Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 59:



 

Mãn Bảo nắm tay Bạch Thiện Bảo, một mạch chạy thẳng về phía bãi đất hoang của Chu Tứ lang.

 

Đại Đầu và một gã hạ nhân nhà họ Bạch không biết xuất hiện từ lúc nào, cùng nhau bám theo phía sau.

 

Lưu thị đã từng dặn dò hạ nhân, nếu Bạch Thiện Bảo ra ngoài chơi cùng tiểu nương t.ử nhà họ Chu thì không cần ngăn cản, đợi đến giờ ăn tối hẵng đón về là được.

 

Nếu cậu chơi với đám học trò hỗn hào khác thì lập tức lôi cổ về ngay. Vậy nên lúc này gã hạ nhân chỉ dám lẽo đẽo đi theo, tuyệt nhiên không ngăn trở.

 

Chu Tứ lang cùng Nhị Đầu, Đại Nha đang ngồi xổm nghỉ ngơi giữa ruộng. Chẳng biết moi từ đâu ra được một cây mía ngọt lịm, bọn họ đang chia nhau gặm.

 

Nhìn thấy Đại Đầu dẫn Mãn Bảo cùng một cậu bé trắng trẻo mập mạp đi tới, Chu Tứ lang đành cố nén đau lòng, bẻ cây mía trong tay thành vài khúc, chia cho bọn chúng.

 

Bạch Thiện Bảo chưa thấy thứ này bao giờ, cầm trên tay loay hoay không biết ăn thế nào.

 

Mãn Bảo thì từng ăn rồi. Đây là một trong số ít những món ăn vặt mà người nhà hay mang từ ruộng về cho bé. Bé bèn dạy Bạch Thiện Bảo cách ăn, còn dõng dạc nói: "Thứ này có thể nấu thành đường đấy."

 

Bạch Thiện Bảo còn chưa kịp lên tiếng, Chu Tứ lang đã tỏ vẻ hoài nghi: "Chưa từng nghe nói mía ngọt lại nấu được thành đường bao giờ."

 

"Có thể mà." Khoa Khoa từng nói với bé, chắc chắn không sai. Nó còn bảo: "Lúa mạch còn nấu được thành đường, cớ sao mía lại không thể?"

 

Đường bọn họ mua từ chợ về đa phần đều làm từ lúa mạch, Khoa Khoa gọi đó là kẹo mạch nha.

 

Chu Tứ lang cứng họng, không kìm được hỏi vặn lại: "Thế muội nói xem, nấu thế nào?"

 

Mãn Bảo thì biết thế nào được?

 

Bé đành đi hỏi Khoa Khoa.

 

Hệ thống đáp: "Ký chủ muốn tra cứu kỹ thuật nấu đường sao?"

 

Mãn Bảo ừ một tiếng, bên trong hệ thống liền nảy ra một chuỗi dữ liệu, giọng điệu có phần nhảy nhót: "Yêu cầu tiêu hao một trăm điểm tích lũy, xin hỏi ký chủ có xác nhận tra cứu không?"

 

Mãn Bảo chớp chớp mắt: "Sao lại tốn điểm tích lũy?"

 

Giọng hệ thống trầm xuống một chút, giải thích: "Đây thuộc về mảng kiến thức kỹ thuật. Việc ghi chép về cây mía mà ký chủ thực hiện lúc trước chỉ là phần giới thiệu cơ bản nhất, không bao gồm toàn bộ quá trình nấu đường. Vậy nên nếu muốn làm ra đường, ngoài việc tự bản thân nghiên cứu, ký chủ chỉ có thể mua kỹ thuật này từ Bách Khoa Quán thông qua hệ thống."

 

Khoa Khoa ngập ngừng một lúc rồi nói thêm: "Sau khi ký chủ tra cứu kỹ thuật này, nội dung của nó sẽ tồn tại vĩnh viễn trong hệ thống, ký chủ có thể xem lại bất cứ lúc nào."

 

Ẩn ý là, cô không bị lỗ đâu.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Thế nhưng Mãn Bảo là người ngay cả một chút điểm tích lũy cũng luyến tiếc, không nỡ đổi lấy một túi kẹo để ăn, thì làm sao bé chịu bỏ ra hẳn một trăm điểm để mua cái kỹ thuật nấu đường chứ?

 

Cho nên Mãn Bảo thẳng thừng từ chối Khoa Khoa, sau đó mở phần ghi chép về cây mía ra xem. Phàm là thứ gì được bé ghi chép lại, sau này sẽ có người nghiên cứu, rồi tổng hợp thành các mục từ tải lên hệ thống, nhờ vậy bé có thể tra cứu miễn phí.

 

Cây mía đã được ghi chép từ rất lâu rồi, nhưng thông tin trong mục từ lại cực kỳ ngắn gọn, chỉ bao gồm lịch sử gieo trồng và khu vực phân bố. Ngoài ra có nhắc qua loa rằng nó dùng để nấu đường, ủ rượu và vân vân.

 

Mãn Bảo gãi đầu, xoay sang bảo Chu Tứ lang: "Nấu đường chắc cũng giống nấu canh thôi, băm nhỏ ra rồi bỏ vào nước đun lên là xong. Ca đi hỏi xem người ta nấu kẹo mạch nha từ lúa mạch như thế nào, có khi cũng na ná vậy đó."

 

"Đấy là ngón nghề kiếm cơm của nhà người ta, làm sao người ta chịu nói cho ta biết?"

 

Mãn Bảo thản nhiên đáp: "Vậy ca cứ tự mình làm thử xem sao, dù sao mía cũng đâu mất tiền mua, cứ thử tẹt ga đi."

 

Khẩu khí ngông cuồng này trực tiếp chặn họng Chu Tứ lang.

 

Bạch Thiện Bảo lại ra chiều đăm chiêu: "Tiên sinh chẳng bảo trong sách có rất nhiều kiến thức sao? Có khi trong sách lại chép cách nấu đường đấy?"

 

Mãn Bảo ngớ người: "Nhà tớ không có sách."

 

"Nhà tớ có." Bạch Thiện Bảo hí hửng: "Nhà tớ có nhiều, cực kỳ nhiều sách luôn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mắt Mãn Bảo sáng rực: "Thật á? Thế tớ có thể xem không?"

 

"Được chứ, ngày mai tan học cậu về nhà tớ đi, tớ dẫn cậu đi xem sách." Bạch Thiện Bảo tỏ vẻ, hồi trước lúc rời quê nhà, bọn họ chẳng mang theo đồ đạc gì nhiều, chỉ chở theo mấy xe sách. Tổ mẫu cậu nói, đó mới là báu vật vô giá của nhà họ, sau này cậu có làm nên trò trống gì không đều trông cậy cả vào đống báu vật này.

 

Thực ra Bạch Thiện Bảo còn giấu nhẹm một tâm tư nhỏ không nói cho Mãn Bảo biết. Cậu thấy đống sách đó nhiều quá, cứ nghĩ đến việc tổ mẫu bắt cậu phải đọc hết chỗ sách ấy là cậu lại sợ xanh mặt. Cho nên cậu định bụng sẽ tặng bớt một ít cho Mãn Bảo.

 

Về sau nếu quen thêm bạn mới, cậu cũng sẽ tặng họ. Tặng được cuốn nào là cậu bớt phải đọc cuốn đó, ý tưởng này cậu cũng mới nảy ra tức thì.

 

Lấy ví dụ như Chu Tứ lang chẳng hạn, vừa nãy huynh ấy có nhiều mía thế kia, kết quả chia cho bọn họ mỗi người một khúc là bản thân chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Nếu Lưu thị và Trang tiên sinh mà biết Bạch Thiện Bảo lại biết suy một ra ba kiểu này, chắc tức hộc m.á.u mất.

 

Dù sao thì lúc này chẳng ai biết chuyện đó cả. Mãn Bảo chỉ thấy Bạch Thiện Bảo quả nhiên là người tốt. Không chỉ chơi với bé, chịu cho bé mượn sách xem, mà bây giờ còn kề tai thì thầm nói sẽ tặng sách cho bé nữa.

 

Mãn Bảo thực sự vô cùng cảm động. Vậy nên thấy Bạch Thiện Bảo cứ mở to mắt nhìn đăm đăm lên núi, bé liền xung phong dẫn cậu lên núi chơi.

 

Mãn Bảo muốn lên núi, Đại Đầu tất nhiên phải đi theo bảo vệ rồi. Nhị Đầu và Đại Nha cũng không ngồi yên được, nằng nặc đòi đi theo.

 

Thế là chỉ mới tới chơi một chốc, Mãn Bảo đã gom sạch đám viện binh của Chu Tứ lang dẫn đi hết.

 

Chu Tứ lang tức muốn xì khói, gào lên: "Thế này là tới phụ giúp đấy à? Là phụ giúp đó hả?"

 

Bất đắc dĩ, đám trẻ giờ chỉ mải để tâm đến hoa cỏ trên núi, nào có lọt tai lời hắn nói. Chúng mày đuổi tao chạy, hú hét ầm ĩ lao lên núi.

 

Gã hạ nhân nhà họ Bạch lẳng lặng bám theo. Gã thầm nghĩ lúc về phải bẩm báo lại với lão thái thái, tốt nhất là nên sắm cho thiếu gia một gã thư đồng lớn tuổi hơn một chút, thế mới đủ sức chạy theo hầu hạ thiếu gia.

 

Ngọn núi này thực chất không lớn lắm, lớn là vùng rừng rậm nối tiếp phía sau kìa. Ngọn núi này chủ yếu là cây bụi thấp tịt và cỏ dại, dân làng vẫn thường lên đây cắt cỏ, vậy nên thú hoang cũng hiếm. Người lớn mới an tâm để đám trẻ rồng rắn chạy lên đây.

 

Nói là núi, chứ thực ra chỉ là một ngọn đồi nhỏ.

 

Lao lên tới đỉnh đồi, đám trẻ mệt phờ râu, dứt khoát ngồi phịch xuống đất. Đợi hơi thở bình ổn lại mới đứng dậy, đưa mắt nhìn bao quát xuống chân núi. Thấy thôn xóm cách đó không xa đang lượn lờ khói bếp, Bạch Thiện Bảo nhịn không được hét toáng lên: "A a a!"

 

Tiếng hét làm Mãn Bảo đứng cạnh giật nảy mình, nhưng thấy cậu bé hét vang có vẻ thú vị, bé cũng há miệng hét vang trời: "Oa oa oa!"

 

Bọn Đại Đầu cũng hùa theo. Thế là khắp vùng đồi núi toàn tiếng hét la ầm ĩ của đám trẻ con, làm gã hạ nhân đứng cạnh điếc cả tai.

 

Khoa Khoa ở trong đầu Mãn Bảo nhìn ra, cũng nổi hứng, bèn chỉ điểm cho bé: "Chụm hai tay lại để quanh miệng mà hét, tiếng sẽ vang to hơn."

 

Mãn Bảo liền áp hai tay lên hai bên má, hỏi nhỏ trong đầu: "Thế này á?"

 

"Bao quanh miệng lại..."

 

Nhờ Khoa Khoa chỉ dạy, cuối cùng Mãn Bảo cũng làm đúng tư thế, lại tiếp tục gào vang vọng. Hét xong, bé hỏi Bạch Thiện Bảo đứng cạnh: "Cậu thấy tớ hét to hơn không?"

 

Bạch Thiện Bảo cứ ngỡ bé muốn đọ giọng với mình, bèn bắt chước dáng vẻ của bé, gào ầm lên rồi đáp: "Tớ to hơn cậu!"

 

Hai đứa trẻ bắt đầu cãi vã. Gã hạ nhân sợ chúng lao vào đ.á.n.h nhau, vội vàng chỉ tay về phía khóm hoa cách đó không xa, nói: "Thiếu gia, cậu nhìn khóm hoa kia xem có đẹp không?"

 

Mãn Bảo nhìn theo, lập tức la lên: "Tớ biết loài hoa này. Tớ bện thành vòng hoa cho cậu nhé? Đội lên đầu đẹp lắm đấy."

 

Vậy là hai đứa hết cãi nhau, thi nhau chạy tới vặt hoa, nhổ cỏ, rồi ngồi xổm trên đất hì hục bện vòng hoa.

 

Tay nghề của Mãn Bảo còn hơi non, nhưng chiếc vòng bé bện ra vẫn đẹp hơn của Bạch Thiện Bảo vạn lần. Thế là bé hào phóng đưa vòng hoa của mình cho Bạch Thiện Bảo, tự tay đội lên đầu cậu nhóc.

 

Miễn cưỡng nhận lại cái vòng hoa xộc xệch của đối phương, tuy xấu điên đảo nhưng vì nể mặt Bạch Thiện Bảo, bé vẫn ráng đội về nhà.

 

Bạch Thiện Bảo cũng đội vòng hoa trên đầu lon ton về gặp tổ mẫu và mẫu thân.

 

Lưu thị và Trịnh thị thấy cháu trai đi học về lại ra cái bộ dạng này, vừa buồn cười vừa bực mình. Nhưng thấy cậu nhóc vui vẻ hoạt bát, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng rạng rỡ, trong lòng hai người lại không khỏi dâng lên niềm vui sướng.