cùng đứa nhỏ.

Trong phòng chỉ còn lại hai người Tô Ngữ và Khương Kỳ.

Sau khi Hà Phương dọn trà xong, hai người mới ngồi xuống trò chuyện.

“Chàng nói xem, hắn đến đây làm gì?”

Tô Ngữ khẽ hỏi.

Không chỉ rõ tên, nhưng Khương Kỳ vẫn hiểu ý.

“Chắc chắn là có chuyện, chỉ là bọn họ chưa muốn nói, chúng ta cũng không tiện truy hỏi.”

Hắn lắc đầu đáp.

Tô Ngữ gật đầu, hiểu rõ, nhưng hiếu kỳ vẫn không dứt nên mới đem ra bàn cùng hắn.

Bỗng nàng nhớ lại lúc trước Khanh Yên có nói ở cửa phòng bếp, rằng muốn Khương Kỳ giảng giải một lần.

Nghe xong, Khương Kỳ im lặng rất lâu.

Dù Nhược Tà chỉ là tiền nhiệm quốc sư, nhưng cuộc sống của hắn không thể quá khó khăn. Thái thượng hoàng tuy không còn nắm quyền như xưa, song uy tín vẫn còn, lời nói vẫn có trọng lượng.

Huống chi, bản thân Nhược Tà vốn chẳng màng quyền thế, chỉ cầu an ổn. Hằng năm thái thượng hoàng đều ban thưởng bạc cho hắn, không ít chút nào đủ để cơm áo chẳng lo.

Đến đây đường xa tốn kém thật, nhưng tuyệt đối không đến mức tiêu sạch bạc. Nếu không phải vì hết bạc… vậy thì…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Này, chẳng lẽ hắn bị cướp sạch rồi?”

Tô Ngữ bất chợt nói.

“Không thể nào. Nhìn họ vẫn bình thường, trên người cũng chẳng có dấu vết gì cả.”

Khương Kỳ lắc đầu phủ nhận.

Nghe vậy, Tô Ngữ cũng nhún vai, vốn chỉ thuận miệng suy đoán, không đúng thì thôi.

Trong khi đó, tại sương phòng phía trước, Nhược Tà cùng Khanh Yên sau khi rửa mặt liền ngồi trên kháng chuyện trò.

“Tiểu Tà nhi, sao chàng nhất định phải đến đây?”

Khanh Yên tựa vào vai hắn, ngón tay nghịch ngợm trên áo hắn.

“Nàng chẳng thấy bọn họ khác biệt với người thường sao? Có lẽ, bọn họ sẽ giúp được chúng ta.”

Nhược Tà mỉm cười, giọng nhẹ nhưng đầy tự tin.

“Không đâu, ta chỉ thấy Tô Ngữ nấu ăn rất ngon.”

Khanh Yên vừa nhắc đến ăn, ánh mắt đã sáng rực.

Nhược Tà không nhìn nhưng cũng đoán ra vẻ mặt nàng lúc này.

“Nàng chỉ biết nghĩ đến ăn, nhưng thời gian không còn nhiều đâu.”

“Vẫn còn thời gian mà. Cứ để ta ăn mấy bữa cho đã rồi hẵng nói.”

Khanh Yên cười hồn nhiên, chẳng để tâm đến giọng điệu nặng nề của hắn.

Nàng vốn không quá tự tin, chỉ là tin vào một đạo lý:

“Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất.”

Nhược Tà bất đắc dĩ lắc đầu cười, không nói thêm. Hai người chìm trong im lặng.

Trên mái phòng họ, một con mèo đen từ từ tan biến trong không khí, như thể chưa từng tồn tại.

Khi nó xuất hiện trở lại, đã ngồi ngay trên bàn trước mặt Tô Ngữ.

Nàng vừa định bưng trà thì bị cái thân thể mềm mại, nóng hổi lông xù kia làm giật mình.

“Phì Phì, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng đột nhiên xuất hiện như thế, sẽ dọa ta đó.”

Nàng trách móc.

Phì Phì vẫy đuôi, từ trên bàn nhảy xuống, ngồi xổm bên cạnh nàng.

“Không phải ngươi bảo ta đi nghe lén bọn họ nói gì rồi về báo lại sao? Giờ lại không muốn nghe nữa à?”

“Nghe chứ, sao lại không nghe.”

Vẻ mặt Tô Ngữ lập tức từ trách móc chuyển thành háo hức, mong chờ nhìn Phì Phì.

Phì Phì lườm nàng một cái, sau đó kể lại toàn bộ những gì vừa nghe được.

Nghe xong, Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn nhau.

“Quả nhiên là có việc.”

Tô Ngữ nói, trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

“Nhưng không biết rốt cuộc là chuyện gì.”

Khương Kỳ trầm ngâm.

Một quốc sư, vì lý do gì mà phải ngàn dặm xa xôi đến đây? Nếu là việc thật sự nghiêm trọng, chẳng phải nên đến Thịnh Kinh cầu thái thượng hoàng sao?

Với sự sủng ái dành cho hắn, có việc gì không giải quyết được chứ?

“Muốn biết thì lát nữa hỏi thẳng bọn họ chẳng phải xong sao.”

Phì Phì không hiểu vì sao hai người còn phải đoán già đoán non, trong mắt nó, có gì tiện lợi hơn việc trực tiếp hỏi?

Hết chương 247.