Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 359: Chúng ta phải có lý tưởng (Phần 1)



Bạch địa chủ tuy keo kiệt nhưng vào vụ mùa cũng rất chịu chi, thường trả mười tám hoặc hai mươi văn tiền công.

 

Trước khi nhà họ Chu trồng gừng và bán rau ở huyện, làm thuê cho Bạch địa chủ là nguồn thu nhập quan trọng. Mỗi năm làm công nhật cho Bạch gia ít nhất cũng kiếm được một quan tiền (1000 văn), đó là tính lúc ít nhất. Tiền t.h.u.ố.c men cho mẹ Mãn Bảo cơ bản là từ nguồn này mà ra.

 

Nên Mãn Bảo mặc định rằng làm gia nhân kiếm được nhiều hơn làm công nhật, vì họ có việc làm thường xuyên.

 

Ba người làm nhìn Mãn Bảo đầy ưu thương: "Mãn tiểu thư nói đùa rồi."

 

Tiền công của gia nhân không tính theo ngày mà tính theo tháng. Mỗi tháng họ được 300 văn, bao ăn bao ở. Vào vụ mùa thì ăn cơm chung của nông trang, hết vụ thì Bạch gia phát lương thực thô, muốn ăn bao nhiêu tự nấu bấy nhiêu. Ai ăn ít thì tiết kiệm được lương thực, ăn nhiều thì phải bỏ tiền túi ra mua thêm.

 

Mãn Bảo nhẩm tính rồi nói: "300 văn cũng đâu ít, sao các chú lại không cưới được vợ?"

 

Ba người làm càng thêm buồn bã, cúi đầu gặm màn thầu, không muốn nói chuyện với Mãn Bảo nữa.

 

Nhưng Mãn Bảo lại rất muốn tìm hiểu về họ. Tối qua cha dạy Mãn Bảo: muốn người ta làm tốt việc thì phải cho người ta ăn no, không được khắt khe với người làm. Sáng nay trước khi đi, bà Lưu cũng gọi ba đứa trẻ lại dặn dò: ra đồng phải nghiêm túc, phải thu phục nhân tâm, không thể cái gì cũng trông cậy vào Bạch trang đầu.

 

Mãn Bảo thấy mình không cần thu phục nhân tâm của các anh trai và thanh niên trong thôn, Bạch trang đầu cũng rất nghe lời Bạch Thiện Bảo. Nên nàng nhìn quanh một vòng rồi quyết định ngồi xổm xuống trước mặt ba người làm này. Nàng cảm thấy cần phải nói chuyện nhân sinh với họ.

 

Ba người làm bị "giảng đạo": "..."

 

Bị Mãn Bảo quấn lấy không tha, ba người đành mở miệng, dù sao cũng đang nghỉ trưa, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi. Chủ yếu là họ nghi ngờ Mãn Bảo có hiểu được không. Không phải họ xấu hổ vì nghèo khó, chuyện gia nhân nghèo ai chẳng biết, họ chỉ cảm thấy nói với Mãn Bảo như đàn gảy tai trâu, vô ích.

 

"Tiền tiêu vặt tháng trước của tôi còn thừa 50 văn. Trước Tết được phát một tháng lương và một bao lì xì, chắc khoảng 350 văn. Tôi định ra chợ mua ít thịt, mua thêm ít gạo mì về ăn Tết cho ngon, thế là hết sạch tiền."

 

"Tháng trước tôi bị cảm lạnh, tiền t.h.u.ố.c mất toi 80 văn, lại nghỉ mất mười hôm không ra đồng, tiền công chỉ còn một nửa. Tôi còn đang định để dành tiền mua bộ quần áo mới đây."

 

"Tiền của tôi nướng hết vào rượu và đồ nhắm rồi."

 

Ba người cùng nhìn Mãn Bảo: "Cho nên Mãn tiểu thư xem, chúng tôi một xu dính túi cũng không có, sao mà cưới vợ được?"

 

Mãn Bảo kinh ngạc: "Các chú tiêu hoang thật đấy! Đại ca cháu quanh năm suốt tháng tiêu chưa đến một trăm văn. Đấy là vì đi huyện phải nộp phí vào thành, thi thoảng mua cái bánh bao ăn, hoặc mua kẹo bánh cho bọn cháu mới tốn tiền đấy..."

 

Với nàng, 300 văn một tháng là con số rất lớn. Một năm ít nhất cũng để dành được hai quan tiền chứ? Khoảng năm quan tiền là cưới được vợ rồi, cố gắng ba năm là đủ. Nàng không hiểu sao họ lại không cưới được vợ.

 

Mãn Bảo đếm cho họ nghe: "Nhị ca và Tứ ca cháu là tiêu hoang nhất nhà, nhưng cũng chẳng tiêu mấy. Như Nhị ca, lúc bận rộn ngày nào cũng vào huyện bán hàng, mẹ cháu phát cho hai mươi văn. Trừ phí vào thành, phí sạp hàng, thi thoảng mua bát canh nóng một hai văn, còn lại huynh ấy đều tích cóp đưa cho Nhị tẩu..."

 

Tất nhiên chuyện này Chu Nhị Lang làm lén lút, nhưng vợ chồng giấu tiền không tránh mặt bé Tam Nha. Tam Nha biết thì Nhị Nha biết, Nhị Nha biết thì Mãn Bảo cũng biết.

 

"Còn Tứ ca cháu, trước kia có tiền là mua đồ ăn cho mình hoặc cho bọn cháu. Nhưng từ khi có Tứ tẩu, huynh ấy keo kiệt hẳn, có tiền là để dành mua đường đỏ cho Tứ tẩu, mua vải cho cháu trai tương lai... Nên dù vào thành, mỗi lần huynh ấy tiêu không quá mười văn. Sao các chú tiêu khiếp thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba người làm chạnh lòng, một người nói: "Nếu chúng tôi có vợ thì chúng tôi cũng để dành được tiền." Hai người kia gật đầu tán thành.

 

"Thì muốn cưới vợ cũng phải có tiền để dành chứ? Hơn nữa các chú cứ thế này thì có tiền cũng không được, phải sửa sang cho sạch sẽ gọn gàng vào." Từ nhỏ đã nghe chuyện các anh trai, Mãn Bảo hiểu rằng muốn cưới vợ, nhà không chỉ cần có đất, có nhà, có tiền, mà bản thân người đàn ông cũng phải sạch sẽ, tháo vát.

 

Thấy ba người có vẻ không tin, Mãn Bảo lên tinh thần, bắt đầu bài giảng đạo lý. Nàng liếc nhìn đôi tay bẩn thỉu của họ, không nắm lấy mà ngồi xổm trước mặt họ nói giọng thấm thía: "Nhà họ Chu chúng cháu, các chú biết chứ?"

 

Ba người gật đầu, sao không biết được? Họ làm gia nhân cho Bạch lão gia ba bốn năm rồi, quen mặt hết dân thôn Thất Lý, nhà họ Chu lại càng nổi tiếng.

 

"Nhà cháu có đất không?"

 

Ba người gật đầu.

 

"Có nhà không?"

 

Gật đầu tiếp.

 

"Danh tiếng tốt không?"

 

Ba người nhìn Mãn Bảo, chậm rãi gật đầu.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Nhưng các chú không biết đâu, cha mẹ cháu từ nhỏ đã dạy các anh cháu: làm việc phải chăm chỉ, phải ở sạch sẽ, lớn lên mới lấy được vợ." Mãn Bảo nói, "Trước kia cha mẹ cháu sầu lắm, sợ Tứ ca không lấy được vợ. Nhà cháu điều kiện thế mà còn lo, các chú không nhà không đất, nếu không tự làm mình sạch sẽ lên, chăm chỉ hơn chút, thì cô nương nhà ai thèm để mắt?"

 

Người làm thứ nhất nói: "Mãn tiểu thư, chúng tôi không mong có cô nương để mắt, chỉ cần có góa phụ chịu lấy là được rồi."

 

Người làm thứ hai bồi thêm: "Đúng thế. Hơn nữa Mãn tiểu thư, cha mẹ cô sợ Tứ ca cô ế vợ không phải vì anh ấy bẩn, mà vì danh tiếng anh ấy không tốt đấy chứ?"

 

Người làm thứ ba chốt hạ: "Đúng vậy, chúng tôi tuy không giữ được tiền nhưng cũng không c.ờ b.ạ.c."

 

Mãn Bảo nhìn từng người một, lắc đầu: "Các chú mà nghĩ thế là hỏng rồi, e là cả đời không lấy được vợ, đến góa phụ cũng khó."

 

"Tại sao?"

 

"Vì các chú xấu! Các chú nhìn Tứ ca cháu xem, đẹp trai ngời ngời thế kia!"

 

Ba người làm cùng nhìn về phía Chu Tứ Lang đang hớn hở nói chuyện đằng xa, rồi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

 

Mãn Bảo tiếp tục: "Tứ ca cháu tuy từng phạm lỗi, nhưng huynh ấy đẹp trai, tuy không quá sạch sẽ nhưng ít nhất quần áo cũng gọn gàng, mặt mũi sáng sủa, nếu không sao Tứ tẩu cháu chịu lấy? Các chú tự nhìn lại mình xem. À, tự nhìn không được thì nhìn nhau đi, ba chú giờ trông cũng na ná nhau cả rồi."

 

Ba người nhìn nhau rồi ghét bỏ quay mặt đi.