Tình cảm bị đè nén quá lâu ấy rốt cuộc cũng hoàn toàn vỡ òa.
Ta không dám tin mở to mắt.
Huynh cẩn thận nâng mặt ta lên, dịu dàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt ta.
Giọng nói khàn khàn đầy kìm nén:
“Trước kia ta luôn sợ sẽ dọa muội.”
“Ta nghĩ… phải lập được thật nhiều quân công, mới có thể không để muội chịu ủy khuất.”
“Nhưng Dao Dao…”
“Chỉ thiếu một chút nữa thôi.”
“Chỉ một chút nữa thôi, muội đã bị người khác cướp mất rồi.”
“Ta vừa tìm lại được thứ đã mất sau tai kiếp…”
“...Mà muội lại nói muốn cùng ta diễn trò sao?”
Đầu ngón tay huynh nhẹ nhàng vuốt qua hàng mày đôi mắt của ta.
Từng câu từng chữ, hung hăng đến cực điểm:
“Nằm mơ.”
15
Cộc… cộc…
Xe ngựa lắc lư nhè nhẹ theo từng đoạn đường gập ghềnh.
Cũng chẳng biết là tim ai đang đập dữ dội đến thế.
Ta mạnh tay đẩy Tiêu Lăng ra.
Cả người ngơ ngác c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Ta cứ ngồi đó, ngẩn ngơ nhìn huynh.
Mà huynh cũng mặc cho ta nhìn.
Như thể đã cam chịu rồi.
Cam chịu chờ thanh đao treo lơ lửng trong lòng kia rơi xuống.
Huynh nhìn ta cười.
Nhưng trong nụ cười ấy chỉ toàn là cay đắng.
Giống như người vừa làm ra chuyện lớn gan vượt lễ ban nãy…
Là ta vậy.
Tủi thân đến lạ.
“Không hòa ly.”
Huynh khàn giọng nói:
“Dao Dao, không hòa ly.”
“Muội không thích ta cũng không sao, xem chân tình của ta chẳng đáng một xu cũng được…”
“...Nhưng không hòa ly.”
Ai mà ngờ được…
Vị đại tướng quân trước nay luôn giữ lễ nghiêm cẩn ấy cũng có lúc vô lại đến thế.
Huynh còn cố chấp nói:
“Ta thà c.h.ế.t… cũng không hòa ly.”
Ta ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn lại.
Ngẩng đầu lên, vừa xấu hổ vừa cuống quýt:
“Chúng ta thành thân từ bao giờ chứ?”
Còn chưa thành thân…
Huynh đã nghĩ tới chuyện sau khi thành thân rồi sao?
Điên rồi…
Thật sự điên rồi.
Trong khoảnh khắc ấy…
Ta cũng chẳng biết rốt cuộc chuyện nào khiến mình chấn động hơn.
Là việc phu quân từng ân ái mặn nồng với ta ở kiếp trước nay bỗng nhiên hối hận, muốn ép ta làm thiếp đau lòng hơn…
Hay là chuyện vị nghĩa huynh luôn đoan chính, được ta kính trọng ấy lại cố chấp đem toàn bộ tương tư giấu kín bao năm nói ra khiến người khác kinh hãi hơn.
Tóm lại…
Cả hai người bọn họ đều điên hết rồi.
16
Phụ mẫu của ta cũng nghĩ như vậy.
Sau khi biết chuyện Thẩm Khuyết ở buổi tuyển tú trao ngọc như ý cho người khác, lại còn muốn ép ta nhận túi thơm…
Cha ta nổi trận lôi đình:
“Khinh người quá đáng.”
“Năm đó là hắn sống c.h.ế.t quấn lấy Linh Dao. Bây giờ cũng là hắn muốn ép nữ nhi Sở gia ta làm thiếp?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phải biết rằng ngay cả bệ hạ cũng biết Sở gia đời đời trung liệt, đến đời này chỉ có duy nhất một nữ nhi, nên vốn đã định gạch tên Linh Dao khỏi danh sách tuyển tú.”
Vậy vì sao cuối cùng ta vẫn tới?
Là vì Thẩm Khuyết.
Rùa
Chính Thẩm Khuyết đã đích thân tới Sở gia cầu xin.
Chàng cam kết với phụ mẫu của ta rằng đời này chỉ cần một mình ta, cầu xin họ đồng ý để ta tham gia tuyển tú.
Phụ mẫu của ta thấy chàng si tình, mà ta cùng chàng lại lưỡng tình tương duyệt…
Cho nên mới miễn cưỡng gật đầu.
Kết quả thì sao?
Chàng vậy mà nuốt lời.
Mà thôi, nuốt lời thì cũng chẳng sao.
Với địa vị của Sở gia hiện giờ, ai còn để tâm một vị trí Thái t.ử phi nữa?
Chàng không thành thân…
Cứ việc trả ta về Sở gia là được.
Phụ mẫu của ta tự có cách sắp xếp để ta cả đời bình an thuận lợi.
Nhưng Thẩm Khuyết thì sao?
Chàng đã muốn có Thái t.ử phi hiền đức.
Lại còn muốn giữ ta bên cạnh.
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày…
Nghĩ tới đây, hai người lại nhớ tới Tiêu Lăng.
Phụ mẫu của ta nhìn nhau, chần chừ một lúc rồi quay sang hỏi ta:
“Linh Dao, chuyện này… A Lăng nói thế nào?”
Sau khi đưa ta về phủ, Tiêu Lăng đã bị bệ hạ triệu vào cung.
Đến rồi đi vội vã.
Cũng đến lúc ấy ta mới biết…
Huynh nhận được thư của phụ mẫu của ta nhắc tới chuyện ta phải tham gia tuyển tú, nên mới ngày đêm thúc ngựa, gấp gáp trở về Kim Lăng trước một bước.
Mà trong mắt phụ mẫu của ta lúc này…
Chỉ thấy ta ngơ ngác ngẩng đầu lên, mờ mịt đáp:
“Huynh ấy nói… huynh ấy muốn thành thân với con.”
“Nhưng chuyện như vậy, không nên để một cô nương như con mở lời trước.”
“Huynh ấy bảo con đợi huynh ấy.”
Phụ mẫu của ta: “……”
17
Lần chờ ấy…
Thoáng chốc đã tới buổi cung yến ban đêm.
Biên quan đại thắng, Tiêu Lăng hồi kinh thuật chức, thiên t.ử long nhan cực kỳ vui mừng.
Bởi vậy mới mở tiệc chiêu đãi quần thần.
Ta đương nhiên cũng theo mẫu thân vào cung.
Giữa chừng, mẫu thân không cẩn thận làm bẩn váy áo nên đi thay y phục trước.
Một cung nữ tiến lên:
“Nô tỳ xin dẫn đường cho Sở tiểu thư.”
Ta không nghi ngờ gì, đi theo nàng ta.
Thế nhưng càng đi, đường lại càng vắng vẻ.
Dựa theo ký ức kiếp trước…
Nơi này rõ ràng là thiên điện của Hoàng hậu nương nương.
Nghĩ tới điều gì đó, ta gần như lập tức xoay người muốn rời đi.
Nhưng dưới gốc cây trước điện…
Đã có một người đứng ở đó từ lúc nào.
Cung nữ kia cũng chẳng biết đã lui xuống từ bao giờ.
Thẩm Khuyết nhìn ta, khẽ gọi:
“Linh Dao.”
18
Ánh mắt ta lập tức lạnh đi.
Ta lùi về sau hai bước, giữ khoảng cách xa lạ đến cực điểm:
“Điện hạ đây là có ý gì?”
“Mẫu thân không thấy thần nữ lâu như vậy nhất định sẽ lo lắng. Thần nữ xin phép cáo lui trước.”
Thấy ta muốn đi, Thẩm Khuyết vội vàng tiến lên, trong mắt tràn đầy đau đớn: