Mãn Bảo ngã phịch m.ô.n.g xuống đất, nhưng cô bé không hề dừng lại, lập tức nhào tới bắt tiếp. Con cá chạch “vèo” một cái trượt khỏi lòng bàn tay cô bé, Bạch Thiện Bảo chộp tay một cái liền bắt được.
Cậu không nhặt lên, cứ thế đè nó xuống đất rồi cười ha hả.
Mãn Bảo dùng bàn tay nhỏ bẩn thỉu xoa trán, nhanh ch.óng bò qua kéo cái thùng gỗ lại, bảo Bạch Thiện Bảo bỏ con cá chạch vào.
Hai đứa trẻ nhỏ tốn hết sức chín trâu hai hổ mới bỏ được con cá chạch vào thùng. Chỉ là người chúng cũng bẩn không chịu nổi, còn bẩn hơn cả mấy người đang đứng dưới sông mò cá chạch.
Nhưng chúng chẳng hề hay biết, cứ ghé vào thành thùng nhìn con cá chạch bên trong rồi cười ngây ngô.
Mãn Bảo chảy nước miếng nói: “Muốn ăn.”
Bạch Thiện Bảo chưa từng ăn, lần trước cậu chỉ bắt chứ không ăn. Thấy bộ dạng thèm thuồng của cô bé, cậu không khỏi hỏi: “Ngon lắm à?”
Mãn Bảo gật đầu lia lịa: “Ngon lắm, ngon lắm.”
Bạch Thiện Bảo bèn cũng nhìn chúng nó mà chảy nước miếng.
Đại Đầu rất nhanh cũng mò được một con. Cậu cũng rất có kinh nghiệm, bắt được liền ném về phía người chú gần nhất.
Chu Ngũ Lang tay mắt lanh lẹ dùng tay hứng lấy, nhắm vào thùng gỗ trước mặt Mãn Bảo và các em rồi ném một cái. Có con ném vào trong, cũng có con ném ra ngoài, sau đó Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo liền reo hò ầm ĩ bắt bỏ vào.
Đến khi trong thôn vọng ra tiếng người lớn gọi về ăn cơm, mọi người mới phát hiện đã muộn, bèn lần lượt từ dưới sông trèo lên bờ.
Chu Tứ Lang nhìn bùn trên tay và chân, gọi mọi người cùng ra bờ sông rửa ráy.
Mãn Bảo nhìn bùn trên tay mình, cũng định đi. Chu Tứ Lang nào dám để cô bé chạm vào nước sông, trực tiếp túm lấy cổ áo sau kéo lại, nói: “Đi đi đi, Đại Đầu, dẫn các em về nhà dùng nước ấm, người lớn mới được dùng nước lạnh.”
Đại Đầu bèn chạy lên xách thùng gỗ, nói với Mãn Bảo: “Tiểu cô, chúng ta về nhà trước, cùng Bạch Thiện Bảo về.”
Mãn Bảo nhìn dòng nước sông, lại nhìn con cá chạch trong thùng gỗ, quyết định đi theo con cá chạch.
Một đám trẻ như khỉ về đến nhà, tiểu Tiền thị suýt nữa thì tức đến ngất đi. Cô cầm chổi tiến lên hai bước, kết quả nhìn thấy Bạch tiểu công t.ử đang đứng bên cạnh Mãn Bảo cười ha hả, tay cô liền khựng lại, cây chổi trong tay cứng ngắc thay đổi phương hướng, rơi xuống đất.
Đại Đầu, Đại Nha và mọi người đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới hoạt bát trở lại, xách thùng gỗ lên khoe thành tích: “Mẹ, chúng con đào được nhiều cá chạch lắm.”
Tiền thị rất ghét bỏ liếc nhìn những thứ trong thùng gỗ, bực bội phất tay nói: “Đi đi đi, đưa cho cha các con xử lý đi. Đại Nha, mau ra bếp múc nước ấm ra rửa mặt rửa tay. Trời lạnh thế này xuống sông, ai dẫn các con đi thế?”
Phùng thị và Hà thị nghe thấy tiếng cũng đi ra. Thấy con mình cũng một thân bùn đất, tức khắc cũng nổi giận, không khỏi lẩm bẩm: “Mùa đông này tốn bao nhiêu củi gỗ, ngày mai các con lên núi nhặt củi đi.”
Lại nói: “Các con chỉ có hai bộ quần áo, bộ trước còn chưa khô hẳn…”
Tóm lại là rầu c.h.ế.t đi được.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đại Đầu và Đại Nha hiểu chuyện hơn một chút, nghe vậy cúi đầu im lặng làm việc.
Nhưng Nhị Đầu, Nhị Nha và Mãn Bảo, mấy đứa nhỏ hơn, lại hoàn toàn không thể hiểu được nỗi lo của người lớn. Lúc này chúng đang xúm lại xem cá chạch, cười hi hi ha ha.
Đến khi nước ấm được múc ra, lại hi hi ha ha vây quanh nhau rửa tay rửa chân. Vì biết quần áo phải thay ra, Mãn Bảo còn nghịch ngợm vẩy một chút nước, làm nước ấm b.ắ.n tung tóe lên mặt, vô cùng thú vị.
Bạch Thiện Bảo ở nhà họ Chu chơi hồi lâu, cho đến khi Đại Cát, người vẫn luôn im lặng đứng một bên, nhắc nhở đã đến giờ về ăn cơm tối, cậu mới đứng dậy.
Mãn Bảo bèn cầm một cái chậu gỗ lại, múc cho cậu rất nhiều cá chạch, dặn dò: “Trước hết để nó nhả hết bùn một đêm, ngày mai hãy ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thiện Bảo tỏ vẻ đã hiểu.
Mãn Bảo liền chảy nước miếng nói: “Dung dì nấu ăn ngon lắm, ngày mai cậu ăn thử xem có ngon không. Nếu ngon, nhớ kỹ cách làm, sau này tớ bảo đại tẩu cũng làm cho tớ ăn.”
Bạch Thiện Bảo bèn mời cô bé: “Ngày mai cậu đến nhà tớ ăn đi. Đợi ăn xong ở nhà tớ, tớ sẽ đến nhà cậu ăn.”
Mãn Bảo suy nghĩ một chút liền đồng ý, sau đó đưa chậu gỗ cho cậu.
Dĩ nhiên, chậu gỗ là do Đại Cát bưng.
Trịnh thị nhìn thấy con trai một thân bùn đất trở về, không khỏi há to miệng. Lại nhìn thấy con cá chạch trong chậu gỗ, sợ đến nỗi lùi lại hai bước, quay mặt đi chỗ khác: “Thiện Bảo, con, con sao lại mang rắn về nhà?”
“Đây không phải rắn, đây là cá chạch.” Bạch Thiện Bảo hiến vật quý như dâng báu vật, nói với bà nội và mẹ: “Đây là chúng con cùng nhau bắt được. Mãn Bảo nói ăn ngon lắm, ngon lắm.”
Lưu thị cũng chưa từng ăn thứ này, cũng hoảng sợ, nhưng bà thích ứng rất nhanh, chỉ gật gật đầu, liếc nhìn bộ quần áo bẩn thỉu của cậu, hỏi Đại Cát: “Xuống sông à?”
Đại Cát vội vàng nói: “Chỉ ở bờ sông thôi, không có chạm vào nước lạnh, chỉ là lúc bắt cá chạch lăn ra đất.”
Lưu thị bèn gật gật đầu, phất tay nói: “Mang thứ này xuống nhà bếp đi. Người đâu, múc nước cho thiếu gia tắm rửa.”
Phân phó xong, Lưu thị lúc này mới nhíu mày nhìn về phía Bạch Thiện Bảo: “Mau đi rửa mặt đ.á.n.h răng thay quần áo, lát nữa ăn cơm tối.”
Lưu thị cũng không ngăn cản con trẻ nghịch ngợm. Theo bà, trẻ con hoạt bát một chút mới khỏe mạnh, đặc biệt là con trai. Nếu vì sợ hãi mà cấm cản con cái điều này điều nọ, lâu dần sẽ sinh bệnh.
Thế nên, bà chỉ không cho con trẻ trèo cao lội sâu, còn lại thì mặc chúng đi chơi.
Bạch Thiện Bảo cũng không cảm thấy mình bướng bỉnh, nhìn Đại Cát bưng chậu gỗ đi rồi, lúc này mới vô cùng vui vẻ đi theo người hầu đi tắm rửa thay quần áo.
Quản sự nhà bếp của nhà họ Bạch tên là Dung dì. Dưới trướng bà có một bà già, một nha đầu nhỏ, ba người cai quản nhà bếp, lo liệu ăn uống cho cả nhà lớn nhỏ.
Bà biết làm rất nhiều thứ, điểm tâm, các món ăn Nam Bắc đều biết một chút. Dĩ nhiên, con cá chạch này đương nhiên cũng biết xử lý.
Bà không chỉ biết xử lý, mà còn làm ra ba món: cá chạch nấu đậu hũ, cá chạch hấp và cá chạch xào.
Trừ món cá chạch hấp, hai món còn lại Mãn Bảo đều chưa từng ăn.
Trịnh thị nhìn thôi đã sợ, tự nhiên là không ăn. Lưu thị nếm thử một chút, cảm thấy không tệ, liền cùng hai đứa nhỏ ăn.
Mãn Bảo chỉ xới một chút cơm, sau đó ăn ba món cá chạch này ngon lành, còn nói: “Cá chạch ngon, cái này trắng trắng mềm mềm cũng ngon.”
Lưu thị bèn gắp cho cô bé một miếng đậu hũ, cười hỏi: “Đây là đậu hũ, trước đây chưa từng ăn sao?”
“Chưa ạ.” Mãn Bảo lắc đầu nhỏ hỏi: “Đậu hũ làm thế nào ạ?”
“Là làm từ đậu.” Đây là do nhà họ Bạch tự làm. Lưu thị biết có những nơi cằn cỗi, một số cách chế biến món ăn ở bên ngoài rất phổ biến, nhưng có những nơi chưa chắc đã thấy qua. Thế là bà cẩn thận giải thích cho cô bé cách làm đậu hũ, cười nói: “Đợi về, con có thể bảo tẩu t.ử thử làm một chút.”
Mãn Bảo gật đầu lia lịa.
Lưu thị thấy cô bé ăn ngon lành, mà đứa cháu trai vốn ăn uống có chút kén chọn có cô bé so sánh, ăn nhiều hơn và ngon miệng hơn ngày thường, liền cười tủm tỉm nói: “Lát nữa ta bảo Dung dì gói cho con hai miếng mang về. Mãn Bảo, bà rất thích con. Sau này con thường xuyên ở nhà ta ăn cơm được không?”
“Không được ạ, con còn phải về ăn cơm với mẹ con nữa,” Mãn Bảo nói, “Mẹ con không có con ăn sẽ không ngon. Hay là bà về nhà con ăn cơm đi.”
Lưu thị liền cười ha ha lên, cười gật đầu nói: “Được thôi, lần sau có rảnh sẽ đến nhà con, cũng nếm thử cơm nhà con.”