Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 360: Chúng ta phải có lý tưởng (Phần 2)



Mãn Bảo đưa cái màn thầu chưa ăn cho Chu Ngũ Lang đang hóng chuyện bên cạnh, rồi dùng ngón tay nhón một lọn tóc của người làm thứ nhất, hỏi: "Chú nhìn xem, bao lâu rồi chú không gội đầu?"

 

Người làm ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: "Không nhớ nữa." Lâu quá rồi, ai mà nhớ mấy chuyện vặt vãnh ấy.

 

Mãn Bảo thu tay về, lắc đầu thở dài: "Cháu bảy tuổi, thấy các chú ngoài đường chắc chắn không muốn lại gần. Thế các chú nghĩ các tỷ tỷ mười bảy, hăm bảy tuổi có muốn lại gần các chú không?"

 

Ba người do dự một chút rồi lắc đầu.

 

"Thế thì cưới vợ kiểu gì?"

 

Ba người trầm ngâm.

 

Người làm thứ nhất ngập ngừng: "Dù chúng tôi có sạch sẽ thì cũng chẳng ai chịu lấy đâu, không nhà không đất mà."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đúng đấy, theo chúng tôi về uống gió Tây Bắc à."

 

Mãn Bảo tức giận: "Các chú quá thiếu chí hướng!"

 

Bạch Nhị Lang và Bạch Thiện Bảo đã chạy đến xem náo nhiệt từ lúc nào. Nghe vậy, Bạch Nhị Lang nói: "Sợ gì chứ, nhà tớ đất nhiều, nhà cũng nhiều, để tớ bảo cha cho các chú một ít."

 

Ba người làm ngẩng phắt đầu nhìn Bạch Nhị Lang. Chu Ngũ Lang bên cạnh suýt đ.á.n.h rơi cái màn thầu vì kinh ngạc.

 

Bạch Thiện Bảo lườm bạn: "Nam nhi có chí khí thì phải tự kiếm cơ nghiệp, cưới vợ. Dựa dẫm vào người khác thì ra thể thống gì?"

 

Ba người làm yếu ớt đáp: "Chúng tôi không có chí khí..."

 

Mãn Bảo thở dài thườn thượt: "Chúng ta vẫn phải có lý tưởng chứ. Tuy các chú không đất không nhà, nhưng có bản lĩnh, có chí hướng thì kiểu gì cũng tìm được vợ. Chứ nếu đến cả chí hướng và bản lĩnh cũng không có thì đúng là ế thật."

 

Ba người làm im lặng, lặng lẽ gặm nốt cái màn thầu cuối cùng. Không khí chùng xuống.

 

Mãn Bảo nhìn chằm chằm họ với ánh mắt sáng ngời: "Các chú thực sự không suy nghĩ đến việc làm sạch sẽ bản thân rồi nỗ lực kiếm vợ sao?"

 

Người làm thứ nhất nói: "Một tháng 300 văn, kể cả không tiêu một đồng nào thì một năm cũng chẳng để dành được bao nhiêu."

 

"Để dành được 3600 văn đấy."

 

Ba người làm kinh ngạc há hốc mồm: "Nhiều thế cơ á?"

 

"Sao có thể? Chẳng lẽ một năm tôi tiêu hết những 3600 văn?"

 

Lần này đến lượt ba đứa trẻ ngơ ngác: "Một tháng 300 văn, một năm chẳng phải là 3600 văn sao? Dễ tính mà."

 

Nhưng với ba người làm đến đếm đến một trăm còn khó thì làm sao tính ra được. Nghe Mãn Bảo tính toán, cả ba đều xót xa: "Chúng tôi tiêu nhiều tiền thế cơ à? Thế... thế bốn năm là bao nhiêu?"

 

"Bốn năm là một vạn 4400 văn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người làm thâm niên nhất, vừa tròn bốn năm, nghe xong thì ngã lăn từ tảng đá xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Tôi... tôi kiếm được nhiều tiền thế ư? Sao tôi không biết... hu hu hu..."

 

Đám trẻ: "..."

 

Chu Ngũ Lang ăn xong cái màn thầu, vỗ m.ô.n.g đứng dậy thở dài: "May mà mình có học toán với Mãn Bảo."

 

Chu Tứ Lang không biết đến từ lúc nào, bĩu môi nói: "Kể cả không biết tính toán thì cũng biết cất tiền đi chứ, cần gì phải tiêu sạch mỗi tháng."

 

Người làm thứ hai phản bác: "Các cậu biết gì chứ, chúng tôi không ruộng đất, không mẹ già vợ con, làm việc nặng đói bụng chẳng lẽ không được ăn thêm chút gì? Vải phát xuống phải thuê người may vá không mất tiền à? Còn giày, tất, mấy thứ đó đều phải bỏ tiền ra mua..."

 

Chu Tứ Lang "xì" một tiếng: "Lười thì nhận là lười, kiếm cớ làm gì. Vá áo khó lắm à? Tôi cũng biết vá này. Giày tất khó làm lắm à? Tôi cũng biết làm này!"

 

Mãn Bảo và Chu Ngũ Lang gật đầu lia lịa. Tuy có Tiền thị, nhưng trước khi Chu Hỉ về nhà mẹ đẻ, bà cũng không thể chăm lo xuể cho từng đứa con. Mãn Bảo có Tiểu Tiền thị lo, nhưng nhóm Tứ Lang, Ngũ Lang, Lục Lang thì hơi t.h.ả.m. Quần áo của họ Tiền thị vẫn làm, nhưng những lúc bận rộn hoặc ốm đau thì không xuể.

 

Chu Ngũ Lang và Chu Lục Lang còn nhỏ nên các chị dâu ít để ý vá víu cho, còn Chu Tứ Lang lớn rồi cũng ngại nhờ vả. Nên hắn tự học may vá, dù lúc đầu hơi xấu. Sau này quần áo của hai em trai rách, cũng lười nhờ vả, toàn đưa cho Tứ ca hoặc tự cầm kim chỉ lên mà khâu. Làm nhiều thành quen, tay nghề cũng khá lên. Sau đó họ còn tự khâu tất, làm giày.

 

Biết may vá = biết làm việc! Anh em nhà họ Chu nhìn ba người làm với ánh mắt đầy tự hào.

 

Ba người làm ngẩn ra, nghi ngờ nhìn lại: "Nhà các cậu có mẹ, có chị dâu, sao mấy việc này đàn ông lại phải làm?"

 

Chu Ngũ Lang khinh bỉ nhìn họ: "Việc của mình mình làm được thì tự làm cho thoải mái. Các chú sống một mình bao lâu rồi mà việc cỏn con như vá áo làm giày cũng không biết?"

 

Ba người làm trầm tư.

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Các chú lười quá, thế này không được đâu."

 

Người làm thứ hai suy tư: "Nhưng kể cả chúng tôi để dành được tiền công, không có nhà không có đất thì cũng chẳng ai chịu lấy đâu?"

 

Chu Ngũ Lang không nhịn được nữa: "Cái đó chúng tôi không biết, nhưng nếu các chú vừa không có tiền vừa lười thì chắc chắn chẳng ai thèm lấy. Tôi đây từ hai năm trước đã bắt đầu để dành tiền cưới vợ rồi, thế mà các chú lớn tướng thế này vẫn chưa bắt đầu."

 

Chu Ngũ Lang nghĩ ngợi rồi nói một câu tự cho là uyển chuyển: "Dù sao nếu các chú định cưới vợ trong vài năm tới thì chắc chắn không tranh lại tôi đâu."

 

Người làm thứ ba mở to mắt: "Cưới vợ không phải gia đình lo tiền sao? Lại còn phải tự mình tích cóp à?"

 

Người làm thứ nhất cũng nín khóc, bò dậy tò mò nhìn Chu Ngũ Lang.

 

Chu Ngũ Lang liếc nhìn Tứ ca, rồi ngẩng cao đầu kiêu hãnh: "Gia đình lo tiền làm sao sướng bằng tự mình bỏ tiền ra cưới vợ?"

 

Điều này hoàn toàn vượt quá nhận thức của ba người làm, làm lung lay dữ dội quan niệm cố hữu của họ. Họ có muốn cưới vợ không? Đương nhiên là muốn, đàn ông trên đời này ai chẳng muốn cưới vợ. Nhưng từ khi gia đình mất đất phải đi làm thuê, họ đã tắt hy vọng.

 

Ai lại đi làm gia nhân? Chỉ có những người không ruộng đất, hoặc đất ít không nuôi nổi gia đình mới phải đi bán sức lao động kiếm sống. Họ còn may mắn tìm được chủ tốt, không quỵt tiền lương, lại ký hợp đồng dài hạn. Nhiều người chỉ tìm được việc thời vụ, làm xong chỗ này lại phải đi chỗ khác kiếm việc. Xui xẻo thì tiền tiêu hết mà chưa tìm được việc mới, cuối cùng thành ăn mày.

 

Trong nhận thức của họ, tiền cưới vợ phải do cha mẹ lo chứ? Nhưng họ đã xa quê hương, đâu dám mong cha mẹ lo cho mình. Giờ nghe ý Chu Ngũ Lang, tự tích cóp tiền cưới vợ là chuyện bình thường sao?