Chu Ngũ lang rốt cuộc cũng không thể vòi thêm được chút đường nào từ chỗ Mãn Bảo. Hắn lắc đầu thở dài, dẫn lão Lục cùng Nhị Nha lên đường. Không sai, là Nhị Nha.
Hôm nay đến phiên Nhị Nha lên huyện thành cùng bọn họ.
Bọn Chu Đại lang cũng đeo gùi ra khỏi cửa, đi hái hạt nữ trinh t.ử mà nương bọn họ đã dặn.
Mãn Bảo cũng lẽo đẽo theo sau m.ô.n.g họ ra cửa, bé phải đi học rồi!
Đến học đường, bé phát hiện bạn học đã tới một nửa. Bạch Thiện Bảo đang ngồi ngay ngắn trên chỗ ngồi nghiêm túc đọc sách. Bé cũng chạy tới, đặt sách của mình lên bàn, mở ra, sau đó nghiêng đầu nhìn cậu bạn cùng bàn.
Bạch Thiện Bảo rung đùi đắc ý đọc xong đoạn khóa văn này, lúc bấy giờ mới dừng lại nhìn cô bạn nhỏ, nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi: "Có việc gì sao?"
"Không có việc gì, chỉ là nói cho cậu biết một tiếng, cha tớ đồng ý cho các ca ca đi giúp nhà cậu dựng nhà rồi, nhà cậu đã chọn được chỗ chưa?"
Nhắc đến việc này, vai Bạch Thiện Bảo liền xụp xuống, ủ rũ nói: "Thím không muốn cho chúng tớ dọn ra ngoài, nhất quyết giữ lại. Hôm qua tổ mẫu tớ cũng không nhắc đến chuyện này nữa."
Mãn Bảo nghi hoặc: "Sao lại muốn giữ người ngoài ở nhà mình chứ, thế thì mất tự nhiên lắm, lại còn tốn thêm lương thực nữa."
Bạch Thiện Bảo: "..."
Tốn lương thực? Nói thế là ý gì?
Mãn Bảo giải thích: "Tớ có một người cữu cữu (cậu) đặc biệt lười biếng. Cậu ấy cãi nhau với mợ rồi bị đuổi ra khỏi nhà, bèn chạy tới nhà tớ tìm nương tớ, muốn ở lại. Nhưng nương tớ không cho, xách tai cậu ấy bắt về xin lỗi mợ, lúc đấy cậu ấy mới chịu về."
Mãn Bảo lại nói: "Nương tớ bảo, làm thế là vì muốn tốt cho cữu cữu, cũng là vì muốn tốt cho nhà tớ. Ở nhờ nhà người khác thì phải nhìn sắc mặt người ta, sao có thể thoải mái như ở nhà mình? Mà chủ nhà có người ngoài dọn vào ở cũng không được tự nhiên. Lúc không có ai, cậu cãi nhau ném bát đĩa cũng được, thân mật cũng xong, nhưng có người ngoài ở đó, cậu không thấy xấu hổ sao?"
Bạch Thiện Bảo ra sức gật gù, lên án: "Trước kia tớ có thể chơi bùn đất, nhưng giờ nương không cho tớ chơi nữa. Hôm qua ở hoa viên tớ thấy một bông hoa màu vàng rất to, đẹp lắm, tớ muốn hái mang cho tổ mẫu nhưng nương cũng cản. Hứ, nếu đây là nhà của chính tớ, tớ muốn hái thì hái, nương tớ sẽ không quản, có khi còn khen tớ có hiếu nữa cơ."
Mãn Bảo liền hùa theo cổ vũ: "Cho nên cậu phải dọn ra ngoài ở. Đến lúc đó nếu cậu muốn trồng hoa, tớ sẽ dẫn mấy đứa cháu lên núi giúp cậu đào. Tớ nói cho cậu biết nhé, trên núi có rất nhiều, rất nhiều hoa đẹp."
Mắt Bạch Thiện Bảo sáng rực lên, hơi ngưỡng mộ nhìn bé: "Cậu còn được lên núi nữa cơ à?"
Mặc dù Mãn Bảo mới chỉ lên núi có hai lần, nhưng bé vẫn vô cùng tự hào, làm như ngọn núi đó là hậu hoa viên nhà mình vậy, ngẩng cao cái đầu nhỏ: "Đương nhiên rồi, tớ muốn lên là lên. Trên núi còn có quả dại để ăn nữa cơ."
Sự ngưỡng mộ trong mắt Bạch Thiện Bảo càng sâu hơn. Mãn Bảo thấy vậy, tâm trạng kích động, liền vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ hào phóng nói: "Nếu cậu muốn đi, tớ sẽ dẫn cậu đi cùng."
Mắt Bạch Thiện Bảo sáng bừng: "Thật sao?"
Có gì khó đâu, chờ tan học dẫn cậu ấy đi tìm Tứ ca là được.
Mãn Bảo làm bộ rụt rè gật gật đầu.
Bạch Thiện Bảo liền reo hò một tiếng. Đúng lúc đó, bóng dáng Trang tiên sinh xuất hiện ở cửa. Bạch Thiện Bảo lập tức giơ sách lên che mặt, còn huých nhẹ Mãn Bảo một cái, ra hiệu cho bé chú ý tiên sinh.
Đáng tiếc, Mãn Bảo chưa từng trải qua kiếp học sinh bị lão sư soi mói, cho nên bé không hiểu ý của Bạch Thiện Bảo. Bé ngoái đầu nhìn ra cửa, phát hiện tiên sinh bèn nở một nụ cười rạng rỡ, đặc biệt ân cần chào hỏi: "Tiên sinh hảo!"
Đám học sinh: ... Đúng là tìm đường c.h.ế.t mà, tưởng tiên sinh không thấy các người đang nói chuyện riêng sao?
Trang tiên sinh vốn đang định nổi giận, chợt khựng lại. Đối mặt với nụ cười tươi rói của tiểu đệ t.ử, ông không sao cáu gắt được, đành cười đáp lại, sau đó uy nghiêm nói: "Một ngày bắt đầu từ giờ Dần, còn không mau đọc sách đi?"
Mãn Bảo ngoan ngoãn mở sách, cũng hùa theo Bạch Thiện Bảo rung đùi đắc ý đọc vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đám học sinh: ... Bọn họ hoa mắt rồi sao, nhất định là hoa mắt rồi phải không?
Nhưng Trang tiên sinh cứ thế nhẹ nhàng tha cho hai đứa.
Tuy nhiên, lúc nghỉ giữa giờ, Trang tiên sinh xách cả hai đứa trẻ sang khoảng sân nhà bên cạnh.
Đám học sinh cứ ngỡ Trang tiên sinh muốn giáo huấn hai đứa, trong lòng lúc này mới thấy cân bằng, liền lầm bầm: Biết ngay mà, giờ truy bài buổi sáng dám nói chuyện riêng thì làm sao có chuyện không bị phạt chứ? Tiên sinh đã nói rõ rồi, muốn nói chuyện riêng thì ra ngoài mà nói, trong giờ học chỉ được phép đọc sách thôi.
Thế nhưng bọn họ lại không biết, Trang tiên sinh chỉ đang kiểm tra xem hôm nay hai đứa đọc sách hiểu được bao nhiêu.
Hôm nay bọn họ vẫn học bài khóa trong "Luận Ngữ". Trang tiên sinh vừa giảng giải, Mãn Bảo luôn có rất nhiều câu hỏi. Lúc trước ở trong lớp, vì tiên sinh đang giảng nên bé không tiện ngắt lời hỏi chuyện, giờ có cơ hội đương nhiên là tuôn ra hỏi tuốt luốt.
Trang tiên sinh mỉm cười, nhất nhất giải đáp cho bé.
Bạch Thiện Bảo vốn dĩ không dám đem thắc mắc của mình ra hỏi, bởi theo kinh nghiệm của cậu bé, nếu cậu dám hỏi tiên sinh những câu đó thì chắc chắn sẽ bị mắng là xảo quyệt, sau đó bị đ.á.n.h đòn vào lòng bàn tay. Lần tới tiên sinh gặp tổ mẫu của cậu sẽ lại mách lẻo, nói cậu tâm trí không tập trung, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ bàng môn tả đạo.
Hiện tại thấy Mãn Bảo có câu gì cũng dám hỏi thẳng, cậu bé cũng không sợ nữa. Đôi mắt cậu sáng lấp lánh, lôi hết thắc mắc của mình ra hỏi Trang tiên sinh, thậm chí mang cả những câu hỏi từ lúc học "Thiên Tự Văn" trước kia ra hỏi nốt.
Nhiều câu hỏi quá đi mất, chút thời gian nghỉ giữa giờ căn bản là không đủ.
Trang tiên sinh xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, cười nói: "Đừng vội. Buổi trưa ăn cơm xong, hai con đến chỗ tiên sinh nghỉ ngơi, tiên sinh sẽ dạy tiếp."
Ngừng một lát, ông dặn thêm: "Nếu các bạn học hỏi hai con tới đây làm gì, hai con cứ bảo tiên sinh gọi tới để quét tước dọn dẹp, biết chưa?"
Hai đứa trẻ đồng loạt gật đầu. Đầu nhỏ tròn xoe, khuôn mặt nhỏ cũng tròn xoe, đáng yêu vô cùng.
Thấy vẻ mặt Bạch Thiện Bảo có chút thẫn thờ, Trang tiên sinh liền vỗ nhẹ lên đầu cậu bé một cái, cười nói: "Đang nghĩ gì thế, hoàn hồn lại đi, mau về học tiếp thôi."
Mãn Bảo kéo tay Bạch Thiện Bảo, quay người chạy ùa về phòng học.
Bạch Thiện Bảo ghé tai bé, nói thầm: "Tiên sinh thế mà lại xoa đầu tớ đấy."
Mãn Bảo thấy làm lạ: "Đúng vậy, thì sao nào?"
Bạch Thiện Bảo kể: "Tiên sinh trước kia của tớ chẳng bao giờ xoa đầu tớ, đầu của những đứa trẻ khác ông ấy cũng không xoa, chỉ biết đ.á.n.h đòn chúng tớ thôi."
Mãn Bảo nghe vậy liền căm phẫn: "Thế thì tiên sinh trước kia của cậu là người xấu rồi. Trang tiên sinh tốt lắm, chỉ có trẻ hư mới bị đ.á.n.h đòn lòng bàn tay thôi. Nhưng trẻ hư mà chịu sửa sai thì Trang tiên sinh lại xoa đầu ngay."
Bạch Thiện Bảo tiếc nuối: "Giá như tớ tới đây sớm một chút thì tốt, hồi trước lúc tớ ở học đường kia..."
Bạch Thiện Bảo nhất thời không kiềm chế được, đem mọi chuyện hồi còn ở học đường cũ kể sạch sành sanh cho Mãn Bảo nghe. Đến khi Trang tiên sinh bước vào lớp, cậu vẫn suýt nữa không kết thúc được câu chuyện.
Cậu bé còn thòm thèm, nghĩ thầm: Thật đáng tiếc, mình lại ngồi ngay dưới mí mắt lão sư. Giá như ngồi ở hàng ghế sau thì tốt biết mấy, như thế có thể tiếp tục rỉ tai tám chuyện với Mãn Bảo rồi.
Mãn Bảo cũng nghe chưa đã thèm, thế nên vừa tan học liền không thèm đi tìm tiên sinh, mà chạy tót xuống bếp bưng bát cơm, rồi kiếm một vạt cỏ ngoài học đường, vừa ăn vừa tiếp tục nghe kể chuyện.
Mãi cho đến khi Trang tiên sinh đợi trong sân hồi lâu, chạy ra tìm mới thấy hai đứa trẻ con đang ngồi sóng vai trên cỏ, hưng phấn mải miết nói chuyện trên trời dưới biển, lúc này ông mới biết vì sao hai đứa không tới tìm mình.
Trang tiên sinh tức đến mức râu vểnh cả lên. Ông hừ một tiếng, xách cổ hai đứa trẻ ném vào trong sân, quyết định trưa nay phải giảng giải cho chúng một trận ra trò, thế nào gọi là giữ chữ tín, thế nào gọi là tôn sư trọng đạo!