Chu Ngũ Lang và Chu Lục Lang ăn xong hoành thánh, húp cạn cả nước dùng, nhìn nhau rồi chẳng ai muốn lên đón em gái. Cảm giác không phải trông trẻ thật tuyệt vời!
Chu Ngũ Lang trả tiền xong, đứng dưới lầu ngó lên. Mãn Bảo nhìn thấy bèn vẫy tay rối rít.
Chu Ngũ Lang hét vọng lên: "Bọn muội có đi chơi không? Nếu không thì huynh với Lão Lục đi chơi trước, lát nữa quay lại đón."
Phó Văn Vân nhắc Mãn Bảo, nàng liền đáp: "Các huynh đi đi, lát nữa nếu không thấy bọn muội ở đây thì tức là đang ở hiệu sách."
Chu Ngũ Lang mừng húm. Hắn chẳng muốn vào hiệu sách chút nào. Thực ra lúc đầu hắn cũng thích học, nhưng học trước quên sau, chữ nghĩa khô khan quá nên nản. Hắn nghĩ chỉ có mọt sách hoặc người thông minh như em gái hắn mới mê nổi sách vở.
Hiệu sách huyện La Giang không lớn, ít sách mới. Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo hay lui tới nên chủ quán đã quen mặt. Thấy Mãn Bảo, ông chỉ ngay vào chỗ sách mới về.
Mãn Bảo tìm được hai cuốn mỏng là "Trọng Đạt thi tập" và "Mao Thi chính nghĩa". Nàng đã học xong Kinh Thi nên cầm cuốn "Mao Thi chính nghĩa" lên xem trước.
Phó Văn Vân thấy thế cũng mua một cuốn để về nghiền ngẫm. Nàng ngạc nhiên vì Mãn Bảo biết rất nhiều về sách, cuốn nào đáng đọc, cuốn nào chưa cần đọc, nàng đều nói vanh vách.
Phó Văn Vân chọn mua một chồng sách, còn Mãn Bảo chỉ mua một thỏi mực.
Chủ quán cảm thán: "Cháu viết tốn mực thế mà chẳng bao giờ thấy mua giấy."
Mãn Bảo thẳng thừng: "Giấy của bác đắt quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thế là rẻ nhất rồi, rẻ nữa ta lỗ vốn mất."
Mãn Bảo thở dài: "Cho nên đọc sách tốn kém thật."
Ra khỏi hiệu sách, Phó Văn Vân mời Mãn Bảo quay lại t.ửu lầu ăn trưa. Mãn Bảo vui vẻ đồng ý. Bữa trưa có ba món tủ của quán, Mãn Bảo ăn khen ngon nức nở, nhưng vẫn khẳng định: "Đầu bếp nhà bằng hữu của muội và đại tẩu muội làm cũng ngon lắm."
Cuối cùng, Chu Ngũ Lang và Chu Lục Lang cũng đến đón.
Phó Văn Vân theo lệ cũ lấy ra một trăm văn mua kẹo. Nghĩ đến sắp phải chia xa, nàng buồn bã nói: "Sắp đi rồi, sau này muốn ăn kẹo nhà muội cũng không được nữa."
Mãn Bảo chưa biết an ủi sao thì Chu Ngũ Lang đã nhanh nhảu: "Vậy thì mua nhiều vào! Nhị tiểu thư, nếu đi lâu thì nên mua nhiều một chút, bỏ vào hũ đậy kín giữ được lâu lắm. Mua trên 500 viên bọn ta tặng thêm đấy..."
Mãn Bảo thấy ý kiến này cũng hay. Còn nỗi buồn ly biệt của Phó Văn Vân thì bị lời chào hàng của Chu Ngũ Lang thổi bay sạch.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thu Nguyệt lườm Chu Ngũ Lang một cái rồi nhắc tiểu thư: "Tiểu thư, đại tiểu thư đến rồi."
Chu Ngũ Lang tiếc rẻ ngậm miệng, vớt vát câu cuối: "Nhị tiểu thư, nếu muốn mua kẹo nhớ tìm bọn ta nhé, nhị ca ta ngày nào cũng bán ở chợ."