Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 246: NGỦ Ở KIA



 

Khanh Yên trong tay cầm cái thìa, trên thìa còn nửa muỗng cơm rang trứng. Nàng vừa nói vừa đưa thẳng tới miệng Nhược Tà.

Nhược Tà nhìn chằm chằm muỗng cơm trước mặt hồi lâu, cuối cùng vẫn chịu khuất phục trước ánh mắt như có chút uy h.i.ế.p của Khanh Yên. Hắn há miệng ăn hết.

Vừa mới nếm thử, sắc mặt hắn lập tức thay đổi. Vẻ miễn cưỡng ban đầu biến mất sạch, chỉ còn lại kinh ngạc cùng bất ngờ.

“Thế nào? Có phải ngon lắm không?”

Khanh Yên chớp mắt hỏi.

“Ừ, không tệ.”

Nhược Tà gật đầu, cố làm ra vẻ bình thản. Nhưng ánh mắt hắn vô thức liếc sang bàn, đã hoàn toàn bán đứng hắn.

Tô Ngữ quay đầu liếc Khương Kỳ, khẽ mấp máy môi:

“Đúng là đồ ham ăn.”

Quả thật, Nhược Tà cũng là một tên ham ăn, chỉ là che giấu giỏi hơn mà thôi.

“Chàng đang nhìn cái gì?”

Khanh Yên nghiêng đầu, tỏ vẻ ngây thơ, còn cố tình dịch người che chắn tầm mắt hắn.

“Không có gì. Yên nhi, một lát nữa liền đến giờ cơm trưa rồi. Nếu bây giờ nàng ăn nhiều quá, lát nữa không còn bụng, chẳng phải uổng công bao nhiêu món ngon sao?”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Khanh Yên cũng giả bộ khổ não hỏi.

Nhược Tà trầm ngâm một chút, làm ra vẻ nghiêm túc:

“Hay là thế này, phần còn lại để ta ăn giúp nàng, như vậy cũng không lãng phí. Đến giờ cơm trưa, nàng vẫn còn có thể ăn ngon miệng.”

“Tốt thôi.”

Khanh Yên gật đầu, nhưng chỉ thoáng sau lại nhíu mày:

“Nhưng mà, tiểu Tà nhi, chàng nói muộn quá rồi. Ta ăn xong rồi.”

Nhược Tà: …

Tô Ngữ, Khương Kỳ cùng Tô Ngôn đồng loạt bật cười.

Trong lòng Tô Ngữ cảm thán, không ngờ một người đơn thuần như Khanh Yên, khi ăn uống lại có thể áp đảo chỉ số thông minh của Nhược Tà. Quả thật là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”.

Nhược Tà hơi xoắn xuýt. Bình thường hắn vẫn mong Khanh Yên trưởng thành hơn, thông minh hơn một chút. Nhưng trong tình huống thế này lại gặp nàng thông minh, hắn thật sự chẳng biết nên vui hay buồn.

Khanh Yên thì mặc kệ, nàng cầm chiếc khay trơn bóng đưa vào tay Nhược Tà:

“Tiểu Tà nhi, vừa rồi ta cũng giúp Tô Ngữ một tay, nên chuyện rửa khay này giao cho chàng.”

Nói xong, nàng thảnh thơi ngồi xuống, chờ xem hắn xử lý thế nào.

Tô Ngữ ở bên cạnh nhìn cảnh này mà thấy thú vị vô cùng, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Nhược Tà đã lên tiếng:

“Được thôi, nhưng tối nay ta có thể ngủ trên giường chứ?”

Hắn cười hỏi.

Khanh Yên suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Đợi chàng rửa xong khay hãy nói.”

“Được rồi.”

Nhược Tà vui vẻ gật đầu, lập tức đứng dậy bảo Tô Ngôn:

“Đi, tiểu Ngôn, dẫn ca ca đi tìm phòng bếp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi hắn đi ra ngoài, Khanh Yên liền chạy đến bên cửa sổ, chống cằm nhìn theo bóng lưng hắn. Trên mặt nàng nở nụ cười đắc ý:

“Ai bảo chàng cứ chê ta ngốc, hừ hừ.”

“Ngươi nói gì thế?”

Tô Ngữ nghi hoặc hỏi.

Khanh Yên chớp mắt mấy cái, cười đáp:

“Ta chỉ bảo hắn rửa khay xong sẽ tính, chứ có nói rửa xong thì được ngủ giường đâu.”

Tô Ngữ nghe xong chỉ muốn chạy ngay đi an ủi Nhược Tà, thật sự quá t.h.ả.m. Đồng thời nàng cũng bắt đầu hiếu kỳ, rốt cuộc Khanh Yên được dạy dỗ trong gia đình thế nào mà thành ra tính tình đáng yêu thế này.

Chẳng bao lâu, Nhược Tà đã quay lại.

“Tiểu Tà nhi, chàng rửa xong rồi à?”

Khanh Yên vui vẻ bước tới hỏi.

“Ừ, xong rồi.”

Nhược Tà mỉm cười gật đầu.

“Vậy bây giờ chàng đi tìm chỗ ngủ đi.”

“Tìm ở đâu?”

Nhược Tà khó hiểu.

“Đương nhiên là tìm xem đêm nay chàng nằm ở đâu rồi. Ta vừa quan sát, hành lang cũng không tệ, nhưng chắc chàng không thích. Bên vườn hoa cũng khá, tuy không có hoa nhưng ít ra còn mấy cây xanh…”

“Yên nhi, nàng đang nói gì vậy?”

Nhược Tà không nhịn được cắt ngang.

“Ta đang nói chỗ tối nay chàng ngủ chứ gì nữa. Đây là vấn đề nghiêm túc mà.”

Khanh Yên vẻ mặt vô tội.

Nhược Tà sực tỉnh, nghĩ lại lời nói ban nãy, sắc mặt thoáng khó coi:

“Nàng cố ý…”

Đúng là nàng chưa từng hứa cho hắn ngủ giường, chỉ bảo rửa khay xong sẽ nói tiếp.

“Yên nhi, nàng càng lúc càng thông minh.”

Nhược Tà điều chỉnh sắc mặt, thậm chí còn có chút vui mừng.

Khanh Yên hơi kinh ngạc. Hắn không nổi giận sao? Chẳng lẽ chỉ vì có người khác ở đây nên hắn phải giữ hình tượng?

Nhược Tà kéo tay nàng đi ra trước sảnh:

“Yên nhi, nàng xem kia.”

Hắn chỉ vào khoảng đất trống giữa hoa viên, bị tuyết bao phủ trắng xóa.

“Rộng rãi thế kia, tối nay ta ngủ ngoài đó cũng tốt. Vừa ngắm cảnh tuyết, vừa trải nghiệm làm người tuyết, cũng thú vị.”

Khanh Yên ngẩn người. Nàng vốn muốn thấy hắn nổi giận, sau đó đến dỗ nàng. Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

“Được thôi, nếu chàng thích thì cứ ngủ ở đó. Có cần ta lấy cho chàng cái chăn không?”

Nàng hỏi với chút lo lắng.

“Không cần. Chăn cũng sẽ ướt thôi. Thật ra nếu không chê, ta còn muốn… không mặc quần áo, như vậy khỏi sợ làm hỏng y phục.”

---

Hết chương 246.