Mãn Bảo mới ăn được hai miếng hoành thánh thì Thu Nguyệt tìm đến. Nàng vội chìa bát ra đòi hai anh chia thêm cho hai miếng nữa, rồi mới bưng bát đi theo Thu Nguyệt lên t.ửu lầu.
Thu Nguyệt: "..."
Tiểu nhị định ngăn lại thì bị chưởng quầy vỗ đầu một cái: "Không có mắt nhìn à, không thấy đó là nha đầu bên cạnh thiên kim tiểu thư của Huyện thái gia sao?"
Thế là hai người nhìn theo Mãn Bảo mặc áo vải thô, bưng cái bát to gần bằng mặt mình đi lên lầu hai.
Mãn Bảo nhiệt tình mời Phó Văn Vân ăn hoành thánh: "Ngon lắm đấy, lát nữa muội hỏi cách làm, về bảo đại tẩu làm cho muội ăn mỗi ngày."
Phó Văn Vân tò mò nhìn bát hoành thánh, thấy cũng giống món bếp nhà mình làm, bèn gắp một cái ăn thử. Không biết là do ngon thật hay do bạn mời, nàng cảm thấy ngon hơn ăn ở nhà một chút.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo còn mời cả Thu Nguyệt. Thu Nguyệt nhìn tiểu thư, rồi cũng mỉm cười nếm thử.
Trên bàn có điểm tâm và trà, Phó Văn Vân rót nước cho bạn, hỏi: "Các anh của muội sao không lên?"
"Họ chưa ăn xong đâu," Mãn Bảo vô tư nói, "Muội chơi với tỷ, họ yên tâm lắm."
Phó Văn Vân gật đầu. Thu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Chu Lục Lang trạc tuổi tiểu thư, Chu Ngũ Lang cũng không lớn lắm, nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, ngồi cùng phòng vẫn thấy kỳ kỳ.
Hai cô bé chụm đầu trò chuyện.
"Đầu bếp nhà tỷ biết làm hoành thánh đấy, để tỷ về hỏi rồi viết công thức cho muội," Phó Văn Vân nói, "Đậu hũ nhà muội đưa đến ăn rất ngon, cha tỷ bảo ở huyện La Giang khó tìm đâu ra đậu hũ ngon hơn. Chỉ là nhà muội cứ đưa thường xuyên, ngại quá."
"Đậu hũ không đắt, chỉ tốn công thôi," Mãn Bảo đáp, "Nhị ca muội nói Phó huyện lệnh vất vả vì dân, giúp chúng ta miễn thuế, cứu được bao nhiêu gia đình. Chút đậu hũ có đáng là gì."
Phó Văn Vân che miệng cười: "Câu này mà để cha tỷ nghe được, chắc ông vui lắm."
"Trong thư tỷ nói Phó huyện lệnh sắp thăng chức?"
Phó Văn Vân nhìn quanh rồi nói nhỏ: "Chưa có quyết định chính thức, muội đừng nói với ai nhé. Nhưng cũng chắc đến tám phần rồi."
Nàng kể tiếp: "Vụ thu thuế, cha tỷ được Ngụy đại nhân để mắt tới, nhưng lại đắc tội quan lại khắp vùng Miên Châu nên không thể ở lại đây nữa. Ngụy đại nhân đã tiến cử với triều đình, cộng thêm lý lịch cha tỷ cũng đủ, nên sẽ được thăng chức điều đến huyện Thái Ninh ở Kiến Châu làm Huyện lệnh."
Mãn Bảo ngạc nhiên: "Đó chẳng phải vẫn là Huyện lệnh sao?"
Phó Văn Vân cười: "Tỷ cũng mới biết, hóa ra Huyện lệnh này với Huyện lệnh kia cũng khác nhau. Cha tỷ vui lắm, bảo là thăng liền hai cấp, từ Thất phẩm hạ lên Chính lục phẩm. Nhưng tỷ hỏi tại sao thì ông lại không vui, không chịu giải thích."
Mãn Bảo an ủi: "Không sao, để về muội hỏi tiên sinh, tiên sinh chắc chắn biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Văn Vân gật đầu, buồn bã nói: "Cha thăng chức là chuyện tốt, nhưng chúng ta sắp phải rời La Giang, không biết bao giờ mới gặp lại."
Mãn Bảo lại không buồn, mục tiêu của nàng là đi khắp thế gian thu thập thực vật, bèn nói: "Tỷ đợi đấy, muội sẽ đi thăm tỷ."
Phó Văn Vân bật cười: "Muội còn bé thế này, bao giờ mới lớn để đi thăm tỷ được? Nhưng muội nhớ viết thư cho tỷ nhé."
Đúng lúc đó cửa phòng mở ra, một cô nương dẫn theo nha hoàn bước vào. Đó là Phó Văn Huyên, chị gái của Phó Văn Vân. Mãn Bảo vui vẻ chào: "Phó Đại tỷ tỷ!"
Phó Văn Huyên nhéo má Mãn Bảo: "Nhiều thịt thật, ta từ bé đã muốn có đứa em gái bụ bẫm thế này để ôm cho sướng, tiếc là Văn Vân gầy quá."
Nàng quay sang trách nhẹ em gái: "Hiếm khi được ra ngoài, sao cứ ngồi lì trong này uống trà ăn bánh thế? Phí cả buổi đi chơi."
Phó Văn Vân đáp: "Tỷ cứ đi mua sắm đi, muội hẹn với Mãn Bảo lát nữa đi hiệu sách."
Phó Văn Huyên thở dài: "Sách thì có gì đẹp? Thằng em út ở nhà vì đọc sách mà sắp điên rồi kìa. Thôi được, ta đi xem vải với tỷ tỷ nhà họ Lưu đây."
Sau khi Phó Văn Huyên đi khỏi, Phó Văn Vân giải thích: "Cha sắp làm mai cho đại tỷ, chuyến này đi Kiến Châu có lẽ tỷ ấy sẽ xuất giá."
"Thì sao cơ?" Mãn Bảo ngây thơ hỏi.
"Lấy chồng như lần đầu t.h.a.i thứ hai của con gái ấy. Đại tỷ trong lòng hoảng sợ nên hành xử khác trước thôi."
Mãn Bảo gật đầu: "Lần trước gặp tỷ ấy không như vậy. Trông tỷ ấy hiền dịu lắm."
Phó Văn Vân nói: "Qua một thời gian sẽ ổn thôi."
Mãn Bảo hỏi: "Sau này tỷ bàn chuyện cưới xin cũng sẽ biến thành như vậy sao?"
Phó Văn Vân suy nghĩ rồi nói: "Tỷ không muốn biến đổi."
Mãn Bảo gật gù: "Đọc nhiều sách là được."
Phó Văn Vân: "..." Chuyện này liên quan gì đến đọc sách?
Mãn Bảo nghiêm túc: "Tiên sinh nói, khi trong lòng sợ hãi hãy đọc sách, khi do dự hãy đọc sách, khi xúc động nóng giận hãy đọc sách, khi vui sướng không nói nên lời cũng hãy đọc sách."
Phó Văn Vân: "...Tiên sinh của muội đúng là thầy giáo có khác."
Mãn Bảo kiêu ngạo: "Đương nhiên, Trang tiên sinh lợi hại nhất mà. Chúng ta phải đọc nhiều sách vào."